Mình thấy một tấm ảnh quảng cáo cho quần bò và quần lót khiến mình thất kinh. Buồn đời mình tìm tài liệu để đọc vì những hình ảnh quảng cáo, thường được nghiên cứu rất kỷ để giúp bán sản phẩm. Xã hội ngày nay tung hô bệnh béo phì.
Ngày nay chúng ta thấy phong trào về sự tích cực về thân thể (body positivity) đã tráo trở về ý tưởng tự chấp nhận, biến thành tự ca ngợi về lối sống không lành mạnh. Bệnh béo phì thường được xem nguy hiểm cho sức khoẻ của mỗi cá nhân, 35% người Mỹ được xem là béo phì, được xem như một lối sống tích cực, dưới sự dẫn dắt của sự thúc đẩy tình yêu bản thân. Chán Mớ Đời
Mình đi du lịch ở Tân Tây Lan thì có gặp người bản địa, rất to lớn nên kinh ngạc, nhất là thấy họ ăn pizza, uống CoCa rất vui vẻ. Quan niệm tự yêu bản thân dù béo phì có thể nguy hiểm vô hình trung hợp thức hoá các tình trạng gây nguy hiểm cho sức khoẻ cá nhân và cộng đồng, còn làm nản lòng những người có tinh thần trách nhiệm về chăm sóc sức khoẻ của họ. Muốn giảm cân, ăn uống kỹ lưỡng.
Chúng ta biết ngày nay, các thức ăn nhanh, được làm với hoá chất, rất là nhiều đường, thêm nước ngọt đã sinh ra căn bệnh của thế kỷ là béo phì. Truyền thông đang đập ông bộ trưởng y tế của chính phủ Trump. Lý do là ông này muốn thay đổi chế độ dinh dưỡng của người Mỹ nhất là chống vụ tiêm dịch này nọ. Các công ty thực phẩm và dược phẩm đâu muốn có người làm bể nồi cơm của họ. Mình đoán các công ty này cho tiền cho quảng cáo áo quần loại cực rộng, tạo dựng một lối tư duy suy nghĩ khác về thân hình đồ sộ của mình. Các con buồn định hướng chúng ta để làm giàu. Người ta sợ béo phì, gây đau ốm nên mới tìm cách ẩm cân như tập thể dục, ăn uống lành mạnh nhưng nay họ tuyên dương các thân mình béo mập.
Đây là cận vệ được tuyển theo chính sách DEI. Chính quyền ông Trump sa thải nhưng lệnh toà cấm không được nên họ chuyển bà này làm cận vệ cho Obama và Clinton nhưng cả hai đều từ khước và đòi một cận vệ nam nhanh nhẹn hơn. Chán Mớ Đời
Nhớ vụ ám sát hụt ông Trump, video cho thấy một nữ cận vệ thấp người hơn ông Trump thì làm sao đỡ đạn cho ông ta, cô ta vừa thấp vừa tròn trịa, tay rút súng ra rồi đút vô kêu phải làm gì. Thì họ cho biết khi bà giám đốc an ninh tường trình trước quốc hội, được biết cô ta được tuyển theo chỉ thị DEI. Không phải một người mà rất nhiều người, điển hình có một cận vệ khá to béo bị đuổi việc nhưng một ông toà, được tổng thống Obama bổ nhiệm ra lệnh cấm sa thải, thế là nhân viên của ông Trump phái cô ta làm cận vệ cho bà Clinton, bà Obama, bà Biden thì ai nấy cũng từ chối, kêu gửi cho họ một nam cận vệ có thành tích (Merit-based male Agent). Cận vệ của ông Trump mới tuyển là một cựu lực lượng đặc biệt SAS của Anh quốc. Ông này nổi tiếng khi đang đi Shopping, nghe có khủng bố bắt con tin trong khách sạn, thế là ông ta ra xe, lấy súng rồi đớn tra tổ chức cách giải thoát các con tin. 22 chết, 27 người được cứu sống.
Có người cho rằng chủ nghĩa nữ quyền đã tiêu huỷ các vai trò của giới tính. Khởi đầu là phong trào đòi hỏi quyền bình đẳng và ngày nay trở thành một động lực chia rẻ các gia đình và các hôn nhân. Nữ quyền đã lên tiếng cho rằng vai trò truyền thống của giới tính quá khắc nghiệt, làm suy yếu giá trị của làm mẹ và nội trợ, và quỷ hoá nam tính. Phụ nữ trở nên mạnh mẽ như đàn ông còn đàn ông thì ngược lại nên không biết mình là trai hay gái. Khủng hoảng bản thể.
Nhớ khi xưa đi học, mấy cô bạn hay chửi mình là Misogine, mình không hiểu nên về nhà mò tự điển, cho rằng mình ghét phụ nữ, đúng hơn là xem thường. Thế này là thế nào? Mình mê đầm như ông Trượng mê Tiên Bửu mà mấy cô đầm kêu mình ghét đàn bà. Chán Mớ Đời. Qua Mỹ, đi xe buýt, thấy một cô hành khách lên xe, mình tự động như ở Pháp, đứng dậy nhượng chỗ cho cô ta ngồi thì bị cô ta chửi mình là đồ ghét phụ nữ, mà họ bú xua la mua. Thế là mình ngọng nữa.
Sự chuyển đổi văn hoá này đã khiến làm mất đàn ông tính ở nam giới trong xã hội Tây phương. Phụ nữ đeo đuổi sự nghiệp thay vì chăm sóc gia đình như văn hoá truyền thống. Vụ này thì mình quen với cảnh mẹ mình đi buôn bán từ bé nên không có gì thắc mắc. Nếu không có bà cụ mình thì cả gia đình chắc chết đói vì ông cụ dạo ấy mê đánh bài, thua hết tiền lương.
Thật sự phụ nữ có quyền gác qua một bên chuyện làm mẹ, xây tổ ấm để đeo đuổi giác mơ, nghề nghiệp công danh của mình. Trên lý thuyết chúng ta hay nói vợ chồng chia sẻ việc nhà, dạy con, xây tổ ấm chung nhưng công việc ngày nay, nếu không phải là công chức thì sẽ bị áp lực dễ đưa đến sự đổ vỡ gia đình. Khi xưa, người ta nghĩ làm công chức ăn lương chính phủ là sống tới mãn đời, nay với DOGE họ tìm cách đuổi hết, rồi mướn lại những ai cần thiết là ngọng. Sự thay đổi này đã tạo sự mất cân bằng trong xã hội vì ly dị quá nhiều ở Hoa Kỳ lên đến 51% khiến trẻ em không có một gương mẩu để noi theo.
Bố mẹ ly dị, nói xấu nhau khiến đứa trẻ không hiểu, chúng yêu thương cả hai, khiến chúng bị khủng hoảng tinh thần từ bé, lớn lên đưa đến nghiện ngập, hay bệnh trầm cảm đủ loại.
Người ta hay nói đến sự lâm chung của nam tính. Trong một xã hội với bao nhiêu chuyện nam nữ bình đẳng. Người đàn ông bị lên án là misogine này nọ vô hình trung họ kìm nén những bản năng tự nhiên, trở thành thụ động, tuân theo thay vì mạnh mẽ và khẳng định. Điển hình đàn ông như con thú đực, thấy phụ nữ đẹp là tán tỉnh nhưng lại sợ bị chửi misogine, muốn hôn cô gái thì sợ bị chửi này nọ hay kêu mả tà cho là hiếp dâm này nọ. Sự nam tính được xem là độc hại, làm nản lòng đàn ông, không muốn ôm ấp các vai trò lãnh đạo, bảo vệ phái yếu,…
Mình có kể vụ mỗi năm có trên 3 triệu nam sinh không tốt nghiệp trung học phổ thông. Lý do là nữ sinh dậy thì sớm hơn nam sinh, nên não bộ phát triển nhanh nên học hành tiếp thu nhanh hơn con trai độ 2 tuổi. Từ học đường, người con trai đã thấy thua thiệt. Không phải vì ngu lâu dốt sớm như mình nhưng vì bộ não chưa phát triển sớm như mấy cô học chung lớp.
Cuộc chiến chống đối sự nam tính đã gây nên một thế hệ con trai mất phương hướng, và không có cha bên cạnh. Đưa đến tình trạng thiếu tự tin và ý nghĩa về cuộc sống, làm suy yếu nền móng văn minh của xã hội Tây phương.
Ngày nay, chúng ta thấy thiên hạ cãi nhau ùm tỏi trên mạng vì bản thể chính trị. Khi cuộc khủng bố 9/11 xẩy ra, mình thấy sức mạnh của Hoa Kỳ, ai nấy, bất kể màu da, nghèo giàu, đều mua cờ Hoa Kỳ, trên lên xe, hay trước cửa nhà. Ra đường cảm thấy mọi người như để tan chung, có cái gì đó thiêng liêng khiến mọi người đồng cảm, gần nhau. Chỉ tiếc là chính phủ Bush không tạo dựng một cái gì để giúp sự đoàn kết của người Mỹ chung cả nước.
Vì đâu ngày nay chúng ta chửi bới nhau mút chỉ. Có người cho rằng đó là được thiết kế bởi các ý thức hệ. Giúp thay đổi sự đoàn kết, và mục đích chung với sự chia rẽ cục bộ và nạn nhân hoá, khuyến khích họ tự xem mình là người bị áp bức bởi màu da chủng tộc, giới tính và sinh lý. Sự việc này tạo dựng sự chia rẽ vô bờ, khó có thể giúp chúng ta định hình rõ vấn đề.
Hôm qua nói chuyện với anh bạn học khi xưa ở Yersin. Hỏi vụ chống trump hay là tín đồ của Trump thì mình và anh bạn đồng ý là ông Trump như trái sầu riêng, người nào thích ăn sầu riêng thì khen nức nở còn người nào không ăn được sầu riêng thì đứng cách 20 thước đã ngửi mùi khó chịu thì có cố gắng giải thích ngon hay thúi thì không ai chịu nghe cả. Lý do là chúng ta đã tự xếp bản thể chính trị, định hướng bởi truyền thông. Anh là tín đồ của Trump thì anh đọc báo thiên hữu hay xem truyền hình đài Fox, còn anh bị dự ứng với ông Trump thì đọc báo New York Times, xem đài MSNBC. Có lần mình hay đọc bài của một bà khi xưa chuyên viết diễn văn cho tổng thống Reagan, tên gì không nhớ. À Peggy Noonan. Bà ta kể là muốn có đầu óc bình thường thì chúng ta nên xem đài Fox xong thì mở đài MSNBC. Khi xưa thì đài nào cũng có mời hai người khác ý kiến để tranh luận về một vấn đề nào đó, giúp khán giả có thể biết được lối nhìn của vấn đề từ hai phía. Nay thì họ tọng vào khán giả 5, 6 người cùng một tư duy để nói về một vấn đề thì mất đi sự thật.

Mình thấy hình ảnh này trên nhóm cựu chiến binh Mỹ tại Việt Nam , thấy mấy cô gái việt khiến không khỏi đau lòng
Mình nhớ dạo mới sang làm việc ở New York. Lâu lâu có các buổi nói chuyện về chiến tranh Việt Nam trong đại học như NYU,… họ có mời mấy tên Mỹ chống chiến tranh Việt Nam, đến nói chuyện cho sinh viên. Và để có sự công bằng, ban tổ chức có mời cộng đồng Việt Nam tại địa phương tham dự buổi nói chuyện. Lúc đầu ban đại diện cộng đồng nhận lời cử đại diện tham dự nhưng rồi cuối cùng đến ngày kêu không mắc mưu cộng sản. Chỉ kéo nhau đến biểu tình trước cửa phòng hội thảo. Mình đoán lý do là các đại diện không nói tiếng anh rành nên từ chối nhưng sinh viên kêu họ sẽ thông dịch lại. Chúng ta đến cầm cờ biểu tình, hô đảo đảo cộng sản, xong xuôi, kéo nhau đi ăn phở.
Tại sao người Mỹ tạo một diễn đàn để chúng ta có thể nói lên tâm tư, lý do vượt biển, lý do thua vì chính phủ Mỹ không muốn đánh nữa, tốn tiền, thay vì bán hamburger và CoCa cola cho người Tàu. Rồi ngày nay lại lên tiếng chửi thế hệ trẻ theo Đảng dân chủ này nọ. Nay họ là người Mỹ thì quyền của họ muốn theo ai thì theo. Sinh viên khi xưa, thấy thế hệ bố mẹ cứ vác cờ Việt Nam Cộng Hoà đi biểu tình, trong khi có những diễn đàn cho mình nói chuyện thì không chịu tham gia nên không hiểu lý do Việt Nam Cộng Hoà thua và từ từ họ đọc sách báo thiên tả. Đó là lỗi của chúng ta không nói rõ, giải thích. Nhớ khi xưa sinh viên mời mình đi nói chuyện trong đại học. Tiếng Mỹ của mình thuộc loại ESL nhưng cũng phải ráng đi xe lửa lên Rhode Island, Massachusetts,…để nói chuyện cho sinh viên Việt Nam và Mỹ.
Khi nữ quyền được lên ngôi thêm phá thai và thuốc ngừa thai được cho phép thì các xã hội Tây phương chìm đắm trong tình dục quá mức, kỹ nghệ tình dục được phát triển rồi giao hợp khơi khơi một đêm được bình thường hóa khiến cái nhìn về hôn nhân, tình yêu được đổi khác, không còn thiêng liêng như xưa. Lấy nhau không thích thì nhấn nút Reset, ly hôn, kiếm người khác rồi cứ như vậy mà tiếp tục đến khi già lết không nổi.
Ngày nay về Âu châu, mình rất ngạc nhiên khi thấy các thân hữu Tây đầm khi xưa, rủ mình đi nhà thờ mà ngày nay thì lắc đầu không đi nữa.
Đại dịch khiêu dâm: Nhớ khi mới sang Pháp, trên đại lộ Champs Elysees có một rạp xi-nê chiếu thường trực phim Emmanuelle. Nghe nói là chuyện về một cô gái Tây phương đi qua Thái LAn làm cho ngành ngoại giao hay sao đó rồi khám phá khoái lạc. 10 năm sau khi mình rời Pháp thì họ vẫn chiếu phim này. Năm ngoái về thì mấy rạp xi nê trên đại lộ được dẹp hết.
Phương Tây đang chìm trong tình trạng tình dục hóa quá mức, với việc khiêu dâm và tình dục bừa bãi được coi là bình thường. Điều này dẫn đến quan điểm sai lệch về các mối quan hệ, sự thân mật và tình yêu, làm suy yếu mối liên kết tạo nên những gia đình bền chặt và lành mạnh. Chứng nghiện khiêu dâm đã tước đi khả năng hình thành các mối quan hệ đích thực của vô số cá nhân, tạo ra một thế hệ tê liệt về mặt cảm xúc, xa cách và không thể trải nghiệm sự thân mật thực sự. Chu kỳ này kéo dài sự cô lập, thúc đẩy xã hội sa sút vào sự cô đơn và tuyệt vọng. Có lẻ vì vậy họ tìm kiếm sinh lý cùng người đồng giới tính.
Cuộc chiến chống lại đức tin: Thay thế đạo đức bằng chủ nghĩa duy vật. Tôn giáo có tổ chức ở phương Tây đã bị quỷ hóa, với chủ nghĩa thế tục và chủ nghĩa vô thần được tôn vinh là thế giới quan 'khai sáng' duy nhất. Cuộc tấn công vào đức tin này đã khiến xã hội không có la bàn về mặt đạo đức, cho phép chủ nghĩa duy vật và chủ nghĩa khoái lạc bén rễ thành các nguyên tắc chỉ đạo. Những chuyện giấu kín trong nhà thờ như các cha cố ấu dâm các con chiên, thanh niên thánh thể chi đó khiến giáo dân mất lòng tin ở các nhà lãnh đạo tinh thần.
Khi các giá trị truyền thống sụp đổ, mọi người chuyển sang theo đuổi những mục tiêu trống rỗng để thỏa mãn, khiến họ trôi dạt về mặt tinh thần và dễ bị thao túng hơn. Sự xói mòn đức tin này đã mở đường cho một xã hội ngày càng vô hồn và bị kiểm soát, nơi mà việc theo đuổi quyền lực và thú vui làm lu mờ ý nghĩa và mục đích sâu sắc hơn về cuộc sống.
Sự cô lập và phụ thuộc: Ở phương Tây, sự bùng nổ ngoại ô sau chiến tranh thứ 2, hứa hẹn một lối sống lý tưởng nhưng lại dẫn đến sự cô lập và phụ thuộc lan rộng. Thay vì thúc đẩy cộng đồng, sự phát triển đô thị đã làm mất đi các gia đình, buộc họ phải sống cuộc sống đơn độc, phụ thuộc vào ô tô. Lúc mới sang Tây, mỗi sáng thấy người ta ở ngoại ô lái xe đi làm vào Paris mà khiếp. Mình từ tỉnh nhỏ Đà Lạt bổng nhiên đến sống ở Paris nên thất kinh. Rồi khi sang Los Angeles, ở Quận Cam, đi làm lái xe mỗi ngày 2, 3 tiếng đồng hồ khiến mình oải quá nên phải mướn nhà trên Los Angeles. Ở Paris, hay New York, Luân Đôn, mình đi xe buýt hay subway, underground nên có sách để đọc nay lái xe, buồn ngủ cứ nhít nhít chút chút. Nay đỡ là có radio, podcast để nghe khi lái xe. Mỗi ngày mất 2-4 tiếng lái xe nên về nhà mệt, không muốn ra đường hay gặp gỡ bạn bè. Nhiều khi ở xa.
Thay vì thúc đẩy sự gắn kết xã hội, mô hình này đã khiến người phương Tây bị cô lập, phụ thuộc vào hàng tiêu dùng và bị ràng buộc vào những chuyến đi dài, làm xói mòn ý thức cộng đồng và làm suy yếu các mối quan hệ xã hội.
Giáo dục: Nhà máy nhồi sọ chủ nghĩa thức tỉnh. Ở phương Tây, giáo dục đã chuyển từ việc dạy tư duy phản biện sang thúc đẩy các chương trình nghị sự về ý thức hệ. Các trường học và trường đại học hiện đóng vai trò là trung tâm nhồi sọ, lấp đầy tâm trí trẻ em bằng những câu chuyện thức tỉnh thay vì nuôi dưỡng tư duy độc lập. Con em chúng ta lên án những thế hệ tiên phong, đã đàn áp, chủ nô lệ và đòi bồi thường kiểu Việt Cộng không cho con cháu của chế độ cũ được đi học, hay được cử vào các chuyên ngành,…
Điều này bao gồm việc thúc đẩy trẻ em đặt câu hỏi về bản dạng giới tính của mình và thúc đẩy các ý thức hệ cấp tiến khác, đảm bảo các thế hệ tương lai dễ bị thao túng và kiểm soát hơn. Sự thay đổi có chủ đích này cho rằng quần chúng không bao giờ thách thức các hệ thống quyền lực khiến họ bị khuất phục. Chúng ta thấy qua vụ covid, họ bắt chúng ta phải cách nhau, cách ly này nọ. Trước khi lên máy bay, phải đứng cách nhau 2 mét nhưng rồi 30 phút sau lên máy bay thì lại ngồi gần nhau nên mình không hiểu.
OnlyFans: Nhà thổ kỹ thuật số trá hình. Ở phương Tây, OnlyFans được ca ngợi là 'trao quyền cho phụ nữ', nhưng nó phản ánh sự suy thoái sâu sắc hơn của xã hội. Phụ nữ đang kiếm tiền từ cơ thể của họ dưới ảo tưởng về sự độc lập, rơi vào cái bẫy bóc lột được tiếp thị là tự do. Khi xưa, xã hội được giáo dục tinh thần kỵ mã, giúp đỡ phụ nữ nhưng ngày nay, như mình kể cô Mỹ chửi mình khi mình đứng lên nhường chỗ cho cô ta ngồi trên xe buýt.
Xu hướng này củng cố tình trạng tình dục hóa quá mức của phương Tây, hạ thấp giá trị của phụ nữ xuống vẻ bề ngoài hơn là trí tuệ hoặc kỹ năng. Khi xưa đàn ông phải bỏ công ra để tán tính phụ nữ rất lâu. Nay chỉ cần một thời gian ngắn là có thể leo lên giường khiến sau đó đàn ông xem thường người đàn bà qua đêm. Đây là sự bóc lột của thời đại kỹ thuật số làm xói mòn lòng tự trọng và phẩm giá trong xã hội phương Tây. Ta thấy phụ nữ ngày nay, đại diện bởi những tài tử, người nổi tiếng. Họ trang phục rất là thoáng, gần như khoả thân. Hình ảnh đó đối với mình là hạ giá thân thể, chức năng của người phụ nữ. Họ cố gắng làm đủ cách, thời trang để câu khách để có tiền hay nổi tiếng.
Tỷ lệ sinh giảm và sự phá hủy mái ấm gia đình. Các xã hội phương Tây đang phải đối mặt với một cuộc khủng hoảng nhân khẩu học khi tỷ lệ sinh giảm mạnh. Xu hướng này là kết quả trực tiếp của áp lực xã hội ngăn cản việc hình thành gia đình, với tham vọng nghề nghiệp và tự do cá nhân được ưu tiên hơn việc làm cha mẹ. Sự phá hủy của tổ gia đình đã khiến trẻ em không có nhà cửa ổn định và hình mẫu, góp phần làm tăng tỷ lệ các vấn đề về sức khỏe tâm thần, tội phạm và tuyệt vọng. Cho thấy thế hệ của mình thì dẹp qua một bên, chỉ lo cho thế hệ con cháu của mình sau này. Tương lai đi về đâu nhưng mình vẫn tin vào cái thiện lúc nào cũng sẽ thắng cái ác.
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen
Nguyễn Hoàng Sơn