Chuyến đi du hành với một người đàn bà đã có chồng


Hắn nhớ khi xưa, có liên lạc qua mạng xã hội MySpace được một bà Mỹ. Sau nhiều ngày nhắn tin qua lại, hắn cảm thấy như đây là người tình mà hắn mong đợi từ khi dậy thì. Bổng nhiên qua tuần thứ 2 bà Mỹ phán cho một câu; kêu là đã có chồng rồi khiến mây đen bao phủ màu trời Cali, tim hắn buốt nhói, như nhác chém hư vô. Hắn hỏi không sợ chồng hay sao. Bà ta trả lời không, chồng ta OK chuyện này khiến hắn lại tò mò. Thằng chồng nào không ghen mà tên này lại để vợ nó đi tán trai khác là sao.

AI làm giống y chang

Tuy buồn nhưng hắn cố gỡ gạt, tiếp tục liên lạc qua mạng. Rồi một hôm bà Mỹ kêu sẽ qua Cali học luật, hắn hỏi chồng cho phép, bàn ta kêu ừ, còn khuyến khích nữa là khác. Rồi bà ta phán sẽ lái xe một mình từ Minneapolis qua Cali. Hắn hỏi thế chồng bà không đi theo, bà ta nói, chồng bận đi làm. Rồ như đầu óc của hắn hơi ngu vì dại gái, tình thần kỵ mã thời xưa bổng đâu ập về, hắn đề nghị sẽ bay qua Minneapolis, để lái xe cho bà ta qua Cali vì hắn ngại thân gái dậm trường. Bà ta hỏi thiệt không, hắn nói chồng bà cho phép. Bà ta hỏi chồng thì ông chồng kêu nhất trí.


Thế là đúng ngày hẹn hắn bay qua Minneapolis và được hai vợ chồng đón tại phi trường già chở về nhà ngụ qua đêm vì ngày mai, sẽ lái xe về Cali. Ông chồng thì to cao, thân người vạm vỡ còn hắn thì bé con, nhìn là khiếp. Vào nhà thì hắn thất kinh khi thấy hai con Doberman to lớn đang nhe răng nhọn ra nhìn hắn như muốn ăn tươi nuốt sống. Vào nhà bếp thì hắn càng hoảng tiều hơn vì đống chén bát, đĩa ly gì chồng chất như cả tuần chưa rửa, mùi hôi phảng phất đây.


Hắn muốn đi tắm thì được biết phòng tắm trên nhà bị hư phải xuống sử dụng phòng gắm ở dưới nhà hầm. Rồi hôm sau hắn được chở qua nhà bố mẹ của bà ta, để lấy đồ đạt chất lên xe, như trong phim “when Harry met Sally”, từ giả gia đình để lái xe đi học xa. Trong lúc chất đồ và xe, ông bố hỏi hắn là tính gì với con gái ông ta. Hắn nói chỉ muốn đưa cô ta đến Cali yên lành thôi.


Lên xe, hắn lái thì bà ta bắt đầu mở radio toàn nhạc đồng quê trong khi hắn chỉ thích Marriachi. Nhưng không sao, xe của bà ta thì phải chịu. Lần đầu tiên đi xa với một phụ nữ thì hắn bắt đầu thấy có vấn đề. Trước khi đi hắn đã nghiên cứu đường xá, xa lộ nào và đã ghi sẵn. Daọ ấy chưa có máy định vị, chỉ có bản đồ. Nhưng bà ta cứ kêu hắn chạy theo đường trong khiến chậm và xa. Cuối cùng tối đó xe đến tiếu bang Colorado, họ ghét lại motel dọc đường, mướn phòng có hai giường. Hắn nằm một giường còn bà ta nằm một giường. Sáng ra hắn tắm trong khi bà ta không tắm rồi bà ta kêu hắn đi mua cà phê ở Starbucks, hắn nói xa lắm, thôi mua ở Dunkin Donuts trước motel. Cuối cùng bà ta kêu cà phê cực ngon, hơn cả Starbucks. Rồi lại tiếp tục chạy tiếp về tiểu bang Utah. Lại ghé motel dọc đường, cũng hai giường. Sáng ra hắn tắm còn bà ta không tắm. Chắc ở vùng lạnh nên quen không tắm.

Lại lên đường trực chỉ Cali, hắn đã gọi mẹ hắn, chuẩn bị phòng cho hách vì sẽ đem bà ta về nhà, đợi đến ngày dọn vào cư xá sinh viên.

Trên xe bà ta than nóng, hắn nói đây mát chớ đợi về Cali sẽ nóng lắm. Cuối cùng hắn lái xe về nhà, đem Vali của bà ta vào phòng dành cho khách. Vài ngày sau thì hắn chửi bà ta đến cư xá để nhận phòng. Vài tháng sau, chồng bà ta bay sang thăm. Hắn mời cả hai ăn cơm nhưng bà ta không chịu đến. Chỉ có ông chồng đến, hắn chở ông chồng đi viếng thăm miền nam Cali, cả hai hút xì gà này nọ, rất tương đắc. Ông chồng nói tôi với ông hợp nhau, hơn là với bà ta. Hắn chở ông chồng về cư xá rồi không bao giờ gặp lại cặp vợ chồng này nữa.


Viết theo lời kể của Alejandro LLmas, toastmaster trong bài diễn văn hôm nay. Rất vui.


Rút kinh nghiệm là muốn biết có hợp với người nào thì nên đi chơi xa một chuyến. Nếu bình yên vui vẻ với nhau thì người đó có thể lấy, sống với nhau cả đời. Ngược lại thì nên chia tay sớm bớt đau khổ. Mình nhớ có lần đi cắm trại với một cô ở Rhode Island thì Chán Mớ Đời. Xe hư, rồi cứ cãi nhau, kêu lái bên trái lái chậm lái nhanh bị cảnh sát chận lại, phạt vì cô nàng lái xe quá tốt độ nhưng mình phải trả tiền. Rồi cô ta muốn đi tàu đi xem mặt trời lặn, hoàng hôn trên biển. Mình đặt mua hai vé xịn, chỗ ngồi tốt, thức ăn ngon này nọ. Toàn là đồ biển. Tàu vừa ra khơi chưa thấy mặt trời lặn gì cả thì cô nàng đã làm một bãi trên áo của mình, nôn ói tận mật xanh. Thế là không gặp lại cô nàng nữa. Chỉ có đi chơi với đồng chí gái là vui vẻ từ đầu đến đuôi. Chồng lái xe, vợ đút đồ ăn. Tình kể gì.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tích cực của cơ thể



Mình thấy một tấm ảnh quảng cáo cho quần bò và quần lót khiến mình thất kinh. Buồn đời mình tìm tài liệu để đọc vì những hình ảnh quảng cáo, thường được nghiên cứu rất kỷ để giúp bán sản phẩm. Xã hội ngày nay tung hô bệnh béo phì.

Ngày nay chúng ta thấy phong trào về sự tích cực về thân thể (body positivity) đã tráo trở về ý tưởng tự chấp nhận, biến thành tự ca ngợi về lối sống không lành mạnh. Bệnh béo phì thường được xem nguy hiểm cho sức khoẻ của mỗi cá nhân, 35% người Mỹ được xem là béo phì, được xem như một lối sống tích cực, dưới sự dẫn dắt của sự thúc đẩy tình yêu bản thân. Chán Mớ Đời 


Mình đi du lịch ở Tân Tây Lan thì có gặp người bản địa, rất to lớn nên kinh ngạc, nhất là thấy họ ăn pizza, uống CoCa rất vui vẻ. Quan niệm tự yêu bản thân dù béo phì có thể nguy hiểm vô hình trung hợp thức hoá các tình trạng gây nguy hiểm cho sức khoẻ cá nhân và cộng đồng, còn làm nản lòng những người có tinh thần trách nhiệm về chăm sóc sức khoẻ của họ. Muốn giảm cân, ăn uống kỹ lưỡng.


Chúng ta biết ngày nay, các thức ăn nhanh, được làm với hoá chất, rất là nhiều đường, thêm nước ngọt đã sinh ra căn bệnh của thế kỷ là béo phì. Truyền thông đang đập ông bộ trưởng y tế của chính phủ Trump. Lý do là ông này muốn thay đổi chế độ dinh dưỡng của người Mỹ nhất là chống vụ tiêm dịch này nọ. Các công ty thực phẩm và dược phẩm đâu muốn có người làm bể nồi cơm của họ. Mình đoán các công ty này cho tiền cho quảng cáo áo quần loại cực rộng, tạo dựng một lối tư duy suy nghĩ khác về thân hình đồ sộ của mình. Các con buồn định hướng chúng ta để làm giàu. Người ta sợ béo phì, gây đau ốm nên mới tìm cách ẩm cân như tập thể dục, ăn uống lành mạnh nhưng nay họ tuyên dương các thân mình béo mập.

Đây là cận vệ được tuyển theo chính sách DEI. Chính quyền ông Trump sa thải nhưng lệnh toà cấm không được nên họ chuyển bà này làm cận vệ cho Obama và Clinton nhưng cả hai đều từ khước và đòi một cận vệ nam nhanh nhẹn hơn. Chán Mớ Đời 

Nhớ vụ ám sát hụt ông Trump, video cho thấy một nữ cận vệ thấp người hơn ông Trump thì làm sao đỡ đạn cho ông ta, cô ta vừa thấp vừa tròn trịa, tay rút súng ra rồi đút vô kêu phải làm gì. Thì họ cho biết khi bà giám đốc an ninh tường trình trước quốc hội, được biết cô ta được tuyển theo chỉ thị DEI. Không phải một người mà rất nhiều người, điển hình có một cận vệ khá to béo bị đuổi việc nhưng một ông toà, được tổng thống Obama bổ nhiệm ra lệnh cấm sa thải, thế là nhân viên của ông Trump phái cô ta làm cận vệ cho bà Clinton, bà Obama, bà Biden thì ai nấy cũng từ chối, kêu gửi cho họ một nam cận vệ có thành tích (Merit-based male Agent). Cận vệ của ông Trump mới tuyển là một cựu lực lượng đặc biệt SAS của Anh quốc. Ông này nổi tiếng khi đang đi Shopping, nghe có khủng bố bắt con tin trong khách sạn, thế là ông ta ra xe, lấy súng rồi đớn tra tổ chức cách giải thoát các con tin. 22 chết, 27 người được cứu sống.


Có người cho rằng chủ nghĩa nữ quyền đã tiêu huỷ các vai trò của giới tính. Khởi đầu là phong trào đòi hỏi quyền bình đẳng và ngày nay trở thành một động lực chia rẻ các gia đình và các hôn nhân. Nữ quyền đã lên tiếng cho rằng vai trò truyền thống của giới tính quá khắc nghiệt, làm suy yếu giá trị của làm mẹ và nội trợ, và quỷ hoá nam tính. Phụ nữ trở nên mạnh mẽ như đàn ông còn đàn ông thì ngược lại nên không biết mình là trai hay gái. Khủng hoảng bản thể.


Nhớ khi xưa đi học, mấy cô bạn hay chửi mình là Misogine, mình không hiểu nên về nhà mò tự điển, cho rằng mình ghét phụ nữ, đúng hơn là xem thường. Thế này là thế nào? Mình mê đầm như ông Trượng mê Tiên Bửu mà mấy cô đầm kêu mình ghét đàn bà. Chán Mớ Đời. Qua Mỹ, đi xe buýt, thấy một cô hành khách lên xe, mình tự động như ở Pháp, đứng dậy nhượng chỗ  cho cô ta ngồi thì bị cô ta chửi mình là đồ ghét phụ nữ, mà họ bú xua la mua. Thế là mình ngọng nữa.

Sự chuyển đổi văn hoá này đã khiến làm mất đàn ông tính ở nam giới trong xã hội Tây phương.  Phụ nữ đeo đuổi sự nghiệp thay vì chăm sóc gia đình như văn hoá truyền thống. Vụ này thì mình quen với cảnh mẹ mình đi buôn bán từ bé nên không có gì thắc mắc. Nếu không có bà cụ mình thì cả gia đình chắc chết đói vì ông cụ dạo ấy mê đánh bài, thua hết tiền lương.


Thật sự phụ nữ có quyền gác qua một bên chuyện làm mẹ, xây tổ ấm để đeo đuổi giác mơ, nghề nghiệp công danh của mình. Trên lý thuyết chúng ta hay nói vợ chồng chia sẻ việc nhà, dạy con, xây tổ ấm chung nhưng công việc ngày nay, nếu không phải là công chức thì sẽ bị áp lực dễ đưa đến sự đổ vỡ gia đình. Khi xưa, người ta nghĩ làm công chức ăn lương chính phủ là sống tới mãn đời, nay với DOGE họ tìm cách đuổi hết, rồi mướn lại những ai cần thiết là ngọng. Sự thay đổi này đã tạo sự mất cân bằng trong xã hội vì ly dị quá nhiều ở Hoa Kỳ lên đến 51% khiến trẻ em không có một gương mẩu để noi theo. 


Bố mẹ ly dị, nói xấu nhau khiến đứa trẻ không hiểu, chúng yêu thương cả hai, khiến chúng bị khủng hoảng tinh thần từ bé, lớn lên đưa đến nghiện ngập, hay bệnh trầm cảm đủ loại.


Người ta hay nói đến sự lâm chung của nam tính. Trong một xã hội với bao nhiêu chuyện nam nữ bình đẳng. Người đàn ông bị lên án là misogine này nọ vô hình trung họ kìm nén những bản năng tự nhiên, trở thành thụ động, tuân theo thay vì mạnh mẽ và khẳng định. Điển hình đàn ông như con thú đực, thấy phụ nữ đẹp là tán tỉnh nhưng lại sợ bị chửi misogine, muốn hôn cô gái thì sợ bị chửi này nọ hay kêu mả tà cho là hiếp dâm này nọ. Sự nam tính được xem là độc hại, làm nản lòng đàn ông, không muốn ôm ấp các vai trò lãnh đạo, bảo vệ phái yếu,…


Mình có kể vụ mỗi năm có trên 3 triệu nam sinh không tốt nghiệp trung học phổ thông. Lý do là nữ sinh dậy thì sớm hơn nam sinh, nên não bộ phát triển nhanh nên học hành tiếp thu nhanh hơn con trai độ 2 tuổi. Từ học đường, người con trai đã thấy thua thiệt. Không phải vì ngu lâu dốt sớm như mình nhưng vì bộ não chưa phát triển sớm như mấy cô học chung lớp.


Cuộc chiến chống đối sự nam tính đã gây nên một thế hệ con trai mất phương hướng, và không có cha bên cạnh. Đưa đến tình trạng thiếu tự tin và ý nghĩa về cuộc sống, làm suy yếu nền móng văn minh của xã hội Tây phương.


Ngày nay, chúng ta thấy thiên hạ cãi nhau ùm tỏi trên mạng vì bản thể chính trị. Khi cuộc khủng bố 9/11 xẩy ra, mình thấy sức mạnh của Hoa Kỳ, ai nấy, bất kể màu da, nghèo giàu, đều mua cờ Hoa Kỳ, trên lên xe, hay trước cửa nhà. Ra đường cảm thấy mọi người như để tan chung, có cái gì đó thiêng liêng khiến mọi người đồng cảm, gần nhau. Chỉ tiếc là chính phủ Bush không tạo dựng một cái gì để giúp sự đoàn kết của người Mỹ chung cả nước.


 Vì đâu ngày nay chúng ta chửi bới nhau mút chỉ. Có người cho rằng đó là được thiết kế bởi các ý thức hệ. Giúp thay đổi sự đoàn kết, và mục đích chung với sự chia rẽ cục bộ và nạn nhân hoá, khuyến khích họ tự xem mình là người bị áp bức bởi màu da chủng tộc, giới tính và sinh lý. Sự việc này tạo dựng sự chia rẽ vô bờ, khó có thể giúp chúng ta định hình rõ vấn đề.


Hôm qua nói chuyện với anh bạn học khi xưa ở Yersin. Hỏi vụ chống trump hay là tín đồ của Trump thì mình và anh bạn đồng ý là ông Trump như trái sầu riêng, người nào thích ăn sầu riêng thì khen nức nở còn người nào không ăn được sầu riêng thì đứng cách 20 thước đã ngửi mùi khó chịu thì có cố gắng giải thích ngon hay thúi thì không ai chịu nghe cả. Lý do là chúng ta đã tự xếp bản thể chính trị, định hướng bởi truyền thông. Anh là tín đồ của Trump thì anh đọc báo thiên hữu hay xem truyền hình đài Fox, còn anh bị dự ứng với ông Trump thì đọc báo New York Times, xem đài MSNBC. Có lần mình hay đọc bài của một bà khi xưa chuyên viết diễn văn cho tổng thống Reagan, tên gì không nhớ. À Peggy Noonan. Bà ta kể là muốn có đầu óc bình thường thì chúng ta nên xem đài Fox xong thì mở đài MSNBC. Khi xưa thì đài nào cũng có mời hai người khác ý kiến để tranh luận về một vấn đề nào đó, giúp khán giả có thể biết được lối nhìn của vấn đề từ hai phía. Nay thì họ tọng vào khán giả 5, 6 người cùng một tư duy để nói về một vấn đề thì mất đi sự thật.

Mình thấy hình ảnh này trên nhóm cựu chiến binh Mỹ tại Việt Nam , thấy mấy cô gái việt khiến không khỏi đau lòng

Mình nhớ dạo mới sang làm việc ở New York. Lâu lâu có các buổi nói chuyện về chiến tranh Việt Nam trong đại học như NYU,… họ có mời mấy tên Mỹ chống chiến tranh Việt Nam, đến nói chuyện cho sinh viên. Và để có sự công bằng, ban tổ chức có mời cộng đồng Việt Nam tại địa phương tham dự buổi nói chuyện. Lúc đầu ban đại diện cộng đồng nhận lời cử đại diện tham dự nhưng rồi cuối cùng đến ngày kêu không mắc mưu cộng sản. Chỉ kéo nhau đến biểu tình trước cửa phòng hội thảo. Mình đoán lý do là các đại diện không nói tiếng anh rành nên từ chối nhưng sinh viên kêu họ sẽ thông dịch lại. Chúng ta đến cầm cờ biểu tình, hô đảo đảo cộng sản, xong xuôi, kéo nhau đi ăn phở. 


Tại sao người Mỹ tạo một diễn đàn để chúng ta có thể nói lên tâm tư, lý do vượt biển, lý do thua vì chính phủ Mỹ không muốn đánh nữa, tốn tiền, thay vì bán hamburger và CoCa cola cho người Tàu. Rồi ngày nay lại lên tiếng chửi thế hệ trẻ theo Đảng  dân chủ này nọ. Nay họ là người Mỹ thì quyền của họ muốn theo ai thì theo. Sinh viên khi xưa, thấy thế hệ bố mẹ cứ vác cờ Việt Nam Cộng Hoà đi biểu tình, trong khi có những diễn đàn cho mình nói chuyện thì không chịu tham gia nên không hiểu lý do Việt Nam Cộng Hoà thua và từ từ họ đọc sách báo thiên tả. Đó là lỗi của chúng ta không nói rõ, giải thích. Nhớ khi xưa sinh viên mời mình đi nói chuyện trong đại học. Tiếng Mỹ của mình thuộc loại ESL nhưng cũng phải ráng đi xe lửa lên Rhode Island, Massachusetts,…để nói chuyện cho sinh viên Việt Nam và Mỹ.


Khi nữ quyền được lên ngôi thêm phá thai và thuốc ngừa thai được cho phép thì các xã hội Tây phương chìm đắm trong tình dục quá mức, kỹ nghệ tình dục được phát triển rồi giao hợp khơi khơi một đêm được bình thường hóa khiến cái nhìn về hôn nhân, tình yêu được đổi khác, không còn thiêng liêng như xưa. Lấy nhau không thích thì nhấn nút Reset, ly hôn, kiếm người khác rồi cứ như vậy mà tiếp tục đến khi già lết không nổi.

Ngày nay về Âu châu, mình rất ngạc nhiên khi thấy các thân hữu Tây đầm khi xưa, rủ mình đi nhà thờ mà ngày nay thì lắc đầu không đi nữa.


Đại dịch khiêu dâm: Nhớ khi mới sang Pháp, trên đại lộ Champs Elysees có một rạp xi-nê chiếu thường trực phim Emmanuelle. Nghe nói là chuyện về một cô gái Tây phương đi qua Thái LAn làm cho ngành ngoại giao hay sao đó rồi khám phá khoái lạc. 10 năm sau khi mình rời Pháp thì họ vẫn chiếu phim này. Năm ngoái về thì mấy rạp xi nê trên đại lộ được dẹp hết.


Phương Tây đang chìm trong tình trạng tình dục hóa quá mức, với việc khiêu dâm và tình dục bừa bãi được coi là bình thường. Điều này dẫn đến quan điểm sai lệch về các mối quan hệ, sự thân mật và tình yêu, làm suy yếu mối liên kết tạo nên những gia đình bền chặt và lành mạnh. Chứng nghiện khiêu dâm đã tước đi khả năng hình thành các mối quan hệ đích thực của vô số cá nhân, tạo ra một thế hệ tê liệt về mặt cảm xúc, xa cách và không thể trải nghiệm sự thân mật thực sự. Chu kỳ này kéo dài sự cô lập, thúc đẩy xã hội sa sút vào sự cô đơn và tuyệt vọng. Có lẻ vì vậy họ tìm kiếm sinh lý cùng người đồng giới tính.


Cuộc chiến chống lại đức tin: Thay thế đạo đức bằng chủ nghĩa duy vật. Tôn giáo có tổ chức ở phương Tây đã bị quỷ hóa, với chủ nghĩa thế tục và chủ nghĩa vô thần được tôn vinh là thế giới quan 'khai sáng' duy nhất. Cuộc tấn công vào đức tin này đã khiến xã hội không có la bàn về mặt đạo đức, cho phép chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa khoái lạc bén rễ thành các nguyên tắc chỉ đạo. Những chuyện giấu kín trong nhà thờ như các cha cố ấu dâm các con chiên, thanh niên thánh thể chi đó khiến giáo dân mất lòng tin ở các nhà lãnh đạo tinh thần.


Khi các giá trị truyền thống sụp đổ, mọi người chuyển sang theo đuổi những mục tiêu trống rỗng để thỏa mãn, khiến họ trôi dạt về mặt tinh thần và dễ bị thao túng hơn. Sự xói mòn đức tin này đã mở đường cho một xã hội ngày càng vô hồn và bị kiểm soát, nơi mà việc theo đuổi quyền lực và thú vui làm lu mờ ý nghĩa và mục đích sâu sắc hơn về cuộc sống.


Sự cô lập và phụ thuộc: Ở phương Tây, sự bùng nổ ngoại ô sau chiến tranh thứ 2, hứa hẹn một lối sống lý tưởng nhưng lại dẫn đến sự cô lập và phụ thuộc lan rộng. Thay vì thúc đẩy cộng đồng, sự phát triển đô thị đã làm mất đi các gia đình, buộc họ phải sống cuộc sống đơn độc, phụ thuộc vào ô tô. Lúc mới sang Tây, mỗi sáng thấy người ta ở ngoại ô lái xe đi làm vào Paris mà khiếp. Mình từ tỉnh nhỏ Đà Lạt bổng nhiên đến sống ở Paris nên thất kinh. Rồi khi sang Los Angeles, ở Quận Cam, đi làm lái xe mỗi ngày 2, 3 tiếng đồng hồ khiến mình oải quá nên phải mướn nhà trên Los Angeles. Ở Paris, hay New York, Luân Đôn, mình đi xe buýt hay subway, underground nên có sách để đọc nay lái xe, buồn ngủ cứ nhít nhít chút chút. Nay đỡ là có radio, podcast để nghe khi lái xe. Mỗi ngày mất 2-4 tiếng lái xe nên về nhà mệt, không muốn ra đường hay gặp gỡ bạn bè. Nhiều khi ở xa.


Thay vì thúc đẩy sự gắn kết xã hội, mô hình này đã khiến người phương Tây bị cô lập, phụ thuộc vào hàng tiêu dùng và bị ràng buộc vào những chuyến đi dài, làm xói mòn ý thức cộng đồng và làm suy yếu các mối quan hệ xã hội.


Giáo dục: Nhà máy nhồi sọ chủ nghĩa thức tỉnh. Ở phương Tây, giáo dục đã chuyển từ việc dạy tư duy phản biện sang thúc đẩy các chương trình nghị sự về ý thức hệ. Các trường học và trường đại học hiện đóng vai trò là trung tâm nhồi sọ, lấp đầy tâm trí trẻ em bằng những câu chuyện thức tỉnh thay vì nuôi dưỡng tư duy độc lập. Con em chúng ta lên án những thế hệ tiên phong, đã đàn áp, chủ nô lệ và đòi bồi thường kiểu Việt Cộng không cho con cháu của chế độ cũ được đi học, hay được cử vào các chuyên ngành,…


Điều này bao gồm việc thúc đẩy trẻ em đặt câu hỏi về bản dạng giới tính của mình và thúc đẩy các ý thức hệ cấp tiến khác, đảm bảo các thế hệ tương lai dễ bị thao túng và kiểm soát hơn. Sự thay đổi có chủ đích này cho rằng quần chúng không bao giờ thách thức các hệ thống quyền lực khiến họ bị khuất phục. Chúng ta thấy qua vụ covid, họ bắt chúng ta phải cách nhau, cách ly này nọ. Trước khi lên máy bay, phải đứng cách nhau 2 mét nhưng rồi 30 phút sau lên máy bay thì lại ngồi gần nhau nên mình không hiểu.


 OnlyFans: Nhà thổ kỹ thuật số trá hình. Ở phương Tây, OnlyFans được ca ngợi là 'trao quyền cho phụ nữ', nhưng nó phản ánh sự suy thoái sâu sắc hơn của xã hội. Phụ nữ đang kiếm tiền từ cơ thể của họ dưới ảo tưởng về sự độc lập, rơi vào cái bẫy bóc lột được tiếp thị là tự do. Khi xưa, xã hội được giáo dục tinh thần kỵ mã, giúp đỡ phụ nữ nhưng ngày nay, như mình kể cô Mỹ chửi mình khi mình đứng lên nhường chỗ cho cô ta ngồi trên xe buýt.


Xu hướng này củng cố tình trạng tình dục hóa quá mức của phương Tây, hạ thấp giá trị của phụ nữ xuống vẻ bề ngoài hơn là trí tuệ hoặc kỹ năng. Khi xưa đàn ông phải bỏ công ra để tán tính phụ nữ rất lâu. Nay chỉ cần một thời gian ngắn là có thể leo lên giường khiến sau đó đàn ông xem thường người đàn bà qua đêm. Đây là sự bóc lột của thời đại kỹ thuật số làm xói mòn lòng tự trọng và phẩm giá trong xã hội phương Tây. Ta thấy phụ nữ ngày nay, đại diện bởi những tài tử, người nổi tiếng. Họ trang phục rất là thoáng, gần như khoả thân. Hình ảnh đó đối với mình là hạ giá thân thể, chức năng của người phụ nữ. Họ cố gắng làm đủ cách, thời trang để câu khách để có tiền hay nổi tiếng.


Tỷ lệ sinh giảm và sự phá hủy mái ấm gia đình. Các xã hội phương Tây đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng nhân khẩu học khi tỷ lệ sinh giảm mạnh. Xu hướng này là kết quả trực tiếp của áp lực xã hội ngăn cản việc hình thành gia đình, với tham vọng nghề nghiệp và tự do cá nhân được ưu tiên hơn việc làm cha mẹ. Sự phá hủy của tổ gia đình đã khiến trẻ em không có nhà cửa ổn định và hình mẫu, góp phần làm tăng tỷ lệ các vấn đề về sức khỏe tâm thần, tội phạm và tuyệt vọng. Cho thấy thế hệ của mình thì dẹp qua một bên, chỉ lo cho thế hệ con cháu của mình sau này. Tương lai đi về đâu nhưng mình vẫn tin vào cái thiện lúc nào cũng sẽ thắng cái ác.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

ảnh hưởng của chủ nghĩa thức tĩnh

 


Năm thứ 1 đại học, mình có đọc một cuốn sách về Media của giáo sư Marshall McLuhan, để hiểu về sự ảnh hưởng của giới truyền thông trong tương lai, để thiết kế nhà cửa, dinh thự. Đó là môn xã hội học nhưng dạo ấy còn ở Pháp, chỉ có 3 đài truyền hình quốc gia. Chỉ đến khi mình tốt nghiệp thì mới có đài truyền hình tư nhân Canal +. Nay thì có rất nhiều đài với những chương trình tương tự ở Hoa Kỳ.

Chủ nghĩa thức tĩnh tuyển lựa cận vệ cho phủ tổng thống. Chính quyền Trump sa thải thì quan toà cấm thế ông Trump gửi qua làm cận vệ cho bà Clinton thì không chịu, đưa qua bà Obama cũng không chịu. Họ đòi nam cận vệ nhanh nhẹn.

 https://en.wikipedia.org/wiki/Marshall_McLuhan

Vấn nạn của giới truyền thông ngày nay là khi chúng ta đọc hay xem tin tức thì khiến chúng ta lo lắng, trầm cảm, và nếu ngu như mình thì càng ngu lâu dốt bền. Giới truyền thông rãi các hạt mầm vi khuẩn tâm trí trong đầu chúng ta nhanh hơn khi xưa. Mình nhớ lần đầu tiên sang Hoa Kỳ, xem đài truyền hình thì mình thất kinh. Đang ở Luân Đôn, xem đài BBC mỗi ngày, bổng nhiên sang chơi anh Mỹ thì đài truyền hình của Hoa Kỳ xem chừng ăn nói rất nhanh gấp mấy lần đài Anh quốc. Lý do là họ muốn nắm giữ khán giả để quảng cáo. Sau này ở lâu thì quen nhưng không bao giờ quên giây phút đầu tiên tinh tú quay cuồng khi xem đài truyền hình Mỹ. Tin tức quá nhiều để có thể tiêu hoá ngay một lúc trong khi ở Âu châu, dạo đó người ta có chướng trình trên France Culture, cả 2 tiếng đồng hồ, mời các tác giả, hay trí thức khác nhau bình luận về một cuốn sách hay đề tài.


Được cái may là từ 11 năm nay mình mua cái vườn để chia lô bán đất xây nhà thì bổng nhiên cảm thấy an bình khi vào vườn. Nói như ngôn từ ngày nay là chữa lành. Bao nhiêu tiếng lang thang làm việc trong vườn, giữa thiên nhiên như được chữa lành. Không phải đụng tới điện thoại, lên mạng xem tin tức, này nọ. Vườn ở xa nên phải tranh thủ làm việc.


Ngày nay giới truyền thông định hướng dư luận, các vấn đề không liên quan gì đến khán giả mà không phải trách nhiệm của chúng ta để giải quyết. Như chiến tranh tại Ukraine, khí hâu thay đổi, trí tuệ nhân tạo sẽ tạo ra xã hội bạo loạn, đỡ ngược mọi thứ nhất là các trận chiến chính trị ở bên Tây bên Mỹ. Mình về Việt Nam, đi Úc Đại lợi, Tân Tây Lan hay về Âu châu, ai nấy đều bàn tán về ông Trump dù chả có dính dáng gì đến đời sống của họ. Puchin đánh Zelensky chả ăn nhằm gì đến mình nhưng thiên hạ cứ nhảy vào chửi nhau, bênh vực bú xua la mua nhưng không thấy họ cho tiền ủng hộ hay sang mấy xứ này đánh nhau.

Bây giờ AI làm cái gì cũng được 


Ở Melbourne, gặp một anh gốc việt, từng sinh sống tại Hoa Kỳ, kể là thằng em tui từ tui luôn vì nó chống ông trump còn tui thì ủng hộ. Một người việt hưu trí ở Úc Địa Lợi, chả có liên quan gì đến ông Trump ăn nói hồ đồ, hay thấy mặt là ghét nhưng giới truyền thông tìm cách bơm lên để câu khán giả để bán quảng cáo. Điển hình vụ động đất ở Miến Điện, báo chí truyền thông ở Hoa Kỳ ít ai nói đến. Phải mở đài Á châu mới thấy vụ này, nói về toà nhà ở Vọng Các bị xụp do công ty Trung Cộng xây cất. Họ bắt giữ các nhân viên này lén ăn cắp tài liệu để phi tang. Họ cho thấy sắt do Trung Cộng sản xuất rất dòn. Thường sắt khi uốn thì cong còn sắt Trung Cộng sản xuất thì gãy. Kinh


Vấn đề là họ định hướng chúng ta nhưng chúng ta không biết, cứ vô tư, cảm thấy đó là trách nhiệm của chúng ta là chửi thiên hạ nào là phát xít, bò đỏ bò vàng nếu họ không đồng ý với quan điểm định hướng đài truyền hình hay báo chí chúng ta xem hay đọc. Chúng ta nghĩ là bổn phận chúng ta phải bảo vệ môi trường thế là chúng dụ chúng ta mua xe điện, xe lửa để bớt thải chất độc vào môi trường. Đến khi họ kêu phải đốt xe điện thì thiên hạ chạy ra đốt xe điện. Chúng ta bị truyền thông dẫn dắt như ông McLuhan đã tiên đoán mấy chục năm trước.


Chúng ta tôn cô gái 16 tuổi Greta Thunberg ở xứ nào chưa bao giờ đặt chân lên hay biết nằm ở đâu trên bản đồ. Cô ta là Jeanne d’Arc thời nay. Đến khi cô ta lên tiếng kêu gọi hoà bình tại Ukraine, hay ủng hộ Gaza thì truyền thông không đoái hoài đến cô ta nữa. Bịt miệng. Chỉ có tiếng nói đánh cho Puchin đến chết tên lính cuối cùng. Khi xưa, ở Việt Nam, mình từng thấy trong xóm, các bà mẹ khóc khi xe nhà binh chở xác con họ về. Mình tưởng tượng khi ông chú ruột mình chết trên đường vào Nam bị B52 rãi bom chết, thì bà nội mình chắc khóc nhiều. Vì sinh ra 3 thằng con trai, 1 người bị Tây bắn chết, ông cụ mình bị du kích vây nhà để giết nhưng may ông cụ thoát được đêm đó. Cả nhà tưởng ông cụ bị du kích giết đêm hôm đó nên làm đám giỗ mỗi năm ngày ông cụ trốn vào nam. Đến khi sau 30/4 thì nhận được thư của ông cụ mới mừng hết lớn.


100 năm trước, một sự việc quan trọng xẩy ra tại một nơi cách chúng ta xa xa một tí thì chúng ta chả bao giờ biết đến. Thi sĩ Nguyễn BÍnh ra hUế, đã thấy xa ngàn dậm. Không phải là vấn đề của chúng ta nhưng ngày nay, tất cả sự việc trên thế giới, đều là vấn đề của chúng ta. Mình thì có đầu óc phản động nên những gì không đem lại lợi nhuận thì mình không để ý đến, không phải việc của mình. Khi lấy vợ thì đồng chí gái định hướng mình là phải lo cho gia đình. Chuyện thiên hạ đừng xía đến. Không có mợ chợ cũng đông.


Mụ vợ hay xem mấy cái video của thiên hạ bỏ lên mạng để xin tiền giúp mấy đứa bé nghèo ở Việt Nam. Cứ xem xong là mụ vợ ngồi thừ ra không làm gì cả khiến mình nổi khùng, la tắt đi nên dạo này bớt xem hay khi có mình bên cạnh thì không xem. Hôm trước, có chị quen trên mạng mời đi ăn cơm. Chị ta kêu là 50 năm rồi, đã giúp cứu trợ người nghèo ở Việt Nam, nay đến phiên người Việt tại Việt Nam giúp người Việt tại Việt Nam. Chị ta không không muốn liên quan đến Việt Nam nữa. Có hội nào tổ chức gây quỹ giúp Việt Nam, mỗi vé ăn cơm là $500. 


Tại Hoa Kỳ, 51% cuộc hôn nhân được đưa nhau ra toà. Gia đình tan hoang chúng ta không lo nhưng lại lo đi chuyện thiên hạ, chuyện bao đồng cho rách việc. Mình có biết vài cặp, ly thân ly dị nhưng gặp nhau, hay lên mạng xã hội là cứ nói đến chống trump và ủng hộ trump. Thời gian và cảm xúc nên dành để tìm hiểu làm sao hàn gắn, sống với kẻ nội thù cho con vui vẻ, không bị trầm cảm này nọ. Não bộ chúng ta là bãi chiến trường giữa các vấn đề không liên quan đến chúng ta. Có thể họ nghĩ dấn thân vào một vấn đề nào đó sẽ giúp cảm thấy hạnh phúc vì muốn bảo vệ một cái gì to tát lớn hơn họ. Để cảm thấy họ có chính nghĩa, là một trí thức hay chi đó trong khi gia đạo thì bầy nhầy.


Những gì chúng ta lo sợ đều được sản xuất bởi chính phủ, giới truyền thông. Đa số những việc khiến chúng ta lo Âu sẽ không bao giờ xẩy đến. Ngày nay dữ liệu rất quan trọng, đó là tiền tệ của ngày nay. Mình thử một tuần nay, không mở hay đọc các tin tức liên quan đến ELon Musk hay ông Trump thì tuần này không thấy các tin tức về hai nhân vật này hiện ra trên mạng của mình. Các mạng xã hội rò xét những gì chúng ta đọc, mua để bắn quảng cáo. Mình mà nhấn vào một quảng cáo là vị chi 1 tuần lễ liền sẽ được bắn quảng cáo về nhưng gì mình xem nên phải ngừng nhấn.


Tin tức không có trung lập. Các tiêu đề, chủ đề, bài báo và các mạng xã hội đăng tải đều đã được chọn lọc do ai đó với chủ đích. Nhiều khi phải tự hỏi ai sẽ hưởng lợi vào những tin tưởng, niềm tin của mình. Khi xưa, mở đài truyền hình, họ đều đưa hai nhân vật, bên thiên tả bên thiên hữu để bàn về một vấn đề gì đó. Điển hình chương trình của hai ông Sean Hannity và Alan Colmes. Giúp chúng ta có một nhận định khi nghe hai bên chia sẻ suy nghĩ của họ. Còn nay thì Chán Mớ Đời. Mình không xem ông Hannity từ khi ông ta làm show một mình. Các nhân vật truyền thông là những ông cố đạo ngày nay, rao giảng các con chiên như chúng ta để bán quảng cáo.

Ngày nay, người ta cho biết là chúng ta nên cẩn thận về ăn uống vì bệnh tòng khẩu nhập. Những gì chúng ta ăn vào có thể gây bệnh hoạn. Nên mình dạo này bớt xem tin tức trên mạng hay xem truyền hình. Cố bỏ thời gian đọc sách. Vì những gì chúng ta cẩn thận bồi dưỡng những gì cho não bộ. Nếu là thông tin không tốt sẽ khiến chúng ta lo lắng, bồi hồi, tức giận. Phải tự thanh lọc các thông tin, có liên quan gì đến đời sống của mình. Có nên tham gia hay có khả năng trong tương lai hay để họ thao túng mình. Như suy thoái có thể xẩy ra hay không, thị trường chứng khoán. Cho chắc ăn chuyển về các funds nhẹ nhàng để tránh 401(k) xuống cái rụp. Tuần rồi gặp anh quen, kêu 401(k) của anh ta te tua. Mình nói năm ngoái anh có hỏi tôi, tôi có nói là tôi chuyển qua MOney Market để đợi xem tình hình ra sao. Anh không nghe kêu là đang lên. Nay lại rên, kêu ông Trump này nọ.

AI phát hoạ ra đồng chí gái kinh


Nay đến trí tuệ nhân tạo. Năm trước mình thấy mấy hình ảnh rất đẹp về kiến trúc hay phụ nữ, nay khám phá ra toàn là do trí tuệ nhân tạo tạo ra nên Chán Mớ Đời. Mình thử hỏi trí tuệ nhân tạo, tạo dựng hình ảnh của đồng chí gái thì họ đưa ra toàn là hình ảnh gì đâu đâu. Muốn làm sáng tỏ hơn thì phải trả tiền. Mình thích vẽ tự nhiên hơn như ngày xưa, đi giang hồ khắp Âu châu, phi châu. Ở tuổi 7 bó htif không biết đi Tây ngày nào nên chả lo chi cho mệt óc. Tuần này mình kêu thợ vào hái trái to to, rồi 2 tháng sau sẽ cho hái mấy trái nhỏ được to hơn. Cái này là liên quan đến mình nên lo trước.


Hôm trước, bổng nhiên đồng chí gái muốn vào vườn, không đi tập hát nên mình ngạc nhiên. Hóa ra cô nàng đi hái bơ cho bạn bè chi đó. Nên phải về sớm, chỉ làm việc có mấy tiếng. Kêu vợ thay vì lên mạng xã hội, phụ chồng xúc đất. Đồng chí gái nhìn mình kêu điên à. Tội mụ vợ, lấy bác sĩ không chịu, đi lấy thằng làm vườn. Nay nó kêu phụ nó xúc đất. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Sinh nhật thứ 136 của tháp Eiffel

  

Ngày này 136 năm về trước, tháp Eiffel vừa được hoàn thành và ngày nay trở thành biểu tượng của Pháp quốc, có trên 7 triệu du khách viếng thăm mỗi năm. Ngày thứ 2 đến Paris, là mình chạy ra đây xem cái tháp này, rồi đi bộ lên vườn Lục Xâm Bảo. Sau này thì đến đây vẽ rất nhiều lần.

Vấn đề là người Pháp mới đầu thù ghét toà tháp, họ gọi tân đại, nhục nhã và quá Mỹ (trop Americain). Tương tự như trung tâm văn hoá Pompidou do 2 kiến trúc sư Enzo Piano và Richards Rogers và viện bảo tàng Louvres do kiến trúc sư I.M. Pei thiết kế, công ty này mình có thời gian làm việc tại New York trước khi dọn qua Cali. Mình nhớ hồi mới sang Paris, thì trung tâm văn hoá Pompidou mới khánh thành, thiên hạ bàn tán nhất là khi biết mình là sinh viên kiến trúc nên hơi mệt để trả lời. Tây đầm kêu « c’est honteux ».

Tòa tháp này khởi công vào năm 1887, và hoàn tất 2 năm sau, vào ngày 31 tháng 3 năm 1889. Đây là một công trình chưa từng có và là một thách thức đối với kỹ thuật không giống bất kỳ công trình nào trước đây. Tấm ảnh trên là bức hoạ đầu tiên của ông Maurice Koechlin năm 1884. 

Khi hoàn thành, công trình cao 300 mét và ngay lập tức trở thành tòa nhà cao nhất thế giới. Không có công trình nào trong lịch sử cao hơn 200 mét, chứ đừng nói đến 300 mét, và kỷ lục của Tháp Eiffel không bị phá vỡ cho đến khi Tòa nhà Chrysler hoàn thành vào năm 1930 tại New York.


Tháp Eiffel vẫn thống trị chân trời của Paris gần một thế kỷ rưỡi sau đó. Công ty xây dựng tòa tháp này do ông Gustave Eiffel điều hành.

Nhưng chính hai kỹ sư tại công ty của ông, Maurice Koechlin và Émile Nouguier, là những người lập kế hoạch đầu tiên. Một kỹ sư khác tên là Stephen Sauvestre đã tinh chỉnh thiết kế của họ và thêm các mái vòm trang trí. Khi các kế hoạch được công bố, nó đã gây ra sự phấn khích... và sốc.

Trong suốt quá trình xây dựng, Eiffel  biểu tượng của dự án đã bị chế giễu và chỉ trích trên báo chí. Tây đầm là vua chê, chỉ trích bú xua la mua.


Đây là những gì một nhóm nghệ sĩ người Pháp nổi tiếng đã nói trong một chuyên luận chung về tòa tháp: Những lời phàn nàn như vậy nghe có vẻ lạ, bởi vì Tháp Eiffel không hề kém phần Paris so với Khải Hoàn Môn, Nhà thờ Đức Bà hay Bảo tàng Louvre. Mình nhớ khi công ty kiến trúc I.M.Pei & Partners thắng giải này thì tổng thống François Mitterand nói với ông Pei là ông sẽ không là một Bernini thứ hai. Kiến trúc sư vẽ tòa thánh Vatican, được mời sang Pháp để thiết kế xong bị từ chối vì kiến trúc sư Pháp ganh tị.

Vì vậy, đây là lời nhắc nhở quan trọng rằng mọi thứ hiện nay vốn cũ kỹ và truyền thống đã từng hiện đại đến kinh ngạc. Khi ý tưởng nào mới đi trước thời đại, cần có thời gian để người ta chấp nhận và sau đó ca ngợi. 

Trong bức ảnh này, tòa tháp chỉ mới 25 tuổi. Daọ ấy người ta chuyên chở vật liệu bằng phà nên các kiến trúc dinh thự lớn đều nằm dọc bờ sông để dễ thực hiện. Nếu người Pháp phá bỏ thì không có tấm ảnh này.


Kỹ nghệ hóa nhanh chóng, dân số tăng, đô thị hóa và phát triển công nghệ đã đặt ra những thách thức nghiêm trọng đối với kiến ​​trúc thế kỷ 19. Liệu đây một tòa tháp bằng sắt, ​​có phải là giải pháp không? Tháp Eiffel đại diện cho sự kết hợp giữa kiến ​​trúc và kỹ thuật, một sự kết hợp vẫn tiếp tục cho đến thế kỷ 21. Sự hợp tác kỹ sư và kiến trúc sư rất quan trọng cho công trình. Kiến trúc sư thiết kế xong mà gặp kỹ sư không giỏi nhất là không có đầu óc khai phá thì không thực hiện được công trình. Khi mình làm việc ở lUân Đôn cho công ty kiến trúc sư Norman Foster thì ông ta dùng công ty kỹ sư Ove Arup rất giỏi để tính toán giúp thêm ý kiến để vẽ thêm cho đẹp. Như sử dụng cấu trúc cho các tấm kính to đùng. 

Nó cho thấy tiềm năng to lớn của các vật liệu và phương pháp hiện đại để tạo ra những công trình trước đây không thể nghĩ tới... và những công trình cũng có thể đẹp.

Triển lãm Thế giới là gì? Đó là "Hội chợ Thế giới". Hình như Việt Nam mình gọi là Đấu Xảo. Đây là (và vẫn là) những cuộc triển lãm lớn được tổ chức vài năm một lần tại một thành phố khác nhau. Năm đi Dubai thì mình hụt xem cuộc đấu xảo ở đây vì mở cửa sau khi mình về. 


Tương tự như Thế vận hội dành cho những thành tựu quốc gia, những khám phá công nghệ và kiến ​​trúc hơn là thể thao. Hai vụ này nhằm để biểu dương sức mạnh của quốc gia tổ chức.

Cuộc triển lãm đầu tiên diễn ra tại Prague vào năm 1791, nhưng hội chợ thế giới thực sự mang tính quốc tế đầu tiên diễn ra tại London vào năm 1851. Nó đã tạo ra xu hướng xây dựng các tòa nhà triển lãm đặc biệt, trong trường hợp này là Cung điện Pha lê, để trưng bày kỹ năng của các kỹ sư thời Victoria. Mình thấy kỹ sư Anh quốc rất giỏi thích làm việc với họ hơn mấy ông Tây.


Những cuộc triển lãm đầu tiên này (như các hội chợ thế giới được gọi) tập trung vào những thành tựu của ngành công nghiệp và kỹ thuật, xét cho cùng, thế kỷ 19 là thế kỷ phát triển công nghệ nhanh chóng.

Mỗi quốc gia đều tìm cách trưng bày những gì họ đã đạt được trong một cuộc thi liên lục địa. Các công nghệ mới đã ra mắt và hàng triệu người đã tham dự, bao gồm các nhà báo, nhà khoa học, khách du lịch và các chức sắc.

Họ đã thấy mọi thứ từ tàu hỏa và điện thoại cho đến những điều kỳ lạ như con dao và nĩa lớn nhất thế giới, được tạo ra cho Triển lãm Centennial Expo năm 1876 tại Philadelphia.

Thế giới tràn ngập những di tích còn sót lại từ các cuộc triển lãm này, với những tòa nhà đẹp và khác thường được xây dựng chỉ để chào đón khách và tạo nên không khí. Giống như Khải Hoàn Môn của Barcelona, ​​được xây dựng cho Hội chợ Thế giới năm 1883:

Tuy nhiên, những tòa nhà này thường không tồn tại được, chúng chủ yếu được xây dựng tạm thời. Trong số các Triển lãm Centennial ở Philadelphia, chỉ có bốn tòa nhà còn tồn tại; phần còn lại đã bị tháo dỡ.

Giống như Tháp Eiffel, được dự tính sẽ  bị phá bỏ vào năm 1909! Tuy nhiên, các cuộc triển lãm này không chỉ dành cho quốc gia đăng cai — các quốc gia khác cũng được mời.

37 quốc gia đã tham gia Triển lãm Centennial ở Philadelphia và trong bức ảnh này từ Triển lãm Vienna năm 1873, có thể thấy Gian hàng Nhật Bản bên cạnh Gian hàng Ottoman. Và vì vậy, các cuộc triển lãm này cũng trở thành cơ hội cho các cuộc triển lãm về kiến ​​trúc cũng như công nghiệp.

Hội chợ Thế giới năm 1925 tại Paris là nơi khai sinh ra trường phái Art Deco, khi các kiến ​​trúc sư từ khắp nơi trên thế giới trình làng những phong cách hiện đại và xu hướng thiết kế nội thất mới nhất:

Cũng giống như London đã trưng bày Cung điện Pha lê vào năm 1851, người Pháp đã tìm cách thể hiện sức mạnh công nghiệp của riêng họ vào năm 1889. Nó được xây dựng trong bầu không khí cạnh tranh, do đó có quy mô và tham vọng lớn.


Vậy... Tháp Eiffel có vô nghĩa không? Khi tốn tiền dân tình để xây cất những toà nhà tạm thời để rồi dỡ bỏ sau khi cuộc triển lãm bế mạc.

Nó được xây dựng không vì lý do nào khác ngoài việc trở thành trung tâm của một cuộc triển lãm kéo dài sáu tháng và quảng cáo cho kỹ thuật của Pháp.


Tuy nhiên, không ai có thể dự đoán được danh tiếng trong tương lai của tòa tháp làm bằng sắt này. Mãi đến năm 1967, đã có một kế hoạch tháo dỡ Tháp Eiffel, vận chuyển đến Montreal để tham gia Triển lãm Thế giới và lắp ráp lại để triển lãm tại Pháp. Kế hoạch này đã bị bác bỏ vì rõ ràng là Charles de Gaulle có ý định từ chối cấp phép tái thiết tại Paris. Tất nhiên là có nhiều lý do, nhưng lý do chính chỉ đơn giản là thời gian.

Các nhà được triển lãm tại expo này sau bị phá hủy. Tháp Eiffel dự tính để 20 năm trước khi phá bỏ nhưng cuối cùng người Pháp bắt đầu yêu mến tháp này nên giữ lại. 

Bản thân Eiffel đã bảo vệ tòa tháp bằng cách so sánh nó với các kim tự tháp ở Ai Cập:

"Tháp của tôi sẽ là công trình cao nhất mà con người từng tạo ra... tại sao một thứ đáng ngưỡng mộ ở Ai Cập lại trở nên ghê tởm và lố bịch ở Paris?" ông Eiffel đã đưa ra một quan điểm đúng đắn để bênh vực cho công trình của ông ta. 


Khi đủ thời gian trôi qua, bất cứ điều gì cũng có thể trở nên thú vị, mức độ phổ biến không được đo bằng cảm nhận của mọi người ngay lúc này, mà bằng cảm nhận của họ sau một trăm năm nữa.

Paris năm 1887 có vẻ như sẽ bị hủy hoại bởi Tháp Eiffel; Paris năm 2025 sẽ không thể tồn tại nếu không có nó. Thế vận hội vừa qua được tổ chức nhiều cuộc tranh tài dưới chân của tháp Eiffel. Nói cho ngay mình vẽ tháp Eiffel không biết bao bánh kêu lần nhưng chưa bao giờ leo lên. Cứ nghĩ mình sẽ lên đó khi có dịp rồi đùng một cái đi qua Ý Đại Lợi làm rồi từ đó bước chân “lãng tử” lết khắp nơi kiếm ăn đến khi phát hiện ra mối tình hữu nghị của đồng chí gái. Hy vọng lần sau về Paris mình sẽ leo lên đây ngồi uống trà nhìn lại đời mình thấy vui vui một đời. 

Bảo tàng viện ở Panama do kiến trúc sư Frank Gehry thiết kế 

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn