Đà Lạt tết năm xưa

 Đà Lạt tết năm xưa


Mình có kể về tết Mậu thân. Nói chung mình chỉ biết vụ Việt Cộng tuy là vô thần nhưng khi vào Đà Lạt lại thích chạy vào các nhà thờ nhất là leo lên các nóc chuông nhà thờ có lẻ họ là những người ngoại giáo nhưng lỡ yêu người có đạo. Lạ là mấy cái chùa thì không thấy họ chui vào. Chắc mấy ông sư chứa chấp cho họ ăn chay để giết thiên hạ. Nhớ năm 1969, Việt Cộng có tấn công vào Đà Lạt lần thứ 3 từ khi Mậu Thân. Họ buồn đời chạy vào Giáo Hoàng Học Viện, xin các cha che chở nên toà thánh Va-ti-căng, yêu cầu chính phủ Việt Nam Cộng Hoà không được tấn công vào khu vực này. Lính 302, mở cửa cho họ thoát ban đêm. Mình có thấy một video của phóng viên ngoại quốc quay cảnh này. Hình như trận này đại đội trinh sát 302 mất 2 hay 3 người. Nghe kể, hàng năm lính 302 cũ vẫn đi thắp hương cho đồng đội cũ.

Thường vào Tết thì con đường Lê Đại Hành có rất nhiều mai Anh Đào nở rộ.


Nói chung họ tìm cách đánh chiếm đài phát thanh Đà Lạt nhưng không thành công. Mình đoán là năm 1966, khi sinh viên Đà Lạt bãi khoá có chạy vào đài phát thanh đốt phá chi đó nên từ đó họ cho rào kẽm gai, bao cát bên ngoài nên không đột nhập vào được. Có lẻ trận đánh nặng nhất năm Mậu Thân là khi họ tấn công Tiểu Khu Tuyên Đức, góc ngã Ba Yersin và Pasteur. Xung quanh tiểu khu được rào hàng rào B40 nên họ bắn phá vào không được. Bị đánh lại thì họ chạy vào nhà thờ Tin Lành, đường Huỳnh Thúc Kháng, cạnh đó, đối diện nhà kính cuả công ty Shell.


Có ông Mỹ đóng quân ở phi trường Cam Ly cho biết là Việt Cộng có tấn công vào phi trường này nhưng bị lính mỹ đóng tại đây  bắn trả nên họ bỏ chạy thêm các phi đội trực thăng mỹ từ Phan Rang bay lên bắn mệt thở rồi họ bay đến bắn phá giải vây cho tiểu khu thì mấy ông kẹ chạy vào nhà thờ Tin Lành. Ông Robbie kể là phi đoàn cua rông ta đóng quân ở Phan rang, chớ Đà Lạt không có phi đoàn nào của Mỹ đóng tại đây. Mỗi lần họ lên Đà Lạt là đậu ngoài sân vận động hay Thuỷ Tạ hoặc bãi đất trống trước Thư viện Đà Lạt cạnh ty cảnh sát. Việt Cộng nghĩ người Mỹ sẽ không bắn nhà thờ nhưng mỹ thì chơi sang, nhà thờ nhà thiết gì, chúa ở đâu là con ở đó, cũng bắn banh ta lông khiến mấy ông kẹ bỏ chạy qua đường Đoàn Thị Điểm để vào nhà thờ của mấy nữ tu lại gặp trực thăng bắn banh ta lông để lại đâu 30 xác. Hình như gia đình cô Ngô Thị Liên ở đâu trên đường Huỳnh Thúc Kháng và Bích Đào cũng ở đây bị trực thăng mỹ bắn banh ta lông luôn.

Nhà thờ Tin Lành trên đường Huỳnh Thúc Kháng được mấy ông Kẹ vào đây núp, nghĩ là mỹ không dám bắn. 
Trực thăng mỹ bắn như phim xi nê
Mấy ông mỹ bắn đã rồi ghé lại đứng chụp hình
Sau Việt Cộng chạy qua bên kia đường bị bắn chết để lại đâu 30 xác chết


Sau này, họ có đánh trung tâm thẩm vấn trên đường Bá Đa Lộc. Nhớ ban đêm nghe súng bắn ầm ầm, không biết ở đâu, sáng hôm sau mới biết là trung tâm thẩm vấn. Chắc mấy ông nằm vùng ở ấp Hoà Lạc, chỗ Kho Bạc đi vào, tìm cách giải thoát dân nằm vùng bị bắt và nhốt tại đây. Mình có vào đây mấy lần với thằng Lê Công Hùng, con bác Lê Công Oai, được xem là vua bắt nằm vùng Đà Lạt. Nhà đối diện nhà trung tá Tốn trên đường Thi Sách. Dạo đó buổi chiều mình đi học Thái Cực Đạo với thầy Sâm, huấn luyện viên của cảnh sát dã chiến tại Trại MÁt dạy, hình như 2, 4, 6 và 3, 5, 7 thì mình học nhu đạo với thầy Ân. Mình học với thằng Hùng nên bố nó chở hai thằng đi học, đến sớm nên ông Oai chở lên trên trung tâm. Một hôm, ông Oai dẫn mình đi vòng vòng, mở ca-sô ra thấy thằng Vui, con bà Thủ hàng xóm, học Trần Hưng Đạo. Ông Oai kêu khai cho rồi thì về đi học lại. Thấy thằng Vui khiến mình thất kinh sau đó mới hiểu lâu lâu thấy bà Thủ hay lên nhà ông Oai đưa đồ gì đó, nhờ đưa vào cho thằng VUi. Kinh. May mình đi tây chớ sau 75, thằng Vui được giải thoát, về xóm làm ông trời con, mình mà ở nhà là mệt với hắn.


Phô tô Hồng Châu bị cháy, Việt Cộng núp đâu ở đây. Không biết Việt Cộng đốt rồi tẩu thoát hay trực thăng mỹ bắn cháy. Chỗ này cạnh chiếc xe Jeep bị bắn B40 mà mình có kể. Có thể Việt Cộng núp trên sân thượng.


Ngoài chợ có cô Ba Chỉ tiệm Bình Lợi, làm kinh tài cho Việt Cộng. Hình như cô ta yêu ông Ký hay Sỹ, bạn học với ông Tôn Thất Đính và Lê Xuân Ái ở dốc Nhà Làng. Ông Ái và ông Ký (Sỹ) bị tây bắt đưa ra bắc giam và ở lại miền bắc sau 1954. Cô Ba Chỉ yêu đồng chí nên làm kinh tài cho Việt Cộng và không lấy chồng, sông có cạn núi có mòn song mối tình hữu nghị không bao giờ thay đổi. Hình như ông Ký chết nên sau 75 không thấy trở lại Đà Lạt, chỉ có ông Lê Xuân Ái thôi.


Không nhớ có phải ấp Hoà Lạc hay Tân Lạc, chỉ nhớ là có vài xác chết bị bắn chết khi tấn công trung tâm thẩm vấn, họ đem xác liệng nơi con đường chạy xuống dốc này. Ruồi bu đến như quân nguyên. Mấy ngày, không biết có ai ra nhận xác chồng hay con hay không. Sau đó thì biến mất.


Mình chỉ chứng kiến hai trận Việt Cộng đánh vào Đà Lạt. Tết Mậu Thân, thấy máy bay thả bom Napalm trên số 4, và thiết giáp đánh Việt Cộng ra khỏi nhà thờ Domaine de Marie từ nhà mình. Trận sau cũng năm 1968, thì thấy họ tử thử trên đồi ấp Mỹ Lộc, thấy lính chạy quanh co để tránh đạn như xi-nê từ nhà mình nhìn sang thấy phê. Còn vụ chiếm đóng Giáo HOàng Học Viện thì chỉ nghe kể lại. Nhớ dạo Mậu Thân, mấy ông kẹ từ số 4 ra khu Hoà BÌnh rồi bị máy bay mỹ đánh quá cỡ nên bò về đường Hai Bà Trưng, đi ngang xóm mình. Kinh


Thật ra mình nghĩ Đà Lạt có nhiều người nằm vùng, nhất là giới buôn bán vì nếu không đóng góp thì họ đặt chất nổ như cây xăng ở Ngã Ba CHùa, và tiệm cơm cạnh hãng cưa ông Xu Huệ. Trên Số 4 thì đông lắm vì lâu lâu nghe nói ban đêm họ về bắt trói bắn chết trưởng ấp hay khu phố gì đó. Nhà mình thuộc khu phố 2 nên ông trưởng khu phố ở đâu đường La Sơn Phú Tử vì nhớ dạo ấy hay đi mua gạo với sổ gia đình tại đây.


Có lần chạy xe vòng vòng ở ấp Hà Đông, với thằng Sang, nó kêu mấy ông thần làm vườn đây, chớ tối đến là lấy súng ra đi vòng vòng. Kinh. Sau này nó đi lính mùa hè Đỏ lửa vì bị đôn quân, sinh năm 1955. Trong kho bạc đi vào, chỗ cạnh rừng Ái Ân thì chắc chắn Việt Cộng nằm vùng đông. Họ dám tấn công trung tâm Thẩm Vấn.


Được cái là Việt Cộng không có pháo kích Đà Lạt. Hình như có một lần, họ pháo đâu trúng cái vườn chỗ ấp Ánh Sáng, ngay gần bến xe Đà Lạt-Sàigòn. Ông tỉnh trưởng Nguyễn Hợp Đoàn mới nhờ lính 302 vào Núi Voi, lượm vài xác Việt Cộng đem về thảy nơi hố để dằn mặt mấy ông bà Nằm Vùng. Con gái của tiệm hủ tiếu Nam Vang kể cho mình là sau 75, có ông nằm vùng nói với mẹ chị ta là có lần ông ta được lệnh của cấp chỉ huy, đặt mình trong gà nên, đem vào tiệm để trên bàn cho nổ vì cuối tuần sinh viên võ bị hay ra đây ăn. Buồn đời đi ra ông ta thấy mấy đứa bé đang chơi nhảy dây nên chạy vào tiệm lấy cái gà nên đem đi. Chớ không hôm ấy Việt Cộng chắc giết khá bộn thiên hạ.


Thiếu tá Phong của đại đội 302 rồi tiều đoàn 204 kể là đi hành quân về, là chạy ra tắm rửa cắt tóc nơi ông thần nằm vùng tên Nghĩa thì phải. Ông thần hỏi thiếu tá Phong đi hành quân ra sao. Ai ngờ sau 75, ông thần này làm lớn ở Đà Lạt cho cách mạng., sau ngoài bắc vào tiếp thu hết. Mình chỉ nhớ con gái ông ta thua mình 1 hay 2 tuổi gì đó, thâu băng lậu cho thiên hạ. Không đẹp nhưng mông miết gì đầy đủ cả.


Nói đến Việt Cộng đặt chất nổ mình mới nhớ một việc. Ông cụ mình có chiếc công xa traction màu đen do ty Công Quản nước cho sử dụng. Ông cụ đậu dưới đường Hai Bà Trưng. Sáng mình có phận sự là xem dầu và châm nước bình, rồi lấy cái manivelle đề cho nổ. Mình tập tành chuẩn bị tập lái xe sau này. Một hôm mình mở cửa xe, thấy đúng hơn là nghe tiếng đồng hồ Tíc tắc mà không biết ở đâu. Lúc ông cụ xuống với mấy người em thì hai bố con cũng không biết đâu cả mà cứ nghe Tíc tóc. Đùn một cái có một tên nào ở đâu xuất hiện, không nói gì cả rồi chui vào xe lấy cái đồng hồ được nhét dưới trần xe rồi bỏ đi về hướng số 4. Mấy bố con nhìn nhau như bò đội nón. 


Có dạo mình và ông cụ mỗi đêm phải ra phố, ngủ ở nhà ông bà Phúng ở đường Duy Tân. Mấy tháng lận. Sau này tình hình yên yên nên mới ngủ ở nhà lại và bà cụ lại có bầu. Có dạo nhớ tối nghe leng keng của mấy lon coca của mỹ. Số là nhà ông Đề, giám đốc Trung Tâm Thẩm Vấn, ở trên đường Thi Sách, gần nhà mình. Ông ta có cô con gái đầu tên Thu thì phải, hay xuống nhà mình xách nước rồi sau này quen tên nào, bắt hắn xách nước mệt thở luôn. Lâu lâu ông ta đem Việt Cộng nằm vùng bị bắt nhốt trên Trung Tâm Thẩm Vấn về phác mấy bụi bông quỳ mọc hoang xung quanh nhà. Rồi đem mấy cuộn thép gai cuống của mỹ rào khắp nhà rồi treo mấy cái lon không nên khi mưa gió là nghe leng keng hoặc ai bò vào làm đụng đậy là kêu.


Có lần thằng Tuấn trên đường Thi Sách rủ mình đi nhân dân tự vệ, tối nó đi trực ở đâu trên đường Thi Sách, có cái đồn nhân dân tự vệ, phía sau trường Đa Nghĩa. Mình thì thấy nó oai phong lẫm liệt, vai đeo cái khẩu súng Carbin M1, ông cụ mình thì không cho đi. Mình có thẻ nhân dân tự vệ của khu phố 1 do ông Ngô La ký, chả có súng gì cả nhưng nếu tuần cảnh chận lại là có thẻ nhân dân tự vệ và giấy hoãn dịch. Tối đó, Việt Cộng về đánh cái đồn Nhân dân Tự Vệ, sau lưng trường Đa Nghĩa trên đường Thi Sách. Mình và ông cụ thức giấc, nhìn qua cửa sổ thấy phía trường Đa Nghĩa, tiếng súng và đạn chéo chéo vì lâu lâu óc đạn trong súng màu đỏ hình như để cho người bắn biết đạn chạy về đâu. Mình không bao giờ bắn súng ở Việt Nam cũng như ở Hải ngoại nên đoán vậy thôi. Sau này thằng Tuấn hết dám đi gác nhân dân tự vệ rồi bị đôn quân đi lính. Mình có gặp lại hắn nhưng hắn không nhận ra mình.


Một hôm mình nghe leng keng khá nhiều, hình như Việt Cộng nằm vùng về tìm cách chui qua hàng rào này bị mắc kẹt nên vùng vẩy nên leng keng khá nhiều. Rồi tiếng súng đùng đùng. Sau này hỏi ra mới biết ông Đề, nghe leng keng đem súng ra bắn loạn cào cào. Cũng có lần, ông cụ mình đang ngủ đánh thức mình dậy rồi ông ta ra hiệu im. Sau đó ông cụ mở cửa ở trên sân thượng rồi vác súng ra bắn loạn cào cào. Ông cụ mình khi xưa đi lính làm y tá nên không phải thiện xạ nên bắn trúng sợi dây điện câu dây điện vào nhà mình. Thế là cúp điện. Hôm sau ông thợ điện làm cho nhà Đèn, chiều đi làm về mới ghé nhà sửa nối dây điện. Ông ta cứ cười kêu bố mày bắn súng quá hay. Dạo đó, điện khá yếu vì Đà Lạt khi xưa tây làm điện cho ít người nhưng sau Mậu Thân, thiên hạ chạy giặc từ quê, mấy nơi loạn lạc vào Đà Lạt nên dân số gai tăng nên điện hay bị cúp từ khu vực một. (Còn tiếp)



Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tết cuối cùng tại Việt Nam 52 năm xưa

 Tết cuối cùng tại Việt Nam


Hôm nay, bổng nhiên nhớ đến cái tết cuối cùng ăn Tết với nhà và bạn bè tại Đà Lạt xưa. Già lại nhớ chuyện xưa. Năm đó là năm thi tú tài IBM, cả đám bạn học chung kêu đi chơi cho đã mấy ngày tết rồi ra giêng lo học thi tú tài cả rớt lại đi lính. Mấy ngày Tết thì lo việc nhà, đi chúc tết mấy người họ hàng đến mồng 4 Tết thì cả đám rủ nhau đi Ninh Chữ chơi.

Dương Quang Trí mượn xe Dodge của bố hắn để chở tụi này. Xe trên nguyên tắc là 9 người. Để xem ai và ai. Trí, Võ Hoàng Đa, Nguyễn Đình Tài, Phạm Thành NGuyên, mình, mời thêm hai chị em Phi LIên Sô, Mai Thanh, chị Nga chè Mây Hồng vì tên Trí kết cô nàng, Cái Bớt một thời và Hùng Con Cua. Tổng cộng là 10 mạng. Mình xung phong đem một can xăng, còn mấy cô thì lo bánh mì, thức ăn thức uống. Để xem HÙng Con cua cua dính Phi Liên sô, Đa thì mê Tomorrow Sound, Trí và Nga Mây Hồng, mình và Cái Bớt Một Thời. Chỉ có Nguyên và Tài là chưa bị dính ai hay chưa cho biết. Sau này mới biết đối tượng của tên Tài. Tết hắn và Hùng Đen đi thăm mấy cô ngày trong lớp . Kinh


Trí và Đa chạy xe đến nhà mình đón rồi tuần tự chạy đón mấy người kia nên cũng mất cả tiếng để vớt cả đám. Chiếc xe Dodge màu xanh da trời, hình như kiểu Phantom. Sau đó xe trực chỉ xuống đèo Ngoạn Mục. Trên xe, cả đám mở băng cassette trong xe của bố thằng Trí, thời đó quá đỉnh. Mình nhớ có bài Please Love Me chi đó, khiến Phi Liên Sô hỏi tại sao nhạc tây hay chêm tiếng anh vào khiến mình ngọng chả biết trả lời ra sao. Hết nhạc tây đến nhạc ta. Loại nhạc trẻ thời đó, với nhạc tây được dịch ra tiếng Việt này nọ. Nhạc thì Hùng con Cua đem theo. Tên này giàu nên có băng cassette.


Lúc đầu Trí lái sau đó xuống đèo xong thì đổi tay lái đến mình để anh chàng Trí có thể ngồi cạnh Nga mây hồng cho đời thêm vui. Ngồi cạnh đối tượng, hắn đột xuất xuất khẩu thành thơ bài thơ “Bastos de luxe”. Mình rất ngạc nhiên là anh chàng này không giỏi về triết học lắm vì hắn nhảy 2, 3 lớp từ Adran sang nên tiếng Việt còn ngọng hơn mình. Nhưng có lẻ hắn đã biết yêu Nga Mây Hồng nên thổn thức đọc mấy bài thơ tình do dân hút thuốc làm. Để xem còn nhớ hay không. Thật ra Nga Mây Hồng lúc đầu đi chơi với Trần Thiện Tân, nhà ở Tùng Nghĩa, sinh 1953 nhưng trên giấy tờ thì sinh năm 1959. Hắn lên ở trọ khu nhà  của bà Mười Võ, ngay ngã ba chùa. Đặc biệt là lâu lâu tên này có mấy tên bạn mặt mày ngầu lắm ở đâu chui ra, vào nhà hắn ở mấy ngày. Nay thì mình đoán là dân trong rừng ra khiến Nga Chè Mây Hồng ớn da gà nên từ từ chạy theo tên Trí.


Tên Trí này được xem là đô con nhất trong đám, con tây lai nên bự con thêm làm vườn, lái xe máy cày nên có bắp thịt. Hắn hay phụ bố hắn là ông Marcel làm vườn trên Đa Thiện, chỗ vào đập Đa Thiện, thung lũng tình yêu. Lâu lâu có hàng xóm kêu hắn cày đất cho nên có tiền, chạy lại nhà với chiếc xe Vespa Sprint màu xám, rủ bạn bè đi ăn chè Mây Hồng. Kết con bà bán chè thì chỉ có lỗ vốn, phải ăn chè mà sợ ngại ngùng thì kêu bạn đi chung cho đỡ ngại ngùng nên lại tốn tiền nhiều hơn. Mình thì quen với gia đình chị Nga, chè Mây Hồng, con bác Tám. Hàng năm, bác trai nấu bánh tét dùm cho nhà mình. Mình chơi với em trai của chị, Phước và Hải nhưng không hiểu sao lên trung học lại học chung lớp. May không phải lòng nhau chớ nếu không khi xưa chị chị em em nay anh yêu là Chán Mớ Đời. Đúng hơn là chung giờ sử địa. Nên tên Trí phải cầu cạnh mình đi ăn chè để có cớ nói chuyện với chị Nga.

Tên Trí bổng đọc thơ khiến mình thấy tên này sao văn chương quá giỏi. Bài thơ được mang tên Bastos Luxe, dạo đó có thuốc lá Bastos thêm loại Luxe nữa nên mấy ông thần ngồi uống cà phê, dựa theo tên của thuốc để làm thơ như thuốc Salem, họ hay gọi Sao Anh Làm Em Mệt này nọ,… đây là lần đầu mình nghe bài thơ này. Chả hiểu sao đến nay đã 52 năm vẫn còn nhớ. Kinh


Buồn những lúc cô đơn gối chiếc

Ánh lửa tù đốt cháy cả tương lai

Song cửa sắt ngăn đôi đời du đảng

Tiếc làm gì khi mối tình ta tan vỡ

Ôi dĩ vãng tương lai và hiện tại

Sống làm gì với kiếp lang thang

Lời hẹn ước năm xưa em còn nhớ

U sầu buồn hởi cố nhân

Xe hoa đón rước người em gái

Em đã sang ngang lỗi hẹn thề


Cả đám nghe tên Trí đọc thơ hắn chép ở đâu nghe cực đỉnh. Cả đám khói chí, tên Nguyên xin chép để viết thư tình tặng ai không biết. Dạo sang trường Việt, nghe Huỳnh Kim Sang và Ngô VĂn Thuỷ đọc thơ Nguyễn Bính, Huy Cận,…sao thấy chúng tài giỏi kinh hồn. Viết đến đây thì mới chợt nhớ là có hai mạng đã chết sớm, giả từ cuộc chơi là Nguyên và Trí. Phi Liên Sô, Hùng COn Cua, Mai Thanh, Đa và cái bớt một thời vẫn còn sống, không biết Nga Mây Hồng còn sống hay không vì về Đà Lạt không gặp. Nghe cô em kể thì vẫn còn sống.


Khi xe đến bãi biển Ninh Chữ, cả đám kêu đói thì khám phá ra can xăng bị đỗ ra ngoài làm ướt mấy ổ bánh mì. Chán Mớ Đời. Thế là cả đám đói meo râu chỉ uống nước cầm hơi đến khi đến giờ thì lái xe về. Đậu xe trên bãi cát nên lúc chạy ra phải đẩy mệt thở. Mấy tên nhảy xuống xe đẩy trong khi mình cầm vô lăng. Đến đèo Sông Pha thì ghé qua một quán bên đường uống nước và kiếm bánh mì ăn cho đỡ đói. Chỉ nhớ Cái Bớt Một Thời kêu mình đừng có uống ly coca đá nhanh vì buốt đầu thay vì buộc giá tim tôi. Mà đúng thiệt uống nhanh lạnh cái đầu nên từ đó hết dám uống coca. Mấy thằng có bao nhiêu tiền lì xì tết rút ra để trả tiền cho mấy cô, ga lăng ra phết.


Thằng Đa dạo ấy mê Mai Thanh nhưng có lẻ hắn hơi thấp người nên Mai Thanh chưa chịu. Sau 75, Đa tổ chức vượt biển ở Long Xuyên, lên Đà Lạt, để rủ cô nàng đi vượt biển nhưng cô nàng bận ở khách sạn Du Parc, không lẻ lẻ lễ tân kêu đi vượt biển không nên đời chiều ghé lại. Ai đời, nó đi chùa Tàu với tên bạn, tên này rủ hai cô đi chung ngày tết cho vui. Vào chùa ông thầy chùa hứng tình sao kêu cô mà tên bạn đèo đi hợp tuổi với nó thế là ra về, nó chở cô nàng về và rủ đi vượt biển luôn. Sau này gặp nhau lại nhà mình, anh chàng mới kể chuyện đời xưa. Khá vui. Kiểu anh bạn muốn giới thiệu mình cho một cô ở Boston, không gặp cô ta nhưng lại đụng đồng chí gái, ở chung nhà.


Dạo ấy cũng không dám đi xa và lâu vì sợ đường không an ninh lắm nên chạy về Đà Lạt sớm. Sau đó, đi học lại rồi lo học ôn thi tú tài. Đậu Tú tài, trời ị trúng đầu lại được học bổng đi tây và từ đó chỉ ăn tết ở hải ngoại. Không còn được dịp nghe thơ của tên Trí đọc để xem đời du đảng gì vì sợ đánh lộn, sợ ở tù rục xương. Nhớ lại thấy vui vui. Mình có gặp lại Trí một lần, có xe hàng chở khách này nọ, khá giả nhưng năm sau về thì nghe nói đã qua đời. Hai người mình gặp đều đặn là Tài và Cái Bớt một thời mỗi khi về Việt Nam.


Mấy người trong xe năm đó, có người đã giã từ cuộc chơi, có người ở goá, người thì ly dị, không biết cuộc đời thăng trầm ra sao. Mình nói chung có gặp lại hết mấy người này ngoại trừ Nga Mây Hồng. Có lần Hùng Con Cua chở gia đình Phi Liên sô, Mai Thanh đến nhà mình chơi họp mặt. Tết năm đó nhớ nhất mấy câu thơ của Dương Quang Trí, nói về một cuộc đời du đảng bị ánh lửa tù đốt cháy cả tương lai. Nói cho ngay là tết cuối cùng của đời học sinh, đầy ắp kỷ niệm của tuổi trẻ.


Nói cho ngay, dạo ấy mới tập tành biết yêu, để ý đối tượng, mộng mơ thì chưa biết nhiều. Chỉ nhớ là ngày mồng 3 Ngô Văn Thuỷ rủ đi thăm thầy Lưu Văn Nguyên. Buồn đời thầy nói mình nên cố đi du học. Thế là đã thay đổi cuộc đời mình. Ăn Tết xong, mình chí thú học ngày chưa đủ tranh thủ học đêm. Sáng 6 giờ sáng, hết giới nghiêm, chạy qua đường Phan Đình Phùng, ngã ba chùa, chỗ hãng cưa ông Xu Huệ, tập võ với anh Minh, rể ông Xu Huệ. Không ngờ sau này, sáng mình cũng dậy sớm tập võ từ 20 năm qua như ngày xưa, chắc bị cái huông. Nhìn lại cái tết cuối cùng tại Đà Lạt khá vui, đã thay đổi cuộc đời mình một cách êm ả, không phải sống với Việt Cộng sau 75,…


Đa thì ở gần nhà mình nhưng cũng ít khi gặp. Hắn và vợ hắn đi hỏi vợ cho mình. Vợ hắn kêu mình đăng ký quản lý đồng chí gái cho rồi vì dạo ấy mình cũng chưa biết cuộc đời đi về đâu, hơi sợ sợ vụ lấy vợ nhưng vợ chồng hắn bất mình lấy vợ nên lên xe bông. Dạo mình mới sang Cali, ở nhờ nhà hắn mấy tuần đến khi mướn được nhà trên Los Angeles mới xong. Lâu lâu gặp hắn kể chuyện ngày xưa rất vui. Hắn có cách kể chuyện khá vui. Hắn là một trong hai tên bạn quen Đà Lạt khi xưa ma mình phục nhất vì rất lanh lợi.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn 

Trí Tuệ Nhân Tạo và tương lai

 Trí Tuệ Nhân Tạo và tương lai

Dạo này thấy thiên hạ thất nghiệp như điên, nhà cửa xuống te tua nên không biết thế hệ con mình sẽ đi về đâu. Vào đại học, người ta kêu học cái này cái nọ để rồi ra trường chả có việc làm. Thậm chí các sinh viên tốt nghiệp các đại học danh tiếng như Harvard, mất hơn một năm trời để kiếm được việc mà không phải việc mong muốn. Thêm lại mang thêm cái nợ khổng lồ mượn để đi học trường danh tiếng.

Vấn đề ngày nay mọi việc thay đổi nhanh chóng. Mình dùng AI để làm kế toán cho cả năm nhanh kinh hồn. AI cho biết làm cái này và đưa thêm ý kiến có muốn làm cái này cái nọ. Không cần Quickbooks nữa. Mình nghĩ các loại khác như làm một tin, bảng tính, báo cáo, dòng mã, văn bản pháp lý, bản phân tích, thiết kế, hay chiến dịch marketing thì chắc chúng ta không còn chỉ cạnh tranh với con người nữa mà đang cạnh tranh với một thứ mà: Không bao giờ ngủ, có thể nhân bản lên hàng triệu phiên bản ngay lập tức, chi phí vận hành chỉ tính bằng xu, tự cải thiện theo cấp số nhân.


Cứ tưởng tượng thiết kế một căn nhà, có thể có nhiều cách và rẻ thêm đẹp nữa. Ngoài ra AI có thể vẽ nhanh nên mình không biết tương lai ngành kiến trúc sư đi về đâu. Không cần thợ vẽ nữa.


AI không cần văn phòng, phúc lợi hay giờ nghỉ cà phê nên rẻ, không cần trả giờ phụ trội. AI đã sống sẵn bên trong chính những phần mềm mà chúng ta đang dùng. Trí tuệ nhân tạo đọc cùng tài liệu, chạy cùng truy vấn, và tạo ra cùng loại sản phẩm, chỉ là nhanh hơn, rẻ hơn, và ngày càng tốt hơn.


Khi nghĩ đến các nhà phân tích, kế toán, trợ lý pháp lý hay bác sĩ chẩn đoán hình ảnh. Các lập trình viên tầm trung, chuyên viên mô hình tài chính như đầu tư mua cổ phiếu nào. Thậm chí cả nhiều vai trò “sáng tạo” mà bản chất chỉ là sắp xếp lại thông tin. Họ không dễ bị thay thế vì thiếu kỹ năng. Họ dễ bị thay thế vì công việc của họ tồn tại hoàn toàn trong môi trường mà AI sinh ra để thống trị: thông tin thuần túy.


Giờ hãy bước vào một công trường xây dựng, một trang trại, một nhà máy, một căn bếp công nghiệp. Ở đó, chúng ta phải đối mặt với: trọng lực, thời tiết, sự mỏi và hao mòn của vật liệu, môi trường con người hỗn loạn, khó đoán, nhu cầu phán đoán vật lý và sự khéo léo trong thời gian thực.


AI có thể thiết kế mối hàn, có thể mô phỏng hệ thống ống nước, có thể tối ưu hóa bản vẽ. Nhưng cho đến khi robot hình người đạt được độ trưởng thành và quy mô thực sự, vẫn cần con người cầm mỏ hàn, vặn ống, đứng trên thang, hay thu hoạch mùa màng trong bùn đất. Chính lực cản đó mới quan trọng, nó mua thêm thời gian vài năm, có thể cả một thập kỷ hoặc hơn. Mình có thấy các người máy được thiết kế để có thể làm các công việc của nông dân nhưng có thể rất lâu mới có thể mua vì khá đắt.


Điều này đã được nhắc đi nhắc lại: trong các nhà máy ô tô, hàn thân xe đã được tự động hóa từ lâu. Nhưng những công việc vật lý lặt vặt, vụn vặt, không theo khuôn mẫu. Vẫn là đôi tay con người rất cần thiết, Ít nhất là hiện tại.


Suốt nhiều thế hệ, xã hội bán cho chúng ta một kịch bản duy nhất: đi học đại học danh tiếng, dù tốn tiền, lấy bằng cấp cao, kiếm một công việc văn phòng sạch sẽ, trí thức vì nghề tay chân là dành cho những người “không thành công”, đúng hơn là không thông minh. Chúng ta bắt con cháu học học học mãi.


Chúng ta đã đẩy hàng triệu người rời xa con đường nghề nghiệp thực hành, tôn vinh tầng lớp làm việc với laptop, và coi thường lao động tay chân như lựa chọn hạng hai. Họ đã bỏ các trường dạy nghề tay chân, kỹ thuật ,… hàng năm có đến trên 3 triệu học sinh không tốt nghiệp trung học phổ thông tại Hoa Kỳ, họ bỏ các trường dạy nghề tỏng khi ở Âu châu, chỉ bắt buộc học chữ đến thi trung học. Sau đó thì có thể chuyển qua học nghề nếu không thích học chữ lên đại học. Học nghề sửa điện, thay ống nước, thợ hàn này nọ vẫn kiếm được tiền nhiều hơn.


Kết quả là gì? Một thế hệ gánh nợ, dán mắt vào màn hình, tạo ra các sản phẩm số mà AI giờ đây có thể sao chép với tốc độ siêu nhân. Trong khi đó, đứa trẻ phớt lờ kịch bản ấy, đi học hàn, đi điện, sửa HVAC, vận hành máy móc nặng lại vô tình xây dựng một trong những hàng rào chống tự động hóa bền vững nhất trên hành tinh hiện nay. Hóa ra, việc di chuyển các nguyên tử mới thật sự quan trọng.


Đây không phải là sự kết thúc của công việc mà là sự kết thúc của ảo tưởng rằng một số con đường nào đó mặc nhiên là an toàn. Sự phân hóa mới sẽ không còn là cổ trắng (trí thức) vs. cổ xanh (nhân công lao động). Nó sẽ là: những người biết “sử dụng” AI, khuếch đại kỹ năng, nhân bội năng suất, và liên tục thích nghi so với những người đứng yên chờ con sóng ập tới, đánh chiếc thuyền mong manh của họ tan theo biển sóng.


Robot tiên tiến rồi cũng sẽ thu hẹp khoảng cách với lao động vật lý. Nhưng thời gian là yếu tố sống còn. 5–10 năm tới sẽ giống như một cơn sóng xung kích siêu thanh đối với bất kỳ ai mà toàn bộ giá trị chỉ gói gọn trong việc “di chuyển các bit trên màn hình”.


Những công việc buộc bạn phải xuất hiện trong thế giới thật, lấm lem tay chân, và vật lộn với vật chất thực có một con hào tự nhiên mà phần mềm thuần túy chưa thể vượt qua, ít nhất là bây giờ. Xã hội đã dành hàng chục năm để nói với mọi người rằng nghề tay chân là thấp kém. Hóa ra, chính những nghề đó đang âm thầm xây dựng tuyến phòng thủ cuối cùng chống lại thứ công nghệ mà xã hội tôn thờ.


Cuộc cách mạng AI không chỉ nhắm vào việc làm. Nó đang nhắm thẳng vào những giả định của chúng ta về việc công việc nào còn đáng để làm và đang viết lại lịch sử của loài người thay đổi nhanh chóng hơn cả cách mạng kỹ nghệ.


Vấn đề là thế hệ con cháu của chúng ta sẽ phải đối đầu ra sao. Thằng con mình đi học đại học, ra kỹ sư đi làm không có kinh nghiệm nên được trả tiền lương thấp hơn một người thợ mộc hay thợ điện. Tại sao bỏ 4 năm tốn tiền đại học để lãnh lương thua một tên thợ vịnh. Trong 4 năm đại học, có thể học cái nghề sửa máy móc, máy giặt, truyền hình,…. Lợi tức cao hơn. Lý do là khoa bảng, cha mẹ muốn khoe con mình là kỹ sư. Mình thì bằng cấp chả cần, chỉ cần kiếm tiền nuôi vợ con là đủ. Chớ có bằng mà không có việc làm thì cạp đất mà ăn. Có bằng cấp đại học nhưng nếu không giỏi thì qua 40 tuổi là bị công ty sa thải khó kiếm việc lại, lại phải đi học nghề bán bảo hiểm hay nhà cửa. Với lương ở 40 tuổi, công ty có thể mướn 3 kỹ sư mới ra trường, có đầu óc nhanh nhẹn, làm tăng ca, không lo chuyện gia đình.


Tại sao chúng ta không nhìn rõ vấn đề, thay vì bị các trường Đại học khuyến dụ cho con cháu theo học đại học để rồi ra trường kiếm không được việc. Mình rất vui khi thằng con đồng ý theo học nghề của mình, chăm sóc vườn bơ, quản lý các căn nhà cho thuê và tiếp tục học nghề đi mua nhà cho thuê. Kỹ sư học ra đi làm vớ vẩn rồi nay AI được sử dụng khiến các kỹ sư trở thành vô dụng ngoại trừ những ai có tầm nhìn xa về kỹ thuật toán, về tương lai của công nghệ, trí tuệ nhân tạo. Có lẻ văn hoá của chúng ta bị ám ảnh bởi khoa bảng, phải có bằng cấp. Một nha sĩ ra trường ngày nay tại Hoa Kỳ có thể nợ trên $300,000. Và nếu theo học thêm về chuyên khoa thì $500,000. Mình có thằng cháu học bác sĩ ra nói là muốn làm về quản lý nhà thương chi đó vì ngày nay, chữa bệnh đã có internet. Cứ vào mạng rồi hỏi bệnh tình của bệnh nhân ra sao thì họ cho biết phải cho uống thuốc gì này nọ. Trong tương lai nhà thương sẽ bớt cần bác sĩ vì một số có thể sử dụng người máy như hiện tại họ đã sử dụng để mỗ, giải phẫu,… bác sĩ có thể chẩn đoán bệnh tình của bệnh nhân qua mạng.


Một bà mễ, không biết tiếng anh, đi chùi nhà lương một ngày $350, chả cần học đại học gì cả. Một người thợ sửa xe hơi có thể làm lương cao hơn và được trọng dụng hơn là một kỹ sư viết lập trình. Thế giới đang thay đổi với vận tốc khủng khiếp mà nếu con cháu chúng ta không ý thức được sự việc, chúng sẽ bị bỏ xa và sẽ được xếp vào giai cấp vô dụng, được chính phủ trợ cấp mỗi tháng một ít tiền để khỏi phải nổi loạn. Đó là tương lai của loài người, sinh con ít, sống già, được chính phủ chăm sóc rồi chết. Tương lai thế giới sẽ có dân số giảm và đa số chỉ là những người biết áp dụng, có viễn kiến về tương lai, sử dụng trí tuệ nhân tạo để làm đẹp cho đời cho người.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Nhớ Tết Mậu Thân

 Nhớ Tết Mậu Thân

Cứ mỗi lần Tết, không hiểu lý do mình lại nhớ đến tết Mậu Thân. Có lẻ tết năm đó để lại cho mình rất nhiều dấu ấn, một cái tết thật sự truyền thống và ký ức về cuộc tổng công kích của Việt Cộng vào Đà Lạt với những máy bay Skyraiders oanh kích trên Số 4, thêm lính đánh chiếm lại nhà thờ Domaine De Marie. Ngoài ra, mấy ông kẹ còn buồn tình tấn công thêm mấy lần Đà Lạt năm đó. Hình ảnh các sinh viên trường Võ Bị chạy lên đồi Ấp Mỹ Lộc, đánh chiếm từng nơi tử thủ của Việt Cộng, nghe nói họ xích chân mấy người này vào hầm nên chỉ có chết nên họ đánh hăng lắm đến khi hết đạn. 

Số 4 sau Mậu Thân. Chỗ này gần nhà Dì Ba Ca, đường Ngô Quyền, xa xa thấy chùa Linh Phong. Hình của ông thần Số 4 gửi

Mình nhớ năm Mậu Thân, gia đình mình cũng như hàng xóm ăn Tết rất lớn. Ông cụ mình trồng cây Nêu ở trước sân nhà, treo cái gì ở đầu ngọn. Ông cụ xin đâu cây tre ở trong vườn, đem về cắm xuống đất ngày 23 tháng chạp đưa ông Táo về trời. Dạo ấy nhà mình có vườn trong Suối Tía, ấp Sòng Sơn nên ông cụ cũng có cắm một cây nêu ở trong vườn, hy vọng được mùa năm tới. Ông cụ mời thiên hạ trên ty Công Chánh vào vườn ăn Tất Niên, đủ trò. Hình ảnh thân thương như ngồi trên các bao tải mà mình đã cắt củ khoai tây ủ làm giống qua giêng trồng, mùi phân cá bay bay theo các con ruồi xanh. Thiên hạ ăn nói rộn ràng vui như ăn tất niên. Sau đó phát cho mỗi người một hay hai cây bắp sú ăn tết. Có lẻ năm đó trúng mùa sú nên ông bà cụ mình ăn tết lớn. Nhưng đó là tết cuối cùng mình thấy ở trong vườn. Sau Mậu Thân thì hết làm vườn vì an ninh thêm mấy người làm vườn bị động viên đi lính hết. 


Nhớ trước đó thì có vụ trừ Ma Quỷ vào nhà bắt con nít nên nhà nào cũng có vẽ chữ Vạn trước cửa. Họ nói ban đêm quỷ về bắt con nít khiến mình cũng sợ nên cũng ra chợ mua lon sơn nhỏ về rồi kẽ chữ Vạn trước cửa. Sau này lớn lên, ở Luân Đôn đi nghe ông Phạm Duy hát nhạc của ông ta phổ thơ của ông Nguyễn Chí Thiện, giải thích là Việt Cộng kêu thiên hạ vẽ chữ Vạn trừ Ma Quỷ, có nghĩa là Trừ Mỹ Qua, nếu nói lái lại.


Ông cụ ra chợ hoa Đà Lạt, mua một cành đào, bỏ vào cái bình to đùng thêm vài viên Aspirine để cho hoa không tàn sớm. Sau đó, ông cụ gắn mấy thiệp chúc tết của thân hữu lên các cành đào. Sau này ra hải ngoại mình cũng chước viết thiệp vào cuối năm. Nay thì chán rồi, cũng chả thiết tha gì cả. Hôm trước, thấy mụ vợ mua cành đào ngoài Tiểu Sàigòn về cắm. Năm ngoái mình về quê trước tết mới hiểu lý do ông cụ mua cành đào hàng năm. Ở ngoài quê, họ chơi đào như ông chú mình, nhờ ai trồng hộ cả năm, trả tiền rồi, trước tết lại đem xe lại chở về nhà, bỏ vào chậu kiểng cho mấy ngày tết rồi lại gửi cho nhà vườn chăm sóc trong năm. Chú em họ chở đi một vòng Quốc Oai để xem chợ Đào, thiên hạ đi mua đông như dân Phủ Quốc. Tốn tiền lắm. Ngày nay, ở xứ người, mình cũng tìm lại các tập tục khi xưa ở nhà nhưng không có cây nêu này nọ. Năm đó ông cụ mua pháo Điện Quang nhiều lắm, cả chục bánh rồi nối với nhau gắn lên cây nêu. Trước Tết là mình đã mua pháo lẻ rồi lấy gỗ đóng thùng rau cuả cho quân đội Mỹ, làm khẩu súng, có cái đinh để kẹp cái tim pháo, phía đầu súng thì có dây thừng để khi đốt cái tim pháo cháy thì dây thung sẽ kéo viên pháo đi nổ cái đùng.


Mình có cái tính mất dạy là trên đường Thi Sách, có mấy đống phân bò. Thấy chị nào đang đi ôm tập vỡ chi đó, mình cắm viên pháo vào bãi cứt bò rồi đợi chị ta đi gần tới là đốt pháo nổ cái đùng, cứt bò bay khắp trời đông như xi nê.


Năm đó, bà cụ kêu mình đem nếp và đậu xanh ra nhà bác Tám ở đường Tăng Bạt Hổ (chè Mây Hồng), nhờ bác Tám trai nấu bánh tét hàng năm. Dạo đó đi xuống nhà có mảnh vườn, đất trống bên cạnh để nấu bánh tét. Khi chín xong thì mình có nhiệm vụ khiêng về nhà. Dạo đó mình hay chơi với hai tên Phước và Hải con trai của bác Tám. Chợ tết chợ đêm vui không tả, dân tình đi chợ tết, mua sắm ào ào, không nghe mấy bà bán hàng than chợ ế đò gì cả.


Giao thừa vui như ngày tết. Cúng giao thừa xong, ông cụ cho đốt pháo cây nêu dài độ 2 mét. Mùi pháo nổ đì đẹt rồi lâu lâu có viên pháo tống nổ cái rầm. Hít hà mùi pháo thuốc súng đã kể gì. Rồi đi ngủ. Sáng dậy thì thấy mặt ông cụ nghiêm trọng, đang mở đài BBC rồi đài Sàigòn. Nghe nói Việt Cộng tấn công vào các thành phố, yêu cầu các quân nhân về phép trình diện tại các căn cứ địa phương. Không khí ngày tết bổng nhiên xìu xuống, ông cụ qua nhà hàng xóm nói chuyện này nọ. Thường thì ngày mồng một, mình không được đi qua nhà hàng xóm, sợ mang cái xui đến cho gia đình họ vì mình đen như lọ nồi. Nên chỉ rú rú trong nhà mà radio, đài Sàigòn cứ mở nhạc lâu lâu lại có ông nào nói đủ trò.


Rồi từ từ mình bắt đầu nghe súng bắn đâu ngoài khu Hoà Bình, không nhớ ngày nào. Rồi máy bay Bà Già lượn lượn trên khu Mả Thánh, rồi nghe cái tạch, thấy khói bay lên từ phía Số 4. Độ mấy phút sau là hai khu trục cơ bay lại từ Ấp Hà Đông, trút xuống rồi thấy trái bom bay ra theo hình Parabol. Thấy khói đen ùm lên trời sau đó mới nghe tiếng nổ. Mình nghĩ từ khi trái khói được bắn xuống đến khi khu trực cơ bay lại thì mấy ông kẹ chắc đã bỏ của chạy lấy người nên thoát chết nên cứ thấy chiếc khu trục cơ khác bay lại thả thêm quả bom napalm. Rồi nghe hàng xóm kháo nhau thiên hạ trên Số 4 chạy giặc dưới đường Phan Đình Phùng người chạy xuống trường Việt Anh, người nói trường Đoàn Thị Điểm đủ trò. 


Sau đó, thì thấy gia đình dì Ba Ca, chạy vô nhà mình, nói chi với bố mẹ mình rồi ông cụ chỉ căn nhà 47/2 Hai BÀ Trưng, bỏ trống, vào đó ở. Thật ra căn nhà này được gia đình mình ở đây mấy năm từ khi dọn từ ấp Ánh Sáng về. Bà Hai và ông Hai xây nhà ở dưới nha Địa Dư đường Nguyễn Trải nên dọn về đó, gia đình mình chuyển qua ở nên chưa có ai đến tiếp quản căn nhà cũ nên ông cụ kêu gia đình dì Ba Ca vào đó ở. Nấu nướng thì qua nhà mình dùng bếp vì bên nhà này không có bếp. Hình như vợ chồng chú Nhị và chú Hai, làm vườn trong Suối Tía cho gia đình mình, bỏ chạy ra Đà Lạt nên bố mẹ mình cho họ ở phía nhà bếp. Hàng xóm thì có gia đình ông Tư Thân, bán thuốc tây cho tiệm thuốc Nguyễn Duy Quang, đối diện NGọc Hiệp từ Số 4 cũng chạy xuống tá túc nhà Bà Tước, cháu chi đó của gia đình này.


Xóm bổng nhiên đông người lên, rồi không biết làm gì mấy người mới bày trò đánh bài xì lát. Dượng Ba Ca ăn mệt thở nên lì xì cho mình mấy chục. Dượng kể là mồng một đã thấy mấy ông kẹ vác súng về Số 4. Mình đoán khu vực này có nằm vùng nhiều. Họ chia nhau đào hầm này nọ. Dượng mới kêu anh Hiệp, anh Thành, dân trường Trần Hưng Đạo gọi anh ta là Bồn Lừa, nghen ói đá banh hay, đào cái hầm sau vườn để lỡ có chuyện chi trú ở đó. Rồi súng nổ, bom rơi nên cả nhà chạy vào hầm sau vườn trú ẩn. Đến một hôm hết đồ ăn nên dượng kêu anh Hiệp lên nhà trên, xem bàn thờ, thỉnh mấy bánh tét xuống ăn. Anh Hiệp lên nhà trên, nhìn ra sân thì mặt anh ta từ từ tái tái chuyển qua màu xanh đít nhái. Anh ta ú ớ chạy xuống hầm sau vườn kêu dượng ớ ớ rồi chạy lên chỉ ra sân miệng không nói ra lời. 


Ngoài sân có trái bom chưa nổ nằm chình ình giữa sân vui đón chào mùa xuân Đà Lạt. 5 phút sau cả gia đình bỏ chạy thục mạng xuống nhà mình tá túc đâu 3 tháng trời. Sau vụ khu trục cơ thả bom napalm thì xem như Số 4 bị thiêu rụi nhưng mấy ông kẹ vẫn bám vào đó, đào hầm chi đó nên đến phiên máy bay trực thăng của mỹ đến bắn phá. Thêm mấy ông kẹ buồn đời chạy vào nhà thờ cầu nguyện Chúa và tử thủ luôn trong Domaine de Marie. Mình thấy từ nhà mình trên đường Thi Sách, chỗ nhà ông Nguyễn Văn Nghi trồng răng, thấy Việt Cộng chui lên tháp chuông nhà thờ rồi cứ nghe AK cóc cóc bắn lên máy bay. Thế là mấy trực thăng mỹ bay lại trên khu vực nhà mình rỉa đại liên hay hoả tiễn. Chỉ có nhà thờ con gà là mấy ông mẹ không leo lên nổi vì ăn bánh chưng đầy bụng. Mấy ông bắt chước lính Tây Sơn ăn tết trước rồi đánh vào thành phố vừa hát như có bác trong ngày vui đại thắng. Vấn đề là họ tưởng nhân dân miền nam sẽ chào đón họ, đem bánh tét bánh chưng cho ăn. Ai ngờ họ đến đâu là dân bỏ chạy tới đó khiến họ buồn đời giết thiên hạ như chặt chuối trong rừng La Ba. Chị Hoa, sau Mậu Thân từ Huế vào giúp việc nhà mình kể, ông anh lính bình nhất chi đó, Việt Cộng trói gô lại chôn sống với mấy người hàng xóm. Tương tự chồng Mụ Rớt bán bún bò nổi tiếng cũng bị bộ đội cụ hồ bắn cái đùng chết tươi trước nhà tiệm bún bò.


Cái mất dạy là đại liên bắn ra thì vỏ đạn lại rơi xuống khu vực nhà mình nên lại phải chạy vào nhà. Nhiều khi thấy trực thăng bay trên đầu nhà thương bắn thì thấy vỏ đạn rơi theo đường cong parabol. Có một lần, mình thấy hai ông lạ mặt ở đâu bò vô sân nhà mình đứng xem trực thăng bắn đại liên hay hoả tiễn xuống khu vực Domaine de MArie hay Số 4. Trong xóm xúm nhau ra đứng chỗ hàng rào nhà bà làm vườn để nhìn lên domaine de marie xem bắn nhau. Cứ thấy mấy ông kẹ leo lên nóc chuông bắn cóc cóc rồi thấy thiết vận xa M113 chạy kèo èo chỗ đường Calmette bổng một tiếng ình rồi thấy mấy cây chuối chỗ vườn bà Hành trên đường Thi Sách gần nhà trung tá Tốn nổ tung lên. Hóa ra B40 của Việt Cộng đâu trong nhà thờ bắn xe thiết giáp nhưng thần xe đỡ nên hụt bay xuống bụi chuối. Cả đám hoảng quá nên kêu nhau vô nhà. 


Mình thấy rõ tên mỹ ngồi trong máy bay bắn rẹt rẹt. Bổng nhiên mình nghe tiếng người em kêu Má kêu vô nhà, mình vừa bước mấy bước dưới cái hiên nhà thì một trận mưa vỏ đạn đại liên rơi xuống sân nhà mình lộp cộp thêm mấy vỏ đạn rớt xuống mái tôn nghe rào rào. Mình nghe ai kêu ối thì quay lại. Một ông đứng cạnh mình đâu 30 giây trước, ôm đầu, máu phọt lên như suối Bà Nà. Ông đứng bên cạnh kéo ông ta đi đâu mình không biết. Từ đó sợ hết dám đứng xem đánh nhau. 


Nghe nói chú Đức, em trai của chú Nghi trồng răng, mở cửa sổ nhà trên đường Thi Sách nhìn lên nhà thờ Domaine de Marie thì có ông kẹ buồn đời bắn cái cóc ngay mông chở lên nhà thương băng bó. Rồi mấy ông kẹ từ ngoài khu Hoà Bình bị máy bay bắn rát quá nên rút lui về Số 4, sau khi đốt cây xăng bên xe Tùng nGhĩa, đi qua đừng Hai Bà Trưng như bác cũng chúng cháu hành quân từ phố về vườn rau. Đâu 2 tuần sau mới yên ổn lại. Thì đài phát thanh cũng như phát thư đưa đến nhà thư của proviseur của grand lycee kêu đến trường lấy bài tập về làm. Chán Mớ Đời 


Đang vui vì được nghỉ học thêm cả mấy tuần vì có Việt Cộng đánh lại phải bò lên trường lấy bài tập. Toán thì không nhớ chỉ nhớ cô Ngô Thị Liên dạy việt văn cho đề in roneo bài Thằng Bờm có cái quạt mo về trả lời mấy câu hỏi. Chán Mớ Đời 


Mấy ông kẹ buồn đời, lên núi tụ tập lại, bắt thêm lính hay dân nằm vùng sợ bị lộ nên chạy theo luôn. Đâu mấy tháng sau lại bò đánh tùm lum. Dạo đó tỏng xóm Thi sách có thằng Vui, học trường Trần Hưng Đạo, nằm vùng bị ông Lê Công Oai bắt nhốt ở trung tâm thẩm vấn. Kỳ này thì mình thấy họ đánh trên đồi chỗ ấp Mỹ Lộc, cạnh chùa Linh Sơn, cứ bắn súng rồi lính Việt Nam Cộng Hoà chạy lên từ đường Phan Đình Phùng rồi trực thăng mỹ bắn ào ào vào mấy cái lô cốt có mấy khẩu đại liên. Nổ banh ta lông, rồi thấy họ bắt được tù binh bị xích vào chân. Nhà mình ở bên này nhìn qua bên đồi kia. Dạo ấy ấp Mỹ Lộc có mấy căn nhà tôn, còn cái đồi thì trọc, chả có cây cối gì cả. Hình như phía sau đó là trường Chiến Tranh Chính Trị. Sau này mình về lại thì chùa nào to đùng màu vàng rồi nhà cửa đầy cả, không nhận đâu ra đâu.


Được cái là dân Số 4 nhà bị cháy thì chính phủ Việt Nam Cộng Hoà cho tiền xây lại. Gia đình dì Ba Ca được bao nhiêu tiền đó mình không biết, thấy mua xi măng, cát về làm hắc lô rồi chở lên Số 4, xây lại nhà cửa. Lần trước mình về có lên thăm, nhà cửa xây đầy hết, không còn dấu vết cái sân có trái bom. Hình như mình có thấy trái bom đã được tháo chất nổ trước khi họ vác đi đâu. Mình thấy cái hố nhỏ nhưng nếu nổ thì chắc cả gia đình banh ta lông hết.

Sự vụ lệnh của Đô Đốc Chung Tấn Cang, chỉ huy trưởng trường Tham Mưu ký cho phép mấy ông này rời trường.

Đi học lại thì khám phá ra một số phòng ốc bị hư vì mấy ông kẹ chạy vào đây leo lên nóc huông bắn sẻ này nọ nên trực thăng bắn tùm lum. Họ lấy một số ngói (ardoise) của pháp để lợp lại chuông tháp và lấy ngói thường của Việt Nam để lợp lại khúc bị lấy đi và hư nên sau này, mái ardoise bị trộn với mái đất sét. Mình có kể vụ này rồi với hình ảnh của ông tây dạy Địa lý mình, cooperant kể trên trang nhà Yersin. Hôm trước có ai tải lên hình ảnh Yersin, có hình ông Ấn Độ mà ông tây kể ở chung, lâu lâu ông ta buồn kêu Chị Ba, người làm cho họ vào phòng đè xuống nả một trận. Chả nhớ ông Ấn Độ tên gì.


Sau này đọc bài thiên hạ viết về Mậu Thân Đà Lạt thì khám phá có một chiếc xe Jeep do mấy ông tá trong trường Tham Mưu, không biết Việt Cộng đã vào thành phố, chạy xe Jeep vào Đà Lạt để ghé tiệm phở Bằng ở đường Hàm Nghi ăn. Đang chạy tới khu Hoà Bình thì thấy xác một thằng bé bị bắn chết, khiến mấy ông tá này ngừng lại xem xét. Đang thắc mắc thì một tên Việt Cộng nào ở trên khu Hoà BÌnh bắn cho một trái B40 khiến ông ngồi trên xe, tài xế bị dính trong khi mấy ông kia thoát chết nên bò xuống cầu thang để tránh bị bắn thêm. Chắc họ không đem súng theo. Chiếc xe bị cháy rụi.

Chiếc xe Jeep chở mấy ông đi ăn Phở Bằng, ngừng lại xem thằng bé bị bộ đội bắn chết, ăn trái B40, xe cháy người lái xe chết còn mấy người kia thoát. Người chết là bố của anh nhắn tin gửi cho mình sự vụ lệnh của Đô Đốc Chung tấn Cang ký.

Mình đọc bài của một ông Mỹ kể vụ này như sau: ông ta ở khách sạn Mộng Đẹp, chờ ra phi trường Cam Ly để được chuyển về căn cứ. Mình đoán ông ta làm về tình báo (MACV-SOG). Ông ta được tin là Việt Cộng đánh tấn công khắp nơi ở Việt Nam và cấp trên ra lệnh, không được đánh Việt Cộng nếu không bị tấn công. Ông ta lên sân thượng của khách sạn để xem xét tình hình thì khám phá ra mấy bộ đội bác hồ đã chiếm đóng khu Hoà Bình. Có báo cáo với cấp trên. Bổng nhiên thấy một thằng bé đạp xe đạp từ dốc Lê Đại Hành lên khu Hoà BÌnh thì bị mấy tên Việt Cộng trên khu Hoà BÌnh kêu đứng lại rồi hỏi chi đó ông ta không nghe rõ rồi bộ đội bảo thằng bé ngồi im. Ngồi một lúc thì thằng bé bò lại chiếc xe đạp thì là bộ đội bác hồ bắn chết tươi. Nằm chết như mơ.


Độ một lúc sau thì thấy chiếc xe Jeep chạy từ dưới Cầu Ông Đạo chạy lên Lê Đại Hành, có vài người Mỹ ra hiệu, quơ tay cho chiếc xe Jeep nhưng chắc mấy ông này đói quá nên không để ý. Khi đến gần chiếc xe đạp và xác thằng bé, chiếc xe Jeep mới ngừng, ông lái xe ngồi trên xe còn mấy ông kia nhảy xuống xem thì một trái B40 bay lại. Nổ tung cái xe cháy. Mấy ông xuống đường không bị dính nên bò xuống cầu thang chợ tránh. Ông mỹ kể là ông bị thương trong xe Jeep rên la đau rất lâu mà Việt Cộng không bò lại bắn một cái cho chết luôn cứ để chết từ từ cho oai.


Ông ta núp trên sân thượng của khách sạn Mộng Đẹp xem tình hình và báo cáo cho thượng cấp thì có một bộ đội đột phá tư duy, khám phá ra ông ta nên bắn. Ông ta bắn trả nhưng hụt cuối cùng thì bắn chết ông Việt Cộng đầu tiên trong đời với cây súng M14. Hình ảnh đó cứ ám ảnh ông ta đến nay.

Đây là không ảnh có thấy khách sạn Mộng Đẹp, nơi ông Mỹ đứng trên sân thượng của khách sạn để quan sát thằng bé đạp xe đạp lên Khu Hoà bÌnh bị bộ đội bắn chết, rồi chiếc xe Jeep chở 4 sĩ quan của trường Tham Mưu lên dừng lại chỗ đứa bé bị bắn, bị Việt Cộng bắn thêm một B40. Bố của cô bạn học chạy thoát xuống cầu thang chợ. Ông mỹ bắn chết ông Việt Cộng ở trên Khu Hoà BÌnh, phát hiện ra ông ta đứng núp quan sát trên sân thượng của khách sạn.

Mình kể vụ này thì có người nhắn tin cho mình và gửi giấy phép của tướng Chung tấn Cang ký cho phép mấy ông tá này vào Đà Lạt. Người lái xe chết là bố anh ta. Anh ta có gửi mình tờ giấy phép của tướng Chung Tấn Cang, chỉ huy trưởng trường Tham Mưu. Rồi có lần về Sàigòn, họp mặt bạn học xưa ở Yersin, có chị bạn chạy lại kêu, ông kể ông tá thoát B40, bò xuống cầu thang, thoát chết là bố tôi. Kinh


Cho thấy buồn đời kể chuyện Đà Lạt xưa lại dính tới thân hữu mà mình không biết. Để hôm nào kể tiếp vì Mậu Thân có nhiều chuyện để kể lắm. Còn Tiếp


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn