Houston nắng gió tình người

 Houston nắng gió tình người 

Kỳ này ghé Houston với đồng chí gái để đi chơi thì rất vui. Có chị bạn kêu ngủ lại nhà mẹ chị ta mới qua đời năm ngoái. Căn nhà của cô giáo dạy việt văn khi xưa ở Yersin. Mới mở phòng thấy hình của cô ngày xưa thấy cảm động. Mình có gặp lại cô ta ta 10 năm trước. 


Nhà chị bạn có tiệc nên có anh bạn và vợ cựu học sinh trường Văn Học Đà Lạt xưa, lái xe 6 tiếng từ Dallas xuống đón ở phi trường đưa về nhà. Dân Texas họ ăn chơi rất phủ phê. Nghe nói tiệc từ 12 giờ trưa mà khi mình đến lúc tối vẫn còn ăn uống hát hò. Kinh. Cứ như Tây ăn tiệc mệt thở. 


Trong Luận Ngữ có nói đến đi xa gặp bạn bè rất vui “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ”. Vào nhà thì có ông thần nào chạy đến bắt tay kêu mình là bạn trên Facebook khiến mình ngơ ngác. Kêu tôi cùng tuổi với Phạm Trọng Việt nên phải xưng em thưa anh. Cái nguy hiểm nhất là ông thần kêu đọc gần hết những bài mình viết, kể chuyện mình đi kiếm vợ ra sao. Anh ta nhớ những gì mình viết trong khi mình không nhớ nhiều những gì đã viết. Kinh. Anh ta là giáo sư đại học ở vùng này, khi xưa học Phú Thọ rồi vượt biên. 


Hôm trước mình nói với Chử Nhị Anh là nghe YouTube Ây Ai đọc bài của mình khiến mình thất kinh vì không ngờ khi xưa có thể viết những điều ấy. Lý do mình viết xong giải tỏa mấy cái ý lùng bùng trong đầu sau khi đọc sách thì quên. Chả bao giờ đọc lại. Cứ như ăn xong thì lùng bùng cái bụng thì phải đi nhà vệ sinh. Xong om 


Từ từ khách khứa địa phương ra về, ngồi nói chuyện với vợ chồng anh bạn từ Dallas xuống. Mình quen anh ta qua Văn Học Đà Lạt xưa. Cựu học sinh Văn Học nhưng khi mình qua trường Văn Học thì anh ta đã rời Đà Lạt vì ông bố là sĩ quan chỉ huy tiểu đoàn Trâu Điên. Anh ta cho biết là có làm trên 30 bản nhạc về đời, về đạo qua ây ai, anh này cũng thích hát hò lắm, thâu rồi gửi cho trang nhà Văn Học nhưng nay thì Đinh Anh quốc là số một. Ông thần này thâu hát trên mấy trăm bài. Kinh. Để hôm nào anh ta đi câu cá về gửi cho mình mấy cái link sẽ bổ túc ở đây. 


Điểm vui là ông thần kêu là bạn trên Facebook với mình có trường hợp tương tự như anh bạn mình, cựu giáo sư toán cho đại học ở vùng này. Mình có kể cho thầy Lưu Văn Nguyên về ta đã nối nghiệp thầy dạy toán ở Hoa Kỳ. 


Ông thần kêu là bạn trên mạng kể là vượt biển thì phát hiện ra mối tình pulau hữu nghị thuyền nhân nhưng khi có giấy tờ thì dông. Đến khi sang Gia-nã-đại thì tạm cư tại Edmonton rồi con tim khắc khoải về mối tình tại trại tỵ nạn nên di cư lần thứ hai qua Houston vì nàng cho ta nữa nụ cười thuyền nhân khiến ta nguyện làm culi một đời. 


Anh bạn mình thì tương tự, khám phá ra mối tình hữu nghị tại trại tỵ nạn Palawan vì đi từ Cam Ranh nhắm hướng Phi Luật Tân, với cái la bàn trên chiếc ghế có 14 người rồi chị vợ thì đi Gia-nã-đại ở Edmonton còn anh ta thì đi Mỹ nên sau một hai năm mới trùng phùng tại Texas. Nay về hưu chăm sóc mấy đứa cháu nội. Nghe họ kể trông cháu cũng khiếp luôn, mệt lắm mà con thì chúng la vì cách chăm sóc không đúng tiêu chuẩn đế quốc Sài lang. Quen kiểu chăm sóc kiểu việt khiến mình nhớ khi xưa mẹ vợ hay kêu đồng chí gái là tau đẻ mi ra, mi biết 1 tao biết 10.


Mình quen và gặp nhiều cặp quen nhau ở đảo rồi lấy nhau khá nhiều. Sau đó thì họ lái xe ra biển câu cá. Rất cảm động khi có người bạn không học chung nhưng lái xe 6 tiếng đến đón. Dù chỉ gặp 2 lần ở Cali và Austin. Lần trước mình ghé Austin thì anh và vợ cũng chạy đến thăm.


Hôm sau thì người em bạn dì của đồng chí gái đến chơi, kể chuyện đời xưa. Cô này thì quen vợ chồng chị bạn vì học tỉa hoa thủy tiên chi đó. 


Sau đó mình làm một giấc xong thì đến nhà bạn của đồng chí gái từ thời ở Hội An. Lại ăn nữa. Chuyến đi này chắc chỉ để ăn. Thường mình ăn một ngày một bữa mà đi đây là ăn hai bữa. Chắc phải tập thêm cho bớt calories. Tập 90 phút chỉ mất độ 345 calo mà ăn thì cả ngàn. Ra về mới thấy gió Texas ra sao. Xứ này nổi tiếng khí hậu khắc nghiệt nên con người phải chống chọi nên tinh thần họ khá mạnh. Chán Mớ Đời 


Sáng nay vợ chồng chị bạn sẽ đưa ra bến tàu. Số là năm ngoái đồng chí gái dự tính đi du thuyền với chị bạn lên Alaska. Đến hải quan thì họ không cho mình lên vì sổ thông hành hết hạn. Mình gửi đơn và hình ảnh cùng ngày với sổ thông hành đồng chí gái  nhưng sổ thông hàng của Đồng chí gái về trước mình 1 tháng. Họ không trả tiền lại nên phải ghi đi chuyến này từ hơn một năm.


Lý do là để gặp lại cô giáo ngày xưa. Ai ngờ cô về thiên quốc sớm hơn chuyến đi này. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

nhận thức tháng 3

 nhận thức tháng 3


Hôm trước, sau khi tập Khoa kêu ở lại quay video làm kỷ niệm vì 70 tuổi như anh, đa số đều rệu. Kéo cái mộc nhân ra, thật ra là cái hình nộm bằng cao su được đặt trên cái đế để chứa nước để giữ thăng bằng cho hình nộm lại khi võ sinh đá đấm không bị ngã, nặng đâu 120lbs. 


Khoa kêu dùng thế Dã mã phân tông của Thái Cực Quyền để đánh cái hình nộm. Thêm một thế nữa rồi về. Về nhà thì nhận video của Khoa quay cảnh giao tác với hình nộm. Thấy rõ mình xô hình nộm thay vì sử dụng lực bao bọc của cơ thể để giao động lên hình nộm. Mấy ngày sau mình đến sớm để tập lại cho đúng động tác khi tác động tay mình lên hình nộm. Nay thì tạm tạm hơi đúng quy trình. Khi tay và cơ thể mình tác động lên hình nộm thì có thể đánh bay ngã cái hình nộm. Thấy cũng vui. Bằng chừng này tuổi mà vẫn tạo lực banh ta lông được. Có anh bạn học xưa xem video kêu kinh khủng. Hình như anh ra đai đen Thái Cực đạo khi xưa. Có lần thấy anh ta đá bao cát thấy kinh ở Đà Lạt. 


Hôm trước có người gửi cho mình video của anh quen, khi xưa có tập chung. Anh ta có chỉ mình tập bài bạch hạc triều dương. Thấy anh ta có vẻ mệt vì năm ngoái có gắn 2 cái stent, thấy anh ta nói chuyện như trăn trối khiến mình lo ngại. Lâu lắm không gặp lại chắc độ 10 năm. 


Buồn đời mình tự đặt giả thuyết là tại sao các van cơ tim đều bị nghẹt dù có chơi thể thao. Mình có mấy người quen chơi quần vợt, đạp xe đạp đủ trò nhưng vẫn bị gắn stent. Không biết có phải tại Hoa Kỳ người ta uống nước đá hàng ngày. Mình đi Trung Cộng, Đài Loan và Tân Gia Ba gần đây thì khám phá ra họ uống nước nóng rất nhiều. Trong khách sạn có máy nước nóng để nơi hành lang thay vì máy làm đá như ở Mỹ, ra phi trường cũng có máy tinh chế nước nóng đem lên máy bay sau khi qua trạm kiểm soát an ninh. Ở Hoa Kỳ thì có vòi nước lạnh nhưng ở mấy xứ này là nước nóng. 


Khi xưa vì vệ sinh họ phải nấu nước sôi để thanh lọc vi khuẩn nhưng ngày nay thì có lẻ vì sức khỏe nên họ khuyến khích uống nước ấm. Cơ thể bên trong có nhiệt độ bình thường mà nếu độ nóng dâng cao thì sẽ được điều hòa bằng cách thải qua các lông chân tạo ra mồ hôi. Mình không biết có phải các công ty bán nước ngọt tại Hoa Kỳ cố ý làm Nước ngọt, ngọt hơn bên âu châu. Vì bên âu châu họ không uống đá chỉ bỏ tủ lạnh cho lạnh rồi uống như bia, coca cola hay nước suối. Tại Hoa Kỳ thì nước coca quá ngọt nên phải pha đá để uống và khi uống với đá lạnh thì rất phê khiến người ta ghiền cái cảm giác ấy. Ngọt sẽ giúp họ phấn chấn thêm cái lạnh. Phê không cần duyệt. 


Khi uống nước đá thì từ cuống họng phải chảy xuống bao tử thì phải đi ngang phổi thì sẽ làm lạnh vùng này mà trái tim lại nằm ngay khu vực này nên có thể hàn khí sẽ làm các động mạch cận van tim lộn xộn như sơ cứng lại thay vì giãn ra khi uống nước ấm. Ai mà yếu thì hay bị cảm ho.


Trong các mạch máu đều có ít nhiều cholesterol nên khi đá lạnh làm mạch máu cứng cứng hơn thay vì nở ra để giúp máu lưu thông Trong huyết quản. Lâu ngày sẽ làm nghẹt mạch máu gần chỗ vùng tim và khiến người ta khó thở vì máu không bơm về tim đều hay bơm đi có thể tạo ra đột quỵ. Người tân gia ba uống nƯớc nóng hàng ngày rất là bình thường dù khí hậu rất nóng. Người tàu uống trà sau khi ăn cơm để nước ấm của trà chạy ngang vùng trái tim đang hoạt động giúp hổ trợ vùng này ấm thay vì nước đá như người Mỹ. Mình có hỏi mấy anh chị ở Đông Phương Hội thì có người kêu là đúng rồi. Bác nào có tin tức gì thêm thì cho em xin để bổ túc. Em chỉ phổng suy như vậy, đang tìm tài liệu về vụ này. Bác nào có thì cho em xin. 


Mình có xem một phim quay cảnh đá lạnh chạy vào bao tử, bao tử nhận nước lạnh thì rùng mình hết dám uống đá. Lấy thí dụ cho dễ hiểu là cái ly nóng rồi lấy đá lạnh đổ vào, sự thay đổi nhiệt độ nhanh chóng có thể sẽ làm bể cái ly. Thức ăn như phô mát khi ăn pizza rồi uống nước ngọt đá lạnh vào thì sẽ làm phô mát quặng lại khó tiêu. Nhớ ở Thuỵ sĩ khi mùa đông họ hay ăn fondue với phô mát và tuyệt nhiên không uống nước lạnh. Nước lạnh của họ là không đá mà uống rượu ấm để giúp tiêu hóa các phô mát thịt thà. 


Mình nhớ khi xưa ở Đà Lạt mình đã bị viêm phổi. Đi khám bác sĩ sohier kêu chụp hình quang tuyến rồi kêu viêm phổi. Hồi nhỏ cứ đau ho hoài, đeo bùa vàng xin ở am mệ Cai Thỏ nhưng ho vẫn cứ ho. Nhớ có bùa cúng xong rồi đốt bỏ vào ly quậy lên đều uống cái ực. Rồi qua tây qua Mỹ cứ đến mùa đông là mình đau cả tháng họ sù xụ như xe đề bị dính nước trong bình xăng. Đi bác sĩ xin trụ sinh mà trụ sinh thì nó đập chết luôn các vi khuẩn tốt ở ruột. Sau này mình phải ăn uống đủ loại thức ăn nhiều nước để tái tạo lại hệ thống sinh thái trong đường ruột. 


Một ngày đẹp trời mình gặp Khoa chỉ cách tập Trạm Trang Công thì độ 1 năm sau hết ho đến nay. Lâu lâu cũng có cảm cúm nhưng không phải uống thuốc ho, chỉ cần mật ong và quế và chanh. 


Khi tập Trạm Trang Công thì có luồng khí lạnh tuông ra từ từ ở mấy đầu ngón tay và dần dần các ngón tay mập mập ra không teo lại như xưa. Xem bàn tay thiên hạ thì có thể đoán khí lực của họ. Người lớn hay nói lạnh buốt xương nên đoán khi trời lạnh mà không bận áo ấm hay uống nước đá lạnh nhiều thì từ từ hàn khí ngấm vào trong xương. 


Mình nghĩ khi tập Trạm Trang Công giúp khí huyết lưu thông từ từ sẽ giúp khai mở các mạch máu nhỏ trong người. Mình phổng suy là khi mới sinh ra thì hệ thống huyết mạch của mình đều bình thường nên em bé thấy mũm mĩm vì các mạch máu được máu lưu thông nhưng khi lớn lên thì các thao tác nhanh chóng khiến máu huyết lưu thông tại các mạch máu chính lớn như mình chạy xe nhanh trên xa lộ hay mấy đường nhỏ như khi mưa nhiều thì bao nhiêu sông hay suối nhỏ đều có nước nhưng khi ít mưa thì chỉ có những con suối chính và sông là có nước trong khi các con lạch nhỏ bé bị khô. Tương tự các mạch máu nhỏ trong người ít được sử dụng nên teo lại. Do đó khi tập Trạm Trang Công thì chậm lại và từ từ hơi thở sẽ giúp khí huyết đẩy máu lưu thông vào các mạch máu nhỏ. Có lẻ vì vậy khi tập Trạm Trang Công thì lâu lâu mình cảm nhận nhiều điểm trên cơ thể có chút gì đó ấm ấm chạy một đoạn rồi tắt. Có lẻ là điểm đó máu được lưu thông dễ dàng giúp khí lực chảy đều và khi khí huyết di động sẽ tạo ra nhiệt khiến mình cảm nhận rõ ràng. 


Thậm chí ngày nay khi đi Thái Cực Quyền chậm, lâu lâu mình cũng có cảm nhận này hay khi tập Nội kình nhất chỉ Thiền. Khi đi Thái Cực Quyền chỉ cần sử dụng ngón tay theo nội kình là cảm nhận ngay hơi nóng tỏa ra ở bàn tay và đổ mồ hôi mệt thở. 


Trở lại vụ dùng thế Thái Cực Quyền nhẹ nhàng để tác động vào người nộm để đánh văng ra xa ngã xuống đất. Lúc mới gặp Khoa thì giải thích cơ thể như quả banh, lực tỏa đều nên khi tác động vào là đụng phải toàn thân trái banh. Cơ thể mình ráng tập sao để khiến cơ thể tay chân cả ngón tay ngón chân thành một cấu trúc mà lực không bị gãy.


Cũng phải tập 18 năm sau mới lò mò nhận thức được cái lực toàn thân như trái banh nên khi cơ thể mình qua bàn tay hay vài đều có lực tỏa toàn thân. Muốn đạt được tình trạng này thì phải điều khiển được hơi thở. Vì nếu hơi thở ngưng trong tích tắc thì cái lực của mình đã mất. 


Điều khiển giữ hơi thở rất khó mình tập hoài nhưng không đạt được trạng thái bình bình như Khoa. Cứ bị lâu lâu tắt mà khi tắt thì cái tâm mình cũng bay theo cánh chim biền biệt. Trong giây phút đó đối thủ có thể đánh phá mình là ngọng. Khám phá ra giữ hơi thở đều sẽ giúp tâm mình ổn lắng hơn.


Dạo này tập nội công Hồng Gia thì mình cảm nhận tốt hơn xưa. Các móng chân bám vào mặt đất, xoắn hai chân kéo lên tới xương sống, ba sườn nối với cổ và đến mấy ngón tay luôn. Vấn đề là khá đừ vì mồ hôi ra khá nhiều nhưng được cái giúp mình để tâm theo dõi cơ thể nhiều hơn. Cái hay là phải bẻ ngực uốn lưng căng ngón tay bấu ngón chân cũng một lúc và giữ hơi thở ở bụng bình thường. 


Mình rất vui là chịu khó theo Khóa từ 18 năm qua. Chỉ tiếc cho mấy người tập chung khi xưa bỏ cuộc. Đi tìm cái mới lạ. Phương pháp tập của Đông Phương Hội nói rõ thì rất Chán Mớ Đời. Vì mỗi ngày tập nhiệt thân pháp, mùa đông thì Nội Kình Nhất Chỉ Thiền rồi nội công số 1, có thời gian Thì thêm nội công số 2. Sau đi nghỉ uống nước rồi tập Thái Cực Quyền 8 thức rồi ít phút Trạm Trang Công. Trước COVID thì tập buổi tối nên có hai tiếng để tập thêm Trạm Trang Công. Tối về ngủ liền. 


Đa số chúng ta nghĩ càng biết nhiều thì càng giỏi nhưng những ai tiến bộ là những người chăm chỉ tập luyện. Như Lý Tiểu Long khi xưa kêu ông ta không sợ một người biết 1,000 thế đá mà chỉ sợ một người tập đá 1,000 lần một thế đá. 


Phần Thái Cực Quyền thì Khoa nói mình chỉ dùng độ 70% độ xoắn của nội công Hồng Gia giúp mình bớt gồng ở cổ tay hay vai. Khi gồng ở vai hay cổ tay ngó tay thì không tạo lực được, không giúp lực được cấu trúc hoá toàn thân từ bụng tỏa ra khắp nơi. Cố thả vai và các cổ tay giúp nhẹ và hạ thấp cái mông để điều khiển hơi thở bụng. Cố không để mất hơi cứ đều đều như vậy. Nhưng phải tập nhiều hơn mươi có kết quả mong muốn.


Khoa giải thích là khi thiền người ta cũng thở cách giữ hơi thở như vậy. Mình thấy đồng chí gái tập thiền mỗi sáng với ông thầy nào trên YouTube. Ông ta kêu hít vô thở ra tưởng tượng đang ở trong rừng trên rú chi đó. 


Tập Thái Cực Quyền mà giữ được hơi thở ở bụng thì chắc cũng là một loại thiền hành còn tập Trạm Trang công giữ hơi thở đều chắc là thiền đứng. 


Tuần vừa rồi mình cho mọi người đứng Trạm Trang Công đến 20 phút thì thấy mọi người rên thì mới khám phá ra họ không Tập ở nhà. Để mình tìm cách giúp họ đứng đến 30 phút từ nay đến cuối năm xem sao. Cứ mỗi tuần thêm một phút. 


Càng tập càng thấy cơ thể mình mênh mông, chắc sẽ không bao giờ ngộ hết. 18 năm qua tập dưới sự hướng dẫn của Khoa, có nghe đến nhưng phải tập đều đều rồi từ từ mới ngộ ra. Tương tự đứa bé tập bò rồi tạo đi rồi tập kéo rồi từ từ mới lên tới cái cây rồi lên núi. 


Nay mình mới ngộ khi đi bộ hành hương bên Ý Đại Lợi năm ngoái mấy trăm Cây số mà không mệt. Mình rất ngạc nhiên là ăn sáng xong đi một mạch 30-38 cây số trong ngày. Lâu lâu ngừng lại mở bình nước uống 2 ngụm nước như ông thần nào ở Hạ Uy Di từng đi lính Mỹ biệt kích Seal Team chỉ rồi đi tiếp không ăn gì cả. Ông thần này kể đã đi bộ trên 7000 cây số bên âu châu hành hương chi đó. Kinh


Khoa chỉ mình đi với gót chân và nhúng không như người mẫu đi trên sàn thì đi như vậy. Nay mới hiểu nếu cơ thể mình được lực tỏa ra đều như trái banh được bơm cứng thì khi đi bộ tương tự trái banh sẽ dội lên dội xuống không làm áp lực lên đầu gối hay bàn tọa và xương sống thêm hơi thở giữ đều và mài khi leo núi cao. Khi hơi thở đều sẽ không bắt tim mình đập mạnh bơm máu nhanh nên lâu mệt. Trạng thái thở bụng ngậm mồm lại. Như khi tập Trạm Trang Công hay Thái Cực Quyền. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Thung lũng tử thần của giáo dục

 Thung lũng tử thần của giáo dục


Đi các nước mình thấy đa số nền giáo dục sở tại đều na ná như nhau, dựa trên các môn chính như Toán, Lý Hoá,… còn các môn khác thì không được chú ý với hệ số phụ. Lý do là trước đây họ không có chương trình giáo dục chính thống. Ở Việt Nam hay bên Tàu thì họ chỉ dạy mấy học trò mấy cuốn sách KHổng giáo,… đa số là ông đi thi rớt về làng mở trường dạy học ở nhà. Tương tự như ông gái Kim khi xưa dạy hè mình ở tiểu học. Ông ta học tới đau mình không biết, chỉ dạy học trò đến lớp 8 ème là ngưng. Chỉ khi cuộc cách mạng kỹ nghệ khởi đầu, họ cần đào tạo các chuyên viên để điều hành các nhà máy kỹ nghệ nên mới thành lập chương tình giáo dục dựa theo chương trình của người đức và thanh lọc các học sinh. Ai theo đúng quy trình thì tốt nghiệp còn không thì bị loại bỏ.

Hàng năm Hoa Kỳ có đến trên 3 triệu nam sinh bỏ học, không tốt nghiệp trung học phổ thông. Không có trường dạy nghề vì sau 1945, họ quảng cáo học đại học để có một tương lai sáng lạng nên ít ai theo học trường dạy nghề nên bị dẹp bỏ. Ngày nay, tốt nghiệp đại học Harvard, mất hơn một năm để tìm việc làm, ôm thêm cái nợ học phí. Trí tuệ nhân tạo đang thay đổi hệ thống giáo dục và công ăn việc làm. Và nếu chúng ta không tìm hiểu kỹ để hướng dẫn con cháu thì sẽ lãng phí thời gian và tiền bạc.


Người ta hỏi ban nhạc The Beatles là khi còn ở trường, thầy giáo có chú tâm, để đến các anh. Một người trả lời tôi bị giáo viên đánh rớt. Nghe kể ông Einstein khi còn bé học không giỏi, chỉ sau này mới trở thành xuất chúng. Đứa bé nhiều khi ra đời, phát triển chậm, cũng như không thích học mấy lớp vớ vẩn mất thì giờ mà nó không thích. Nền giáo dục đại trà ngày nay đã bỏ nhiều dịp phát triển các nhân tài, đúng hơn là gây ảnh hưởng đến đứa bé cách học, tìm ra môi trường mình ưa thích để thăng hoa. Thay vì cứ học ra trường , tốt nghiệp đại học rồi đi làm như một công chức. Rồi về hưu chết đúng theo quy trình. Chán Mớ Đời 


Lấy trường hợp của bà Gillian Lynne, một người múa ballet danh tiếng của Anh quốc. Khi còn bé, bà ta có vấn đề mà ngày nay người ta gọi ADHD, không ngồi một chỗ yên được. Nhà trường kêu bà mẹ đến than phiền, dẫn đi bác sĩ. Bác sĩ xem bà ta rồi mở radio, đi ra cửa với bà mẹ. Như phép lạ bà ta đứng dạy và bắt đầu muá theo điệu nhạc. Bác sĩ nhìn qua cửa sổ rồi nói với bà mẹ là con bà không có bệnh, cô ta là một người múa ballet. Từ đó, bà mẹ cho bà ta đi học múa ballet và sau này bà ta nổi danh trong đoàn múa hoàng gia Royal Ballet và sau đó bà ta thành lập đoàn múa riêng mà chúng ta thường xem như Cats, Phantom of Opera,.. và được nữ hoàng Elizabeth phong chức Dame Commander of the Order của đế chế Anh quốc.


Chúng ta may có một bác sĩ xem xét kỹ lưỡng đã giúp khám phá ra tài năng của bà Lynne. Gặp ngày nay bác sĩ nuôi bệnh đè đầu bắt uống thuốc để ngồi yên thì chúng ta sẽ không có những tác phẩm như Phantom of the Opera. Mình có kể bên tàu có một ông chỉ thích vẽ, không ai muốn lấy ông ta riêng có một cô có nợ kiếp trước, đi làm để nuôi ông ta vẽ rồi 20 năm sau ông ta được các mạng xã hội khen ngợi và mua tranh với giá khủng. Nay được xem là Picasso của Trung Cộng.


Mình nhớ khi xưa cho con hè đi học đủ thứ, từ tranh luận đến học múa, nhạc, học đọc nhanh trong mấy lớp hè dạy tại Đại học UCI đủ trò nhưng rồi gốc gác nông dân nên cũng chả phát hiện ra những gì chúng thích nên cũng khó đào tạo đại trà.


Tương tự mình về Việt Nam, gặp lại một anh bạn học xưa, không thân lắm. Anh ta kể đang học đại học y khoa Huế thì công an vào lớp kéo cổ ra, không cho học. Rồi lênh bênh cuộc đời lao động sống qua ngày. Việt Nam mất đi một bác sĩ giỏi vì mình nhớ anh ta học rất chăm trong lớp và có ước nguyện trở thành bác sĩ để cứu người vì đã chứng kiến chiến tranh tại Huế trong cuộc tổng công kích của Việt Cộng năm Mậu Thân.


Thời Ông Bush con lên đến thời ông Obama, nền giáo dục Hoa Kỳ chạy theo khẩu hiệu như No child left behind, hay Race to the Top,… như các chương trình giảm cân nhưng không giúp ai được giảm cân dù chịu khó hết sức và tốn tiền.


Mình có xem một chương trình tài liệu về nền giáo dục Phần Lan. Một viên chức mỹ hỏi đối tác Phần Lan về tỷ lệ học sinh bỏ học khiến người này như bò đội nón. Kêu chúng tôi không có ai bỏ học cả. Nếu ai có vấn đề thì sẽ có người giúp đỡ cá nhân ngay. Trong khi Hoa Kỳ có trên 10% bỏ học. Xứ này họ tôn trọng giáo viên và giáo sư, phải có bằng cấp cấp mới được dạy học và được lương cao nên không phải đi dạy thêm như ở Việt Nam. Có lần đi ăn tiệm, thằng con gặp ông thầy giáo dạy toán đang làm bồi để kiếm thêm tiền để nuôi 4 đứa con của bà bồ khiến mình phải boa rộng rãi. Sau này chịu hết nổi nên bỏ nhau.


Mình nhớ có ông thầy dạy pháp văn kể là khi xưa đậu vào Phú Thọ và sư phạm nhà cuối cùng thầy chọn sư phạm vì lưng bổng giáo chức dạo ấy rất cao thời ông Diệm, chú tâm về giáo dục nhà đến khi đệ nhị cộng hòa lên thì lưng giáo chức không đủ ăn với vật giá leo thang nên phải đi dạy thêm thì thời gian đâu mà soạn bài hay để ý đến học sinh cá biệt. Thời đó sinh viên được học bổng rất hậu. Ông Hoàng phủ ngọc tường kể vào Sàigòn học, được học bổng ăn tiêu không hết nên đột phá tư duy nhảy núi rồi về Huế năm Mậu Thân giang trấn giang hồ. 


Chúng ta có thể nói xứ Phần Lan nhỏ , chỉ có 5 triệu người nhưng nếu áp dụng tại từng địa phương, có nhiều tiểu bang ít dân cư hơn Phần Lan như Wyoming chưa đến 600,000 người. Thay vì áp dụng đại trà cho cả nước, nên để mỗi tiểu bang thậm chí thành phố tự lo vụ giáo dục.

Mình rất tích cực, lạc quan về tương lai. Điển hình thung lũng tử thần ở Cali, được xem là nơi nóng nhất Hoa Kỳ, và thấp hơn mặt biển. Không có cây trái nào mọc vì không bao giờ mưa. Ai đến Cali nên ghé lại vùng này chơi cho biết. Mình viếng khui này vào mùa xuân nên ít nóng còn mùa hè có ngừo chết vì xe hư thiếu nước. Nhưng năm 2004, bổng nhiên ông trời buồn đời hay sao, hình như EL Nino. Mưa liên tiếp đến 7 inches nước. Tháng trước mưa ở Cali mình đo được 5 inches. Điều lạ là vào mùa xuân năm sau, các hoa dại mọc đầy ở thung lung tử thần. Năm nay thung lũng tử thần có hoa ra lại vì tháng trước mưa như điên. Tiếc là mình đi chơi xa nếu không chạy lên đó chơi trong nhà rồi chiều về.  


Cho thấy thung lũng tử thần không chết nhưng có nhiều lớp hữu cơ nằm ở dưới, nếu điều kiện thay đổi thì sẽ mọc mầm. Ngày nay, sự thay đổi quá nhanh với trí tuệ nhân tạo, chúng ta phải tìm hiểu hiện tình để giúp con cháu thăng tiến trong xã hội. Nếu không sẽ biến chúng thành những người thuộc giai cấp vô dụng vì không tham gia, đóng góp vào cuộc cách mạng công nghệ mới ở thế kỷ 21.


Hôm trước thấy anh bạn tải lên mạng một video, một bác sĩ Ấn Độ thì phải giải phẫu qua mạng mà bệnh nhân ở cách ông ta đến trên 2,000 cây số. Vật đổi sao dời. Mấy tuần trước, có tin một người Mỹ gốc việt giết mẹ. Đồng chí gái hỏi mình có nhớ một cô cháu của mẹ vợ, có gặp hai lần khi mẹ vợ còn sống. Hoá ra người mẹ xấu số là cô em bà con chi của đồng chí gái. Mình không rõ chuyện chỉ thấy rồi lướt qua. Chỉ nhớ cách đây vài năm có một sinh viên gốc việt cũng giết mẹ vì bà mẹ cứ bắt cậu ta học y khoa để bà ta nở mặt nở mày với đời. Chán Mớ Đời 


Chúng ta có cái bệnh là sinh con ra muốn chúng ta đạt được những gì mà chúng ta không làm được, gây áp lực cho chúng. Có anh bạn bị bố mẹ bắt học y khoa, anh ta học không nổi vì không thích nên phải bay qua Jamaica học. Tốt nghiệp y khoa cho bố mẹ vui lòng rồi xin phép đi làm business. Mình có kể chuyện này rồi, có phỏng vấn anh ta trên đài truyền hình.


Việt Nam thì bằng đểu quá nhiều, mấy chục ngàn tiến sĩ, cán bộ lớn nào cũng có bằng tiến sĩ nhưng khi ra ngoại quốc không khạc được một chữ tiếng ngoại quốc. Nhiều thủ khoa ra trường, kiếm không được việc làm đi lái xe gờ ráp. Uổng phí tiền học và bao năm miệt mài ở trường. Lấy cái bằng để treo. Nhà mình chả có treo bằng cấp của ai cả.


Trên thực tế thì khi xưa ở Việt Nam đã có vụ này rồi. Nhiều nhà cho con đi học biết bao nhiêu năm nhưng không đậu để ra làm quan như ồ Tú Xương khi xưa kể mất 20 năm, tốn không biết bao nhiêu tiền của gia đình rồi khi đi thì phải bán heo bò để có tiền ra kinh đô thi nên khi ra làm quan phải tham ô để lấy lại vốn cho cha mẹ. 


https://van-hocdalat.smugmug.com/


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Du lịch y tế

 Du lịch y tế

Lâu rồi ông Larry kể với mình là hay đem cô bồ sang mễ tây cơ để căng da mặt vì rẻ. Nay cả hai đều đi căng da mặt ở tây phương cực lạc. Phải vào các phòng mạch được canh gác bởi bảo vệ có súng tiểu liên ở Tijuana đề phòng trộm cướp bắt cóc. Khi xưa mình hay mướn nhà ở vùng Rosalito phía nam thành phố biên giới này để đưa gia đinh đi chơi nhưng từ ngày con bà Betty bị giết ở đây thì hết đám mò xuống xứ mễ. Có lần tính mua căn nhà dưới đó cho đại gia đình đi chơi nhưng sợ quá. Cặp người Mỹ về hưu về đây sống, rồi lớn tuổi hơn bệnh hoạn đủ trò nên phải về mỹ để ở gần nhà thương.

Phố Răng Hàm bên cầu biên giới

Hôm nay đọc bài báo kể một thành phố ở biên giới Mễ Mỹ có đến hơn 300 phòng nha khoa, phục vụ các du khách Mỹ và Gia-nã-đại, sang đây du lịch thăm quan và chữa răng rẻ gấp nhiều lần bên Mỹ nên ghi lại đây để bác nào cần thì du lịch nha khoa một chuyến cho biết đời cô lựu và ăn tacos. Ăn tacos trước rồi làm răng.


Nằm cạnh biên giới Mễ của tiểu bang Arizona có một thị trấn nhỏ mang tên Los Algodones, một địa danh nổi tiếng bởi một sự khác thường. Đó là các nha sĩ, được xem là nơi hội tụ nha sĩ đông nhất thế giới. Dân số thị trấn này có vài ngàn người nhưng lại có trên 300 văn phòng nha khoa. Được xem là nơi tập trung nhiều nha sĩ nhất trên thế giới. Hình như cứ 100 người dân sinh sống tại đây có một nha sĩ. Nhớ lúc mới sang pháp họ cho biết là số bác sĩ người Việt ở pháp đông hơn số bác sĩ ở Sàigòn. HỌc xong rồi không về Việt Nam tham chiến nên ở lại bên tây làm Việt kiều yêu nước.


Hàng năm hàng ngàn người Mỹ vượt biên giới gần Yuma, hình như có cuốn phim lâu rồi mang tên Yuma. Có xem ở rạp Ngọc Lan hồi nhỏ. Không nhớ câu chuyện lắm, đại loại có một cảnh sát liên bang đến vùng này để dẹp loạn kiêu binh của đám du thủ du thực địa phương. Hình như sau này có phim do Russell Crowe đóng 3:10 to Yuma thì phải. Có xem phim này lâu rồi vì đồng chí gái mê tên này. Không nhớ câu chuyện, hình như có một tên giết người nhưng bị bắt và khi ông cảnh sát dẫn tên này đến nhà ga để lên chuyến xe lửa thì đàn em của Russell Crowe dàn chào bắn phá chi đó. Không nhớ rõ.


Các người Mỹ đến thành phố này để trồng Răng, nhổ răng cấm, hay làm răng sứ này nọ với giá hữu nghị Mễ Mỹ. Do đó thành phố Los Algodones được gọi là “Molar City.” ( thành phố răng hàm). Kinh


Mình có người quen về Việt Nam làm răng này nọ, có người than có người khen. Nhớ về Hội An, có gặp anh quen nói đưa vợ về Implant răng chi đó ở Đà Nẵng. Trên 7 bó rồi mà vẫn muốn có hàm răng như anh 7 chà da đen Hynos. Mình nghe anh kia quen nói đừng bao giờ làm implant vì anh ta nghe lời làm và khóc như mưa. Nội đeo hàm răng giả đã khó chịu huống chi implant thêm sức khoẻ khi về già cũng khó khăn.


Du lịch nha khoa đã thay đổi nền kinh tế của thị trấn biên giới này. Các phòng khám dành cho bệnh nhân ngoại quốc với nhân viên nói anh ngữ như người Mễ. Với các dụng cụ nha khoa tân tiến thiết kế đa số cho người Mỹ và Gia-nã-đại. Có chị bạn kêu về Việt Nam làm răng vì ở Gia-nã-đại phải chờ đợi rồi rên vì không hài lòng mà cứ bay về hoài để chữa thì tốn tiền quá.


Khởi đầu vài nha sĩ vài thập niên trước để phục vụ các cộng đồng ở vùng biên giới và dần dần trở thành một trung tâm du lịch và chữa bệnh răng.


Bác nào ở Nam Cali thì có thể lái xe, độ 3-4 tiếng đồng hồ, sáng đi chiều về hay ở lại một đêm để nghe nhạc Mariachi. Nhưng người ta khuyên là nên gú gồ trước để xem review, nha sĩ tốt nghiệp ở đâu, có nhiều nha sĩ tốt nghiệp tại Hoa Kỳ, các tên hiệu dùng cho Implant như Nobel, Straumann,.. nhất là e-mail trước để biết quy trình chữa bệnh ra sao trước khi lái xe qua biên giới. Đa số các phòng chữa răng đều nói tiếng anh. Nên gửi hình chụp quang tuyến và hình ảnh hàm răng của mình cho nha sĩ xem trước. Chớ đến nơi họ vẹo tới vẹo phải chụp hình bú xua la mua thêm tiền.


Lái xe đến cổng biên giới tên Andrade/ Los Algonodones. Nếu muốn thì đậu xe ở biên giới bên Hoa Kỳ rồi cuốc bộ sang. Vụ này hay hơn vì em nhớ khi xưa, chạy xe qua mễ phải mua bảo kiểm xe cộ đủ trò, đem sang chúng ăn cắp cũng mệt. Xe mang bản số Cali là dễ bị ăn cắp vì luật lệ môi trường Cali rất khó nên xe tốt. Đậu xe bên mỹ tốn $5-$10/ ngày. Đi bộ qua biên giới mất 1 phút nếu đông thì 5 phút. Đi qua thì dễ đi về thì nhớ đem theo sổ thông hành vì nếu không thì hết đường về mỹ, phải tốn tiền bay đến Tijuana mới có toà lãnh sự Hoa Kỳ.


Sau khi qua biên giới thì vùng nha khoa ở phía bên phải của cổng biên giới. Em xem hình không là thấy hoá gà vì nhiều lắm. Có nhiều phòng mạch cho người đến cổng biên giới đến đón các bác vì sợ có phòng mạch khác vớt bệnh nhân của họ. Chắc tương tự đến Cancun, ở phi trường là thấy thiên hạ bu lại dụ đi xem timeshare.


Họ sẽ xem xét răng của mấy bác miễn phí rồi cho giá hữu nghị. Trung bình giá cả như nhổ răng cấm là $250-$500, anh em cột chèo của mình là nha sĩ nhổ răng cấm giá hữu nghị mỹ-việt $5,000. Implant thì giá hữu nghị Mỹ-mễ từ $900-$1,800. Răng giả thì từ $250-$450. Thường thì họ làm trong ngày chỉ có implant thì cần ít nhất hai suất. Sau 6 tháng trở lại tái khám.


Trong khi chờ đợi họ làm hàm răng giả hay chi đó, các bác có thể ăn tacos hay đi vòng vòng hát bên cầu biên giới hay ghé quán cà phê. Em không biết họ có cà phê võng hay không vì chưa bao giờ đến khu vực này. Tháng 5 này em sẽ đi học ở Phoenix, rãnh em chạy lại đây chụp cái hình cho vui.


Họ khuyên là nên hỏi nha sĩ về bảo đảm cả không phải tốn thêm tiền khi phải làm lại. Nhớ là không nên chọn giá rẻ vì tiền Peéo nào của Mễ. Pesos khác với đô la. Chán Mớ Đời 


Em đi Texas với đồng chí gái rất cảm động. Có người kêu lại nhà ở, người thì lái xe từ Dallas đến Houston đón em ở phi trường. Người thì mời ăn cơm đủ trò. Cho thấy trong cuốn Luận Ngữ có câu “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ” thấy khá đúng với em ngày nay.


Chử Nhị Anh đang tổ chức xem hội thoại cựu học sinh Văn Học Đà Lạt xưa qua Zoom. Chắc vui. Mấy bác Yersin nên tổ chức hội thoại qua zoom cho vui. Gửi đường link cho mọi người ngày giờ họ vào tán gẫu vì nay bà con đa số đi đứng khó khăn, khó gặp nhau.


https://van-hocdalat.smugmug.com/


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn