Chuyện nổ mìn tại rạp Ngọc Lan

 Chuyện nổ mìn tại rạp Ngọc Lan


Nhớ có lần về Đà Lạt, mấy cô bạn học Yersin xưa mời ăn bánh uống trà. Ngồi nói chuyện đời xưa rồi khi không có cô hỏi mình nhớ Nguyệt Thu không khiến mình ú ớ. Lý do là mấy cô ngồi trước mặt còn không nhớ huống chi nữ đặc công của Việt Cộng học Yersin Đà Lạt. Vụ nổ mìn ở rạp Ngọc Lan khiến mình nhớ đến nhà hàng xóm trên đường Thi sách có người con chết trong vụ này.



Dạo sau Mậu Thân thì Đà Lạt hay có vụ Việt Cộng đặt mìn. Vụ đầu tiên nếu mình không lầm là vụ anh Paul và ông Thanh, ông bầu của đội túc cầu Đà Lạt. Nghe kể là hai người này vào nhà hàng Nam Sơn ăn rồi khi ra về, bước xuống mấy bậc thang cấp, mở xe thì ầm, lựu đạn hay mìn gì đó nổ tung khiến hai ông này chết queo tại chỗ. Anh Paul là thủ quân đội tuyển đá banh Đà Lạt dạo đó, hình như mới đoạt giải túc cầu, quân khu II, đá bại đội tuyển Phan Thiết, được xem là có nhiều cầu thủ hạng B của đội tuyển Việt Nam Cộng Hoà. Nhà ngay đường Phan đình Phèo, chỗ nhà hàng Cẩm Đô nhìn qua. Sau này qua Văn Học thì có học chung với em của anh ta. Mình đoán là hai ông này làm việc trong chiến dịch Phượng Hoàng.


Sau đó ở cây xăng Ngã Ba Chùa, chỗ cây xăng rồi chỗ quán cơm bên cạnh nhà chồng của bà dì mình, ngay tiệm hớt tóc. Rồi đâu chỗ khu phố I, đường Duy Tân, cũng banh ta lông cuộc đời. Và vụ nổ ở rạp Ngọc Lan. Đó là những vụ nổ mìn mà mình nhớ. 


Có lần con gái tiệm hủ tíu Nam Vang, nay ở Seattle, có liên lạc với mình và gửi tặng vài tấm ảnh của gia đình tại Đà Lạt trước lữ quán Sàigòn trên đường Minh Mạng, cạnh quán bi-da Hồng Ngọc. Họ thuê của ông bà Bùi Duy Chước. Con của bà tiệm hủ tíu kể là sau 75, có một ông nằm vùng nói với mẹ cô ta là lúc xưa, ông ta có lệnh phải đặt mìn ở quán hủ tíu Nam Vang. Lý do là cuối tuần mấy ông sĩ quan Võ Bị, gốc người Nam hay ghé lại đây ăn đông như quân Võ Bị. Hôm đó, ông ta đến ăn và đem gà men để mua về. Ông ta đặt mìn trong gà men, bỏ lại như quên trên bàn rồi đi ra cửa. Tại đây ông thấy một đám trẻ con đang chơi vui vẻ, hát vang như có tô hủ tíu trong ngày vui đại thắng. Nghĩ sao ông ta trở lại bàn và lấy cái gà mên đi. Nếu không là hôm ấy ông ta đạt chiến tích oai hùng giết được vài tên sinh viên nguỵ và một đám trẻ con vô tội tại Đà Lạt. Như nhà thơ Tố Hữu đã kêu gọi “giết , giết nữa, bàn tay không phút nghỉ”


Nghe con bà bán hủ tíu Nam Vang kể khiến mình rùng mình vì khi xưa có lần mình bị một vố tương tự. Số là ông cụ mình là đoàn trưởng Nhân Dân Tự Vệ của nhà máy nước Đà Lạt. Nên được cấp công xa, chiếc xe Traction màu đen. Sáng mình có nhiệm vụ xuống đường Hai Bà Trưng vì ông cụ đậu xe ở dưới đường Hai bà Trưng, trước nhà ông Bửu Duy. Xe cũ nên không giữ nước nhiều nên mỗi sáng mình phải châm thêm nước vào bình làm giảm nhiệt độ, xem dầu nhớt, lấy cái manivelle quay máy cho nổ vì thường Đà Lạt buổi sáng lạnh nên khó đề xe. Chuẩn bị trước khi ông cụ chở mấy đứa em đi học nếu không lại mất thêm thời gian, quay xe.


Một hôm mình nghe tiếng Tíc tắc trong xe mà chả biết ở đâu, không thấy cái đồng hồ. Mò khắp nơi không thấy nên khi ông cụ xuống đường với mấy người em để ông cụ chở đi học ở trung tâm giáo dục Hùng Vương thì mình nói có tiếng đồng hồ mà không biết ở đâu. Hai cha con cứ mò mó trong xe trong khi tiếng Tíc tắc cứ kêu đúng quy trình. Mấy đứa em thì đứng ngoài đường, đợi lên xe. Bổng nhiên có một ông trẻ độ 25-30 chạy lại chả nói năng gì cả rồi đưa tay lên trần xe, mò mò rồi rút ra cái đồng hồ con gà nhỏ thường để báo thức buổi sáng. Đến không nói nên đi ông thần cũng chả thốt ra một lời từ biệt, đem cái đồng hồ đi lên phía trường Đa Nghĩa. Mình và ông cụ đứng nhìn theo chỉ ú ớ trong miệng, chả ai lên tiếng hỏi ông thần một câu. Mình đoán là ông thần đặt chất nổ nhưng có lẻ là lần đầu tiên nên làm sai hay sao thấy không nổ nên bò lại lấy cái đồng hồ đi đỡ mất công ra tiệm Tiến Đạt lấy cái khác. Nghe nói ông Tiến Đạt là nằm vùng. Có thể ông thần thấy mấy đứa em mình nên động lòng trắc ẩn nên chạy ra lấy cái đồng hồ và quả mìn đi. Đó chỉ là giả định, ông thần nào lấy cái đồng hồ đi hôm ấy thì cho em biết để em hậu tạ. Chán Mớ Đời 

Đồng chí gái qua ChatGPT


Sau Mậu Thân, cứ đọc báo mỗi ngày là thấy Việt Cộng pháo kích vào nhà dân, thậm chí vào trường học như ở Cái Lậy, đúng lúc ra chơi nên trẻ em chết vô số kể. Trong phim Áo Lụa Hà Đông, hình như do đạo diễn Lưu Huỳnh thực hiện thì có cảnh cô bé đi học bận cái áo dài của mẹ bị Việt Cộng pháo kích trúng ngay lớp, nằm chết như mơ. Đà Lạt không bị pháo kích. Sau này mới biết là Việt Cộng có pháo kích một lần, đạn trúng xuống ruộng ngay gần bến xe đò cạnh ấp Ánh Sáng. Thiếu tá Lê Xuân Phong, tiểu đoàn trưởng 204 và đại đội trinh sát 302 kể Ông tỉnh trưởng Tuyên Đức mới nhờ Đại đội 302 đi hành quân đem vài xác Việt Cộng về, quăng nơi chỗ bị đạn pháo kích rơi. Mình đoán là để làm gương cho Việt Cộng nhất là đại đội trinh sát đi tuần, hành quân xung quanh Đà Lạt rất nhiều nên Việt Cộng khó đặt đại bác để pháo kích vào thị xã. Do đó người Đà Lạt yên vui, người lớn thì rất cảm ơn đại đội tỉnh sát 302, còn nằm vùng chửi kêu kiêu binh, đánh lộn đánh lạo này nọ. Cho nên ai ở Đà Lạt khi xưa mà ngủ ban đêm không sợ bị Việt Cộng pháo kích là nhờ đại đội trinh sát 302, đi lùng Việt Cộng trong Núi Voi, Cam Ly, mấy vùng thuộc cự ly pháo kích vào Đà Lạt nên không có Việt Cộng đóng ở những địa điểm có thể pháo kích vào Đà Lạt.


Mình chỉ nhớ có hai trận tấn công của nằm vùng; 1 là đồn Nhân dân Tự Vệ ở đường Thi Sách, phiá sau lưng trường Đa Nghĩa, chỗ nhà Tuấn Cao đi lên số 4 một tí. Nguyễn Anh Tuấn, ở trên đường Thi Sách, học chung với mình năm 11B được mấy tháng rủ mình đi gác Nhân Dân Tự Vệ với hắn nhưng mình tuy ở ấp Đa Thuận, khu phố II nhưng lại có thẻ Nhân dân tự Vệ do ông Ngô LA, chủ tịch khu phố I, quen ông bà cụ mình cấp. Đêm đó, đâu năm 1973, nghe tiếng súng cóc cóc của AK Việt Cộng nổ rồi súng của Nhân dân Tự Vệ, Carbin M1, lâu lâu có tiếng ầm B40. Mình và ông cụ bò dậy đứng trên lầu nhìn qua cửa sổ về hướng số 4, thấy lâu lâu đạn lửa bắn chéo chéo. Kinh. Nên chả buồn đi gác nhân dân tự vệ nữa.


Nhớ ở ngã Ba Chùa có một hợp tác xã rau khi xưa, sau được trưng dụng làm trụ sở Nhân Dân Tự Vệ cho khu vực đường Phan Đình Phùng. Có hai tên nào ở chỗ tiệm xe Tân Tiến cãi nhau, một tên về lấy súng nhân dân tự vệ, chạy qua nhà bắn tên kia cái đùng, chết tươi rồi thằn ganh tên bị bắn chết, lấy súng qua nhà bắn lại chết cái đùng. Hai gia đình khi không làm đám ma cho hai đứa con trong một ngày. Chán Mớ Đời 


Nói đến nhân dân tự vệ và cậu Ngô La. Mình không biết có bà con chi với ông Ngô La hay không, bà cụ mình mỗi lần gặp ông Ngô La là kêu chào cậu đi con. Mình ở ấp Đa Thuận, khu phố 2 nhưng ông Ngô La, chủ tịch khu phố I lại ký giấy nhân dân tự vệ cho mình nhưng không phát súng. Có lần tên hàng xóm lớn hơn mình mấy tuổi, học Sàigòn rớt tú tài nên về Đà Lạt, làm khai sanh giả trụt tuổi đi học lại, rủ mình ra phố chơi ban đêm. Gặp giờ linh nên chạy qua trước rạp Hoà Bình bị tuần cảnh chận lại với cò Giao, cò Mạnh. Mình đưa giấy tờ có ông Ngô La đứng ngay đó ký. Mình chào cậu đàng hoàng, rất lịch sự trước mặt CÒ Giao và cò Mạnh, kiểu người Việt ngày nay, vỗ ngực kêu biết bố mày là ai không. Cậu Ngô La kêu mi đi mô túi rứa.


Tên hàng xóm mặt xanh như đít nhái, hắn ríu ríu đưa giấy tờ ra nhưng thiếu thẻ học sinh vì chưa vào học, thêm không có giấy nhân dân tự vệ hay hoãn dịch, vì chưa đi học. Cò Giao kêu đứng qua một bên, mình thấy hắn tội nghiệp nên chạy lại ông Ngô La kêu tên hàng xóm là con ông T. Ông Ngô La ký giấy khai sinh mới cho hắn nên đến nói chi với cò Giao nên cò Giao ra hiệu cho hai thằng đi đi. Sáng hôm sau ông bố của tên hàng xóm la mình như tát nước vào mặt. Hắn rủ mình đi chơi, lớn tuổi hơn mình, mình đã cứu hắn mà còn bị la oan thị kính. Chán Mớ Đời 


Một đêm khác cũng nghe ầm ầm, sáng ra mới khám phá là đêm qua nằm vùng bò về tấn công trung tâm thẩm vấn Đà Lạt, trên đường Bá đa Lộc, đi vào trường Lasan Adran. Trưa đi học về thấy họ để mấy cái xác Việt Cộng bị bắn chết nằm trên đường đi xuống ấp Mỹ Lạc thì phải. Có hai người làm ở trung tâm thẩm vấn, là bác Lê Công Oai, bố Lê Công Hùng tập Thái Cực Đạo ở trường Lasan với mình và ông gì ở đường Hai Bà Trưng ngay dốc lên nhà Thương. Bác Oai là chuyên gia bắt nằm vùng như bắt thằng Vui, con bà Thủ trên đường Thi Sách, học sinh Trần Hưng Đạo. Mới ngày nào, còn đánh bi với mình thì được tin theo Việt Cộng bị bắt. Có lần đi tập Thái Cực Đạo ở Adran vào buổi chiều. Bác đi sớm nên chở mình và thằng con bác lên trung tâm thẩm vấn. Bác dẫn mình đi vòng vòng, mở một ca hot thì thất tên Vui ngồi trong đó. Bác kêu khai đi rồi cho về. Khiến mình thát kinh hồn vía vì tên hàng xóm ngày nào còn chơi bắn bi với nhau.


Nghe kể bố thằng Tiến học đại học Đà Lạt, người cao cao đâu 1.8 mét, chuyên gai khảo cung. Bỏ Việt Cộng vào thùng sắt rồi lấy dùi cùi gõ ban đêm. Không biết hai ông này sau 75 ra sao vì nghe Việt Cộng sau 75 đi lùng lính trinh sát 302 để giết. Có người kể là sau 75, Việt Cộng đi kiếm thiếu tá Lê Xuân Phong nói gặp là xử ngay không on đơ gì cả.


Khi mình về Đà Lạt lần đầu tiên thì có ghé thăm ông cậu họ, kêu ông ngoại mình bằng cậu. Ông cậu này kể mới đi Gia-nã-đại về khiến mình tò mò hỏi ông cụ. Lý do là trước 75, ông cậu mình làm trưởng ty hay phó trưởng ty cảnh sát ở Đà Lạt, bên cạnh nhà thờ COn Gà. Thấy cậu hay chạy chiếc xe Jeep xanh trắng kiểu Tuần Cảnh hay chạy. Mà sao sau 75, lại không đi tù như ông cụ mình. Ông cụ giải thích là cậu mày là nằm vùng rồi chiến dịch Phượng Hoàng khắp nơi, thì có người bị bắt khai là cậu mày cũng có chân trong tổ chức ở Đà Lạt. Thế là ông cậu thấy nguy hiểm nên kêu cấp trên cho đặt mìn để giải toả sự hoài nghi của phía “Nguỵ”. Thế là Việt Cộng nằm vùng cho đặt mìn xa xa nhà của cậu một tí.


Nghe kể chủ mưu vụ đặt mìn là ông thần tên Huỳnh Nhật Hải nhà ở cạnh rạp Ngọc Hiệp chỉ cách 1 con hẻm. Trước 75 nhà ông này cho người tàu thuê bán ăn sáng tên là nhất phẩm Thăng. Còn cô học chung khi xưa mà mình chả biết hay nhớ tên Nguyệt Thu thì phải, cũng là nằm vùng, chắc nhờ phát hiện ra mối tình hữu nghị cách mạng với ông thần Huỳnh Nhật Hải nên cũng dính dán vào vụ đặt chất nổ này. Vấn đề là Việt Cộng họ chơi rất có quy trình, bài bản như trong phim “người Mỹ thầm lặng”. Họ cho nổ một trái mìn nhỏ trước, kiểu cho dân Đà Lạt ăn khai vị trước rồi khi công lực, xe cứu hoả, xe nhà thương, dân tò mò đến thì họ mới cho ăn món chính, trái mìn to gấp mấy lần trái khai vị. Thế là chết nhiều. Nhà hàng xóm trên đường Thi Sách, có người con trai làm lính cứu hoả, đến để cứu người thì bị mìn thứ hai chết cùng 1 người phụ tá, cùng bà mẹ đang có bầu và 2 đứa bé chết cùng 1 lúc. Xem như Việt Cộng giải phóng họ trước 75, khỏi khổ cực như dân Đà Lạt sau 75. Nhớ khi xưa, ôgn cụ kêu ra đường nghe đặc ông đặt mìn thì đường bao giừo ghé lại tránh xa vì sẽ có mìn thứ 2 hay thứ 3.


Có anh bạn Yersin kể như sau: “Thằng chồng nó (Nguyệt Thu) là chủ tịch ủy ban nhân dân thành phố Đà Lạt tên là Huỳnh Nhật Hải. Thằng anh nó là Huỳnh Nhật Tân Hiệu trưởng trường đào tạo cán bộ tỉnh Lâm đồng. Mẹ nó làm kinh tế cho việt cộng. Hai anh em nó bỏ đảng rồi. Trước 75, 2 anh em nó vào rừng núi voi hoạt động cho cộng sản.”


Mình nghe thiếu tá Phong tiểu đoàn trưởng 204, đại đội 302 kể mỗi lần đi trận về là ghé tắm nước nóng chỗ Ngọc Hiệp, tắm xong anh đợi thằng nghĩa cắt tóc. Hắn hỏi anh đi hành quân chỗ nào này nọ. Ai ngờ nó làm nằm vùng sau 75 mới biết. Mình nhớ ông Kim dưới Trại Hầm hay Trại Mát thầu khoán xây nhà cho bố mẹ mình với ông chi cũng người huế trên Số 4 làm thợ mộc. Sau 75 mới khám phá ra hai người này là nằm vùng. Kinh 


Một anh bạn học khác cho biết: “Có, nhưng chỉ nhớ là khoảng năm 1970, không nhớ ngày , tháng. Chiều tối hôm ấy vừa học xong Anh Văn Hội VMy ở trường ĐTĐiem thì nghe tiếng nổ rất gần và đèn điện trong lớp tẳt tối om. Ông thầy  ( My) ra đứng gần cửa dang bàn tay ra, trong lòng bàn tay có đeo sẵn một đèn pin nhỏ tí xíu nhưng sáng lắm, soi sáng cho mọi người đi ra khỏi lớp. Tớ thích và cứ ngắm cái đèn pin này, ra đường thấy mọi người chạy đi chạy lại nhưng không biết chuyện gì, sáng hôm sau ngủ mới biết !”


Có dạo Đà Lạt có chiến dịch thanh lọc thanh niên nhưng không thanh nữ. Đó là sai lầm của phe ta. Họ bắt hốt hết các thanh niên Đà Lạt đem vào trong Thao Trường để hỏi giấy tờ thanh lọc này nọ. Mình đoán là chương trình Phượng Hoàng. Ông cụ mình dặn mấy ngày không ra phố. (Còn tiếp)


Em phải lên vườn sớm.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 



Hệ quả thuốc Khai Quang với cựu chiến binh Việt Nam

 Hôm nay, người Mỹ nghỉ lễ Cựu Chiến Binh để nhớ ơn các người đã bị các tay tài phiệt kỹ nghệ chiến tranh đưa đi khắp nơi trên thế giới chiếm đóng hay đánh nhau giúp họ bán vũ khí làm giàu. Mình có mấy tên bạn từng đi lính nên nhắn tin cảm ơn họ đã vào quân đội, bảo vệ quyền lợi Hoa Kỳ giúp người Mỹ ở nhà có thời gian chửi bới nhau. Ít ai để ý đến vấn nạn của người lính khi trở về lại Hoa Kỳ thường bị hậu chứng chiến tranh mà họ gọi là PTST (Post-tramatic stress disorder), đặc biệt cựu lính mỹ tham chiến tại Việt Nam còn bị thêm hệ quả của chất độc khai quang do người Mỹ thả trên chiến trường Việt Nam. Ai buồn đời thì theo đường dẫn của bộ cựu chiến binh Hoa Kỳ nói về thuốc khai quang. Thật ra họ dùng máy bay C123 để phun thuốc khai quang. Có một bài viết nói về vụ này trong đường dẫn sau đây.

https://www.publichealth.va.gov/exposures/agentorange/


Quân đội mỹ rãi thuốc khai quang tại Việt Nam, thấy rừng và sông. Nội uống nước vào là ngọng.

Mình thường tham gia các nhóm cựu chiến binh Mỹ để đọc những gì họ chia sẻ về cuộc chiến Việt Nam mà họ đã tham gia, nhằm hiểu rõ hơn về cuộc chiến này. Mình đặc biệt quan tâm đến việc tại sao Hà Nội và Hoa Kỳ lại đánh nhau quyết liệt như vậy, rồi sau đó lại bắt tay làm ăn với nhau, trong khi những cựu chiến binh Mỹ bị ảnh hưởng bởi chất khai quang vẫn đang chịu đựng những đau khổ về thể xác. Hôm nay, mình tình cờ thấy một tấm bản đồ cho thấy các khu vực mà quân đội Mỹ đã rải thuốc khai quang (Agent Orange) nhằm tiêu diệt cây cối và rừng già, nơi được cho là có sự hiện diện của Việt Cộng, vì trên máy bay rất khó quan sát được những cây cối cao lớn bên dưới.

Đây bản đồ miền nam Việt Nam bị phun thuốc khoai quang trong thời kỳ chiến tranh. Chỉ thấy Đà Lạt là không có. Kinh


Vụ thuốc Khai Quang dường như nằm trong bí mật quốc phòng nên ít được truyền thông và quốc hội Hoa Kỳ nhắc đến. Tương tự, các chiến binh Mỹ xâm nhập vào Ai Lao hay Cao Miên cũng không được nhắc đến vì Hoa Kỳ luôn phủ nhận việc tham chiến tại hai quốc gia này. Mình có nghe nói Hà Nội đã tìm cách thưa kiện vụ việc này, nhưng khi ra tòa, quan tòa hỏi thuốc Khai Quang màu gì, phái đoàn Hà Nội trả lời là màu da cam. Điều này dẫn đến một tình huống khó xử vì thuốc này được gọi là màu da cam do thùng hoặc nắp của nó có màu da cam, mặc dù bản thân bột thuốc là màu trắng. Có một bác sĩ Việt Nam đã tuyên bố rằng nó có màu da cam vì bà bị bệnh do hóa chất độc hại gây ra trong thời gian kháng chiến chống Mỹ. Một chị bạn bác sĩ, tốt nghiệp đại học Cornell, xin grant để trở về Việt Nam vào năm 1989 để tìm hiểu thêm về vấn đề này. Xin tóm tắt bài báo do một cựu chiến binh mỹ tham chiến tại Việt Nam kể như sau:


Họ đã phun thuốc vào rừng rậm, và rừng rậm đã kiên cường chống trả trong nhiều thập kỷ. Bản đồ này minh họa việc giải ngân chất độc da cam trên khắp Việt Nam. Những vết sẹo màu cam nổi bật cho thấy nơi chất độc được rải từ trên không, trải dài vô tận qua các thung lũng và cánh đồng, từ thung lũng A Shau ở phía bắc đến những cánh đồng lúa gần Sài Gòn và Cà Mau ở phía nam. Có người còm cho biết không thấy bản đồ Phú Quốc vì khi xưa ông ta ở đó và có thấy thuốc Khai Quang nên nhớ có đến 30,000 tù binh Hà Nội được giam giữ tại đây.


Hàng ngày, những người lính trẻ tuổi của Hoa Kỳ hành quân qua những khu vực bị phun thuốc. Họ không hề hay biết về kẻ thù vô hình đã len lỏi vào da, quần áo và bốt của họ. Thay vào đó, họ bị ám ảnh bởi nỗi sợ hãi khi phải đi bộ trong rừng rậm, sự kiệt sức do những cuộc tuần tra bất tận với những ba lô nặng 60 pound, và áp lực chiến trường khi cây cối đột nhiên im lặng và tiếng súng đầu tiên vang lên. Họ chứng kiến những người bạn của mình ngã xuống và lao vào cuộc đua tuyệt vọng để đưa họ lên máy bay trực thăng medevac trước khi quá muộn. Bất chấp tất cả, họ vẫn tiếp tục tiến bước teo mệnh lệnh của vị chỉ huy.


Các bệnh viện dã chiến hoạt động không ngừng nghỉ, với các y tá làm việc theo ca dài bất tận để cố gắng cứu sống những cậu bé mang trong mình những tổn thương vô hình do hóa chất trôi theo gió. Những người lính này đã cống hiến tuổi trẻ của mình cho cuộc chiến, một số hy sinh trên chiến trường, trong khi những người khác dần dần, lặng lẽ đánh đổi sức khỏe của mình ngay cả sau khi trở về nhà. Mình thấy trên mạng cho biết là quân đội Hoa Kỳ đã rãi trên 20 triệu gallons thuốc diệt cỏ cây. Tên loại thuốc diệt cỏ này được mang tên vì màu cam được sơn trên các thùng chứa 55 gallons. Kinh

  • Operation Ranch Hand: The U.S. military sprayed more than 20 million gallons of herbicides—Agent Orange being the most prominent.
  • The Name: The chemical was named for the orange stripe painted on the 55-gallon storage drums.
  • Target Areas: Extensive spraying occurred in the dense forests near the Demilitarized Zone (DMZ), the borders of Cambodia and Laos, and the mangrove deltas. [1234]
  • Nhiều năm sau, nhiều người sống sót vẫn cảm thấy buồn nôn khi nhìn vào những bản đồ như thế này, vẫn nhớ mùi lạ trong không khí sau khi phun thuốc, vẫn thức dậy với những cơn đau không rõ nguyên nhân, và vẫn mang gánh nặng tự hỏi sương mù màu cam đó đã thực sự gây ra bao nhiêu tổn hại cho họ và con cái họ.


    Chiến trường Việt Nam đã gây ra những tổn thương sâu sắc cho binh sĩ, không chỉ buộc họ phải chiến đấu với kẻ thù trên cây mà còn đầu độc chính mặt đất mà họ bước đi, khiến họ phải chiến đấu một cuộc chiến khác bên trong cơ thể của chính mình sau khi trở về nhà.


    Một số người trở về nhà lành lặn, nhưng hầu hết đều mang theo những vết sẹo màu cam trong máu, trong xương, ám ảnh họ trong những đêm yên tĩnh suốt quãng đời còn lại. Đối với nhiều người, việc phun thuốc chưa bao giờ thực sự chấm dứt; họ chỉ học cách che giấu nó.


    Mình đọc thêm tài liệu về cựu chiến binh Mỹ, tài liệu này xác định các vị trí tiếp xúc giả định dựa trên luật và quy định, chứ không phải bằng chứng tiếp xúc cụ thể. Đối với Chất độc da cam, Bộ Cựu chiến binh giả định rằng các cựu chiến binh phục vụ ở những địa điểm và khoảng thời gian cụ thể đã bị phơi nhiễm, bao gồm Việt Nam Cộng hòa, đường thủy nội địa, vùng biển ngoài khơi trong vòng 12 hải lý, căn cứ Thái Lan, một phần của DMZ của Hàn Quốc, Lào, Campuchia, Guam, Samoa thuộc Mỹ và Đảo san hô vòng Johnston. Thật bất ngờ khi được biết họ cũng sử dụng bên Hàn Quốc ngay vùng phi quân sự.


    Cựu chiến binh phải phục vụ tại một địa điểm được chỉ định trong những ngày cụ thể để đủ điều kiện nhận trợ cấp. Nếu dịch vụ của họ phù hợp với các tiêu chí này, VA sẽ giả định rằng họ đã tiếp xúc với Chất độc màu da cam và cựu chiến binh không cần phải chứng minh chính xác nơi hoặc cách họ tiếp xúc.


    Bộ Cựu chiến binh VA hiện công nhận một số trường hợp phơi nhiễm đối với Chất độc da cam. Những trường hợp này bao gồm phục vụ tại Việt Nam từ ngày 9 tháng 1 năm 1962 đến ngày 7 tháng 5 năm 1975, phục vụ trên đường thủy nội địa và phục vụ trên tàu trong phạm vi 12 hải lý tính từ đường ranh giới của Việt Nam và Campuchia. Ngoài ra, VA còn bao gồm một số căn cứ quân sự của Thái Lan, DMZ của Hàn Quốc và một số địa điểm được mở rộng theo Đạo luật PACT, mỗi địa điểm này đều có phạm vi ngày riêng. 


    VA xác định tính đủ điều kiện dựa trên thực tế của từng yêu cầu, nhưng áp dụng phơi nhiễm giả định khi hồ sơ dịch vụ của cựu chiến binh cho thấy một trong các địa điểm và khoảng thời gian đủ điều kiện. Điều này có nghĩa là hồ sơ đơn vị, trạm làm việc, nhật ký tàu và ngày phục vụ được xem xét để xác định xem cựu chiến binh có phù hợp với danh mục giả định hay không.


    Giả định này rất quan trọng vì nó giảm bớt gánh nặng chứng minh cho các cựu chiến binh mắc một số bệnh liên quan đến chất độc màu da cam. Nếu địa điểm và ngày dịch vụ khớp, cựu chiến binh thường chỉ cần chẩn đoán hiện tại về một tình trạng giả định để hỗ trợ yêu cầu bồi thường.


    Nguồn:

    [1] Agent Orange Exposure And Disability Compensation - VA.gov https://www.va.gov/disability/eligibility/hazardous-materials-exposure/agent-orange/

    [2] Exposure To Burn Pits And Other Specific Environmental Hazards https://www.va.gov/disability/eligibility/hazardous-materials-exposure/specific-environmental-hazards/

    [3] Location-Based Exposure to Agent Orange - VA Public Health https://www.publichealth.va.gov/exposures/agentorange/locations/index.asp

    [4] Confusion Surrounding PACT Act Presumptive Conditions: r/VeteransBenefits https://www.reddit.com/r/VeteransBenefits/comments/12gvt2l/pact_act_presumptive_conditions_confusion/

    [5] PACT Act - Toxic Exposure Policy for Veterans | WWP https://www.woundedwarriorproject.org/programs/government-affairs/pact

    [6] PACT Act and Toxic Exposure Information - VFW https://www.vfw.org/advocacy/pact-act-and-toxic-exposure-information

    [7] The PACT Act and Your VA Benefits | Veterans Affairs https://www.va.gov/resources/the-pact-act-and-your-va-benefits/

    [8] Agent Orange VA Presumptive Conditions List and Claiming Them https://www.hillandponton.com/agent-orange-presumptive-list-of-conditions/

    [9] VA Presumptive Conditions List: 2025 Updates and Benefits https://homefrontgroup.com/va-presumptive-conditions-list/

    Agent Orange, a herbicide used by the U.S. military during the Vietnam War, has been linked to long-term health issues in both American veterans and Vietnamese civilians. U.S. veterans who served in Vietnam between 1962 and 1975 may be eligible for VA disability compensation if they have a qualifying condition related to exposure to Agent Orange.


    Việc tiếp xúc với chất độc hại có liên quan đến ung thư, tiểu đường, bệnh Parkinson và các bệnh nghiêm trọng khác. Bộ cựu chiến binh VA công nhận giả định phơi nhiễm đối với nhiều quân nhân từng phục vụ trong thời kỳ chiến tranh Việt Nam, giúp việc đủ điều kiện nhận quyền lợi cho một số bệnh trở nên dễ dàng hơn.


    Nhiều cựu chiến binh vẫn tiếp tục gặp vấn đề sức khỏe hàng chục năm sau khi trở về nước, và Agent Orange đã trở thành một trong những vấn đề dài hạn nghiêm trọng nhất của cuộc chiến. Tác động của nó không chỉ giới hạn ở cựu chiến binh mà còn ảnh hưởng đến các gia đình Việt Nam và trẻ em sống trong những khu vực bị phơi nhiễm.


    Cựu chiến binh từng phục vụ tại Việt Nam hoặc một số địa điểm khác được liệt kê và mắc một bệnh liên quan có thể đủ điều kiện nhận trợ cấp khuyết tật và chăm sóc y tế từ VA. Trang web của VA cung cấp danh sách các địa điểm phục vụ và mốc thời gian có thể thiết lập giả định phơi nhiễm.


    Sources:

    [1] What is Agent Orange? - Aspen Institute https://www.aspeninstitute.org/programs/agent-orange-in-vietnam-program/what-is-agent-orange/

    [2] Agent Orange Effects & Symptoms - Cleveland Clinic https://my.clevelandclinic.org/health/symptoms/24689-agent-orange-effects

    [3] The U.S. Military and the Herbicide Program in Vietnam - NCBI https://www.ncbi.nlm.nih.gov/books/NBK236347/

    [4] Agent Orange - Vietnam Veterans Memorial Fund https://www.vvmf.org/topics/Agent-Orange/

    [5] Agent Orange Exposure And Disability Compensation - VA.gov https://www.va.gov/disability/eligibility/hazardous-materials-exposure/agent-orange/

    [6] Agent Orange: Last Chapter of the Vietnam War - Retro Report https://retroreport.org/video/agent-orange-last-chapter-of-the-vietnam-war/

    Agent Orange, a herbicide used during the Vietnam War, has had lasting effects on both civilian and military populations. Here are some key points about its impact:


    What is Agent Orange?: According to the Aspen Institute, Agent Orange is a herbicide used by the U.S. military in Vietnam.

    Agent Orange - Vietnam Veterans Memorial Fund: The Vietnam Veterans Memorial Fund provides information about Agent Orange, including its effects and the support available to veterans affected by it.

    Vietnam Veteran battles effects of Agent Orange decades … - YouTube: This YouTube video features a Vietnam veteran sharing their experiences and the long-term effects of Agent Orange exposure.

    Agent Orange Effects & Symptoms - Cleveland Clinic: The Cleveland Clinic offers information on the symptoms and health effects associated with Agent Orange exposure.

    Agent Orange: Last Chapter of the Vietnam War - Retro Report: Retro Report provides a historical overview of Agent Orange and its role in the Vietnam War.

    Agent Orange Exposure And Disability Compensation - VA.gov: The Veterans Affairs Department (VA) offers information on the eligibility criteria for disability compensation for veterans exposed to Agent Orange.

    The Lingering Issue of Its Civilian and Military Health Impact - PMC: This research article discusses the ongoing health impacts of Agent Orange on both civilian and military populations.

    The U.S. Military and the Herbicide Program in Vietnam - NCBI: This book chapter provides a comprehensive overview of the U.S. military’s use of Agent Orange in Vietnam and its broader implications.

    Here’s a comprehensive checklist of **Vietnam Agent Orange presumptive conditions** recognized by the Veterans Affairs (VA).


    - [ ] Amyloidosis AL

    - [ ] Bladder cancer

    - [ ] Chloracne (or other acneiform diseases)

    - [ ] Chronic B-cell leukemias

    - [ ] Diabetes mellitus type 2

    - [ ] Hodgkin’s disease

    - [ ] Hypothyroidism

    - [ ] Ischemic heart disease

    - [ ] Multiple myeloma

    - [ ] Non-Hodgkin’s lymphoma

    - [ ] Parkinsonism

    - [ ] Parkinson’s disease

    - [ ] Peripheral neuropathy, early onset

    - [ ] Porphyria cutanea tarda

    - [ ] Prostate cancer

    - [ ] Respiratory cancers, including lung cancer

    - [ ] Some soft tissue sarcomas


    The VA also lists **high blood pressure (hypertension)** and **MGUS** as Agent Orange presumptive conditions under the PACT Act. For the time-sensitive conditions, the VA specifies that chloracne, early-onset peripheral neuropathy, and porphyria cutanea tarda must generally become at least 10% disabling within 1 year of herbicide exposure.


    Sources:

    [1] Agent Orange Exposure And Disability Compensation - VA.gov https://www.va.gov/disability/eligibility/hazardous-materials-exposure/agent-orange/

    [2] Agent Orange Presumptive List | Butler County, PA https://www.butlercountypa.gov/704/Agent-Orange-Presumptive-List

    [3] Agent Orange Exposure: A Must Read for Every Vietnam-Era Veteran https://www.repforvets.com/agent-orange-presumptive-list-vietnam-era-veterans/

    [4] Agent Orange: The Basics - Swords to Plowshares https://www.swords-to-plowshares.org/guides/agent-orange-the-basics

    [5] Vietnam Presumptive and Agent Orange EXPOSED! - YouTube https://www.youtube.com/watch?v=CzuTMYnD77A

    [6] Agent Orange VA Presumptive Conditions List and Claiming Them https://www.hillandponton.com/agent-orange-presumptive-list-of-conditions/

    [7] How can a veteran prove exposure to Agent Orange without being in … https://www.facebook.com/groups/245397268071156/posts/725442723399939/


    Sự thật về chất độc da cam cuối cùng cũng đang dần được phơi bày. Nếu không nhờ những lời phản ánh hàng ngày của các cựu binh trên mạng xã hội, chúng ta sẽ chẳng thể nào thấu hiểu những nỗi đau mà họ đã phải gánh chịu. Mặt khác, người dân Việt Nam lại bị bỏ mặc phải tự xoay xở, bởi đội ngũ pháp lý của Hà Nội hiện vẫn thiếu vắng một chiến lược vững chắc để giải quyết các khiếu nại của họ. 


    Mình thực sự băn khoăn liệu các thế hệ tương lai, thế hệ thứ hai, thứ ba, hay thậm chí là thứ năm có tiếp tục phải chịu ảnh hưởng hay không. Trong khi các cựu chiến binh Mỹ chỉ phải trở về căn cứ sau vài tuần làm nhiệm vụ và không trực tiếp phơi nhiễm với chất độc da cam, thì người dân Việt Nam sinh sống tại những khu vực này lại trở nên vô cùng dễ tổn thương. 


    Hôm trước, đồng chí gái mua thuốc RoundUp về để xịt cỏ chết khiến mình thất kinh, kêu đem trả lại. Loại thuốc diệt cỏ này đã được công bố là mang lại bệnh ung thư. Có ông nào làm vườn sử dụng suốt mấy chục năm bị ung thư kiện cáo được mấy trăm triệu xong thì lăn đùng ra chết. Nên ngày nay họ bỏ chất diệt cỏ nhưng vẫn mang tên chả chết thằng tây nào cả.


    Mình từng có dịp ghé thăm vùng đất Lạc Dương và chứng kiến ​​chương trình "Hộp Thuốc" dành cho các nhóm dân tộc thiểu số tại đây. Họ đang phải chịu đựng đủ loại bệnh tật do nguồn nước bị ô nhiễm. Tình trạng ô nhiễm này bắt nguồn từ việc người dân địa phương sử dụng quá mức các loại thuốc sâu để trồng trái cây và lạm dụng thuốc bảo vệ thực vật. Mỗi khi trời đổ mưa, họ buộc phải sử dụng nguồn nước nhiễm bẩn, dẫn đến mắc các chứng bệnh nhiễm trùng. Mình sẽ tìm kiếm thêm tài liệu về vụ này để đọc sẽ kể tiếp. Chán Mớ Đời 


    Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

    Nguyễn Hoàng Sơn