Về già, cái gì quý nhất


Hôm nay đi vườn về sớm để đi thăm người thân nằm nhà thương. Hỏi ra hai người quen đều nằm chung bệnh viện, cùng lầu nên đỡ. Một người bị ung thư ruột, vừa mới được giải phẫu, nằm lim dim, một người thì bệnh già nên Chán Mớ Đời, cũng lim dim trên giường bệnh. Hỏi thăm rất chúc mau lành bệnh rồi ra về, thấy nản đời anh bia ôm.

Hôm nay mở ứng dụng thì thấy có thêm phần này nên tò mò thì khám phá ra từ trên 9 năm qua mình đã đi bộ trên 8,772 dặm. Lâu nhất là 375 cây số năm ngoái còn thì lai rai ở vườn . Xem như mỗi ngày trung bình đi 2.5 dặm


Hôm trước có anh bạn rủ đi ăn bún đậu. Kể có 4 thằng bạn banh ta lông. 2 người bị black-out khi lái xe. Tiền bạc nhiều đếm không hết nhưng rồi cũng hoa rụng ven sông. Anh bạn đang dự định mua chiếc xe Tesla mới, có vụ lái xe tự động, không người lái chớ như mấy anh bạn bị black out thì hơi mệt. Kể mỗi ngày thức dậy, phơi nắng một tí rồi mò xem có tiệm ăn nào mới mở, ngon thì lái xe đi ăn thử. Ăn cho đã chớ mai mốt con cháu không cần hỏi thèm món gì, khỏi phải đợi chúng cúng quẩy gì cả. Mình thích chạy tesla nhất là ban đêm, cứ nhấn nút kêu “take me home” là tự động nó chạy về nhà, đỡ sợ ngủ gục.


Mỗi tháng anh ta kể tiêu từ $4,000-$5,000 tiền ăn tiệm khiến mình thất kinh. Anh chàng này mình quen thuộc dạng biết ăn đồ tây, không như đa số Việt Nam, uống rượu khi ăn cơm lại bỏ đá vào. Lý do là về hưu tiền an sinh xã hội của đồng chí gái gấp đôi của mình mà cô nàng giữ hết khiến mình không có tiền, phải đi trồng bơ bán kiếm tiền lo nhà cửa, điện nước. Về già thiên hạ đi ăn cái này thử món kia, trong khi mình chỉ có bơ và bơ thêm bưởi, cây nhà lá vườn cho qua đời cô lựu. Thấy anh bạn hay, có tiền cứ đi kiếm tiệm ăn nào ngon thử, chớ mai mốt đi tây về thiên quốc thì tiền để lại cho ai. Mình thì ngược lại, chả thích ăn uống gì lắm. Lâu lâu có mấy người bạn nấu cho một nồi thịt kho trứng hay cá ăn là vui đời cô lựu.


Anh ta cho biết dạo này sức khỏe yếu, mới nằm nhà thương về. Ăn nhiều không được. Ăn chút xíu là phải ngưng nên ngày ăn 6 cử. Kinh. Mình nói nên mướn 1 hay cô y tá phi luật tân về chăm sóc. Anh ta kêu hết xí quách rồi. Mình nói đâu cần phải làm gì tối nằm ngủ với mấy cô như khi xưa vua Càn Long ngủ theo tư thế với 3 cô hầu đâu có làm gì. Nhằm hút khí lực của mấy cô gái trẻ. Mình có đọc một cuốn sách của một bác sĩ đông y ở pháp kể về vụ này. Bệnh nhân của ông ta đa số có vấn đề hết cường dương nên ông ta chữa theo cách đông y xưa. Ông ta chỉ nói nhiều người nổi tiếng bên tây , bên Mỹ đến khám. Ông ta kể có mấy quan nhớn Việt Nam sang sửa bệnh, đổ rượu vào bồn nước cho mấy cô gái còn trinh, vào ngâm thân thể mình rồi họ lấy vá múc rượu uống đủ trò. Có lẻ vì vậy mà mấy ông lớn hay đến đảo của ông Epstein để kiếm các cô gái vị thành niên. Đọc cho biết chớ mình cũng không tin lắm. Trong phim Áo Lụa Hà Đông , có quay cảnh một bà có con, nghèo nên bán sữa, cho ông già tàu nào ở Hội An bú sữa mình. Đó là quan niệm đông y nên tin hay không tuỳ người. Nay truyền nước biển cũng khoẻ mạnh như tây.


Nói tới ăn uống mới nhớ cuối tuần trước, mấy bà Trưng Vương họp mặt nhưng không cho mấy ông chồng tham dự. Có anh bạn hay tặng mình lá Vối uống, kêu đến nhà anh ta cho trái dâu tằm vì năm nay ra quá nhiều, anh ta làm rượu dâu tằm không hết. Đem về làm sinh tố xả ruột rất tốt. Chị vợ cũng là Trưng Vương, con cháu hai bà. Anh chồng kêu tại sao không cho mấy ông đi. Mình đoán mấy ông đi thì lại uống say nên mấy bà vợ để ở nhà trông nhà. Mình nói bà vợ đi họp lớp thì anh ghé nhà mình uống nước vối. Thế là nhất trí hôm đó nhưng đâu có ngờ, anh ta thèm nhậu.

Đôi giàu leo núi Whitney, nay sắp mòn rách. Chán Mớ Đời kệ ráng đi cho nó mòn luôn rồi thay đế mới.

Lúc anh ta gõ cửa thì thấy có đem theo một ông bạn nhậu nữa. Ông thần này mình có gặp vài lần ở nhà thân hữu, cũng văn nghệ văn gừng lắm. Mình tưởng họ đến nhà uống nước trà hay nước vối vì mình không ăn sau 6 giờ chiều. Ai ngờ họ đem theo một chai whisky và Soda. Đúng là dân mỹ chỉ uống Whisky và Soda. Hai ông ngồi nhậu và uống hết chai whisky khiến mình thất kinh. Một ông càng uống mặt càng đỏ như gấc Nhà Bè, còn một ông càng uống thì mặt càng trắng như bột mì Trung Quốc khiến mình da tái như như thịt heo thối mấy ngày.


Người xưa hay nói Rượu vào thì lời ra nên họ bắt đầu kể chuyện đời xưa. Thời sau 75, Việt Cộng bắt đi làm rẫy, ở vùng kinh tế mới. Được xung phong vào dân quân du kích chi đó, mấy từ thấy lạ tai vì không biết. Họ kể mấy người đi buôn lậu để nuôi con, đêm khuya bị công an chận đầu tính làm tiền thì mấy ông thần dân quân chạy ra đòi bắn vì không biết mật khẩu. Nói tới mật khẩu lại nhớ đến câu chuyện ông lính gốc Quảng Nam, đêm canh gác, có mật khẩu “Bạch Đằng” thì đối tác phải nói: “Quang Trung”. Đến khi ông chỉ huy đồn về nhà ôm ấp vợ xong xuôi vào trại. Ông thần Quảng Nam kêu : “Bẹt đèn” khiến ông chỉ huy trưởng bật đèn pha xe lên thì ông kia kêu tét đèn rồi bẹt đèn khiến ông chỉ huy trưởng cứ bật đèn tắt đèn. Cuối cùng ông thần Quảng Nam ria một tràng đại liên.


Sau này khổ quá nên đi vượt biển, đến lần thứ 13 mới thoát ra khỏi hải phận Việt Nam. Sang Hoa Kỳ, thay vì đi làm rẫy như nhà nước giao phó cho con có cha chết trận cho Việt Nam Cộng Hoà “quốc gia nghĩa tử”, anh ta học ra kỹ sư đi làm hách xì xằng lắm. Họ kể bị Việt Cộng bắt ở tù khi đi vượt biển, bị nhốt ở tù như cơm bữa. Vừa về đến nhà thì có người kêu có tàu đi không. Lại xách dép chạy tiếp. Nói như cởi lên lưng cọp, ghiền vượt biển nên cứ có thuyền là đi. Anh kia, mình đoán đi theo diện đoàn tụ gia đình.

Thật ra mình đi bộ tiêu chuẩn mỗi ngày là 3.5 dặm nhưng dạo gần đây thấy đồng chí gái hơi yếu nên phải kéo đầu vợ đi bộ thêm 2-3 dặm vào buổi chiều nên lên hơi nhiều.


Anh ta kể ở Sàigòn đi cua gái nhưng đối tượng chê anh ta không biết đàn hát nên nổi điên lên đi học đàn và thanh nhạc. Rốt cuộc sau này gặp lại cô ta vẫn chê anh ta vì không biết hát đàn hai nốt Đô và La. Sau hai ông thần đòi tự lái xe về khiến mình lo sợ. May quá Chúa đã đưa hai ông thần về nhà bình yên. Nhận được tin nhắn mình mới yên tâm đi ngủ.


Hôm nay, xem lại đồng hồ thì thấy ứng dụng Pedometer nên mở ra xem thì khám phá ra từ 22 tháng 9 năm 2016, đến nay mình đã đi bộ trên 8,772 dặm, xem ra là trung bình 2.5 dặm mỗi ngày. Ở San Jose, có anh gốc Đà Lạt, du học ở Bỉ quốc trước mình chắc cũng 3,4 năm, rồi sang Hoa Kỳ làm luận án rồi ở lại đây làm việc. Mỗi ngày hai vợ chồng đi bộ mỗi sáng, không biết bao nhiêu dặm nhưng cứ 5 giờ sáng là họ dậy, đem gậy lên đường dù bình minh chưa ló dạng. Dạo ghé thăm hai vợ chồng, họ rủ đi với họ nhưng có đồng chí gái mà 5 giờ sáng thì khó đánh thức mụ vợ dậy. Hai vợ chồng nhìn mặt là biết chả bệnh hoạn gì cả, gầy như mắm. Họ ăn uống cũng rất kỹ, trồng rau ở nhà để ăn. Anh ta nói có chiết một nhánh dâu tằm Đà Lạt cho mình. Để xem tháng 6 này, chạy lên San Jose thăm thân hữu rồi ghé nhà anh ta.


Mình đi bộ vì bất đắc dĩ vì phải làm vườn còn hai vợ chồng này thì xem như quen rồi. Họ cho biết giờ sức khoẻ là hàng đầu, họ chỉ lo giữ gìn sức khoẻ. Mình vừa về đến Đà Lạt, đang còn jetlag, họ đã gọi kêu đi bộ xung quanh hồ Xuân Hương nên xin kiếu. Kiểu như mình sáng 5 giờ là đi tập ở Đông Phương Hội 90 phút. 


Con gái mình gửi cái link cho biết có ông Mỹ nào đi bộ mất 6 tháng từ New Jersey đến Cali. Em thấy cái này hấp dẫn. Có bác nào buồn đời trốn vợ đi bộ với em trong chuyến này. 

https://time.com/5713206/mike-posner-walk-across-america/

Cuộc đời lạ lắm, mình đâu có muốn đi bộ rồi khi không thiên hạ kêu mua cái vườn để chia lô xây nhà bán nhưng rồi như chán xây cất nên mình cứ để làm vườn vô hình trung mỗi ngày lên vườn lại đi bộ từ 4-9 dặm. Rồi có tên mỹ quen rủ leo núi cao nhất nước mỹ nên bỏ thời gian tập leo núi. Mới đi lần đầu lên Yosemite, bị té nức xương, phải mất 6 tháng mới lành. Thay vì bỏ cuộc mình lại tiếp tục tập luyện, và từ đó leo Kilimanjaro, Machu Picchu rồi cuối cùng đỉnh Whitney, cao nhất Hoa Kỳ nội địa.


Cho thấy mình may mắn có người xúi đi leo núi và tập Hồng Gia nên dạo này tương đối sức khoẻ khá ổn. Chỉ ăn ngày một bữa cho đỡ tiền chợ. Chịu khó lên vườn 5-6 ngày một tuần, chỉ có hôm nào có đá banh giải âu châu thì ngồi nhà xem cho vui đời cô lựu. Xong om


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Bơ Hass Cali nổi tiếng vì đâu

 Bơ Hass Cali 


Năm nay, hoa cây bơ bắt đầu nở từ tháng 12 khiến mình lo âu vì thường hoa ra sớm thì ít khi đậu trái vì lạnh. May quá mùa hoa nở năm nay rất lâu, kéo dài đến cuối tháng 4 khiến ông nuôi ong rất vui vì có nhiều mật ong. Thấy ông ta vào vườn lấy mật ong rất nhiều, bỏ đâu 250 tổ ong. Cứ hai tuần là vào lấy một lần. Khi mình mua cái vườn cách đây 12 năm thì mấy cây bơ đã già trên 25 năm. Nên cây rất cao, trái ra nhiều nhưng lại nhỏ vì chất dinh dưỡng nuôi thân cây nhiều hơn trái. Do đó trái rất bé, bán không có giá cao mà lại trả tiền công hái rất nhiều vì thợ hái phải đem theo cái thang cao, nên hái chậm.

Các loại bơ thường thấy ở vườn mình nhưng Hass là chính 


Mình đi xem mấy cái vườn ở Fallbrook thì thấy họ chặt cây ngắn lại, chịu khó không có trái trong vòng 2 năm để nhánh mới ra và cho trái to nhất là dễ hái. Nhưng không dám chặt một lúc nên mỗi năm mình chặt một khu vực nên mất 7 năm mới hoàn tất năm ngoái. Năm nay, hoa ra nhiều quá cở thợ mộc. Được cái là năm nay trời mưa, không nóng như mọi năm nên dạo này trái đang đậu nên không rụng nhiều chứ gặp mùa nóng như mấy năm trước là khóc một dòng sông. Dạo này, phải bón phân mệt nghỉ để trái đừng rụng nhiều. Cây nhiều trái nên cần phân bón. Nếu không sẽ rụng.


Trong vườn mình 99% bơ là loại Hass còn lại thì vài cây Bacon, Fuerte, Zutano,…, đặc biệt mình có mấy cây bơ da tím, trái nhỏ, ăn rất ngon, dẻo. Bơ Hass có nhiều loại, có loại cho trái vào cuối hè đến tháng 11. Còn vườn mình thì trái từ tháng 1 đến tháng 6, nhưng thường thì vào cuối tháng 4 thì mình cho hái hết. Lý do là trái của mùa sang năm đã đậu nên để dành chất dinh dưỡng nuôi trái nhỏ nếu không thì chúng rụng hết. Dạo này trái đậu nên phải bón phân mệt thở và tưới nước nhiều dù trời mát. Thông thường họ cho biết mỗi cây có trên cả triệu hoa nhưng đậu trái thì độ 500 quả nhưng rồi từ từ rụng khá nhiều nên mỗi cây có độ 300-400 trái nếu trúng mùa. Lý do là một năm cây ra rất nhiều trái thì sang năm ra ít lại cho nên có nhiều nông dân tỉa nhánh một bên để một bên có trái nhiều rồi sang năm phần bên tỉa có trái nhiều.

Ai rảnh thì chạy xuống vùng Fallbrook tham dự lễ hội Bơ avocados


Vùng Fallbrook, gần San Diego được xem là thủ phủ bơ của thế giới, hàng năm họ có lễ hội đủ trò. Ai buồn đời thì chạy xuống xem, khá vui. Lý do là vùng này gần bờ biển nên có mây che, nhiệt độ ôn hoà. Vì khi nhiệt độ giảm dưới 30 độ F thì sẽ khiến cây bị đông lạnh và hư trái. Vườn mình hên được cái ở trên cao nên không bị vụ này. Chớ có mấy cái vườn ở vùng thấp vì nằm dưới thung lũng thì khi trời lạnh, họ phải đốt lửa rồi cho quạt ngoài trời quạt để sưởi ấm không gian giúp cây không lạnh ngoài ra phải tưới nước ban đêm để giữ nhiệt độ.


Được biết là 80% bơ được trồng trên thế giới là thuộc loại Hass. Và 95% bơ trồng ở Cali là thuộc loại Hass. Mà trồng bơ thì phải trồng trên sườn đồi để nước không bị ứ đọng. Lý do là rể của cây bơ mọc ngang thay vì mọc sâu xuống dưới đất, nhiều nhất là từ 8-12 inch mà nếu bị ứ nước sẽ giết rể.


Lý do người ta trồng loại Hass vì da của trái bơ loại này rất dày, sần sùi như da cá sấu. Dễ di chuyển, không bị dập như mấy loại bơ khác rất ngon. Tuỳ người thích vì có loại ít dầu hơn nên ít ớn. Trái bơ thường không chín trên cây nên người ta có để lâu dài trên cây. Nhưng để lâu quá thì khi dầu nhiều, sẽ theo trọng lượng sẽ đọng ở đít của trái nên sẽ bị hư chỗ này vì quá nhiều dầu. Cho nên họ lấy để ép làm dầu avocado.

Tác giả loại bơ Hass và đồng chí vợ 


Tên loại bơ được đặt tên của người ghép được giống bơ này. Ông ta không phải nông dần trồng bơ mà là người đưa thư, tên là Rudolph Hass. Buồn đời ông ta trồng cây bơ từ hột vì khi xưa không có Costco. Ai thích ăn trái cây thì tồng ở nhà. Khi ra trái thì thấy khác loại Fuerte mà ông ta cố ý trồng. Tính chặt bỏ đi nhưng con ông ta lại thích loại bơ này nên để lại rồi thiên hạ ăn khen nên buồn đời ông ta lấy patent để ai trồng giống Hass thì phải trả tiền. Vì da dầy dễ di chuyển không sợ bị hư nhanh như các loại bơ khác nên các nhà trồng bơ nhất là các chợ khuyến khích nông dân trồng loại bơ Hass. Bơ Hass không chín cây, nên để lâu được, chờ được giá thì bán. Như năm nay, bơ bên Mễ nhập vào nhiều quá nên giá rất hạ, nên mình không bán, đợi tháng này, giá lên kha khá thì bán, chớ các loại trái cây khác, phải hái trong vòng 3 tuần lễ nếu không là hư hết. Năm nay đúng là 100 năm giống bơ Hass được ông Rudolph Hass tình cờ ghép thành tại thành phố La HAbra, california.


Mình nghe mấy ông trồng bơ lớn tuổi kể là trước đây ở Cali trồng bơ có tiền nhưng từ ngày cụ tổng Clinton lên ngôi thì ký hiệp ước NAFTA với mỄ tây Cơ nên người Mễ đột phá tư duy trồng bơ rồi chở qua mỹ bán và từ đó dân mỹ ăn bơ Mễ mệt thở.


Vấn đề là khi trồng ở Mễ Tây Cơ, Peru thì nông dân ở mấy xứ này sử dụng hoá chất nhiều khi bị cấm sử dụng ở Hoa Kỳ. Do đó bơ ở Cali thường được ưa chuộng bởi các nước không trồng bơ được như Nhật Bản, Trung Cộng,.. nên họ nhập cảng rất nhiều từ Cali. Dân Cali ăn bơ đa số nhập cảng từ mễ tây cơ, còn bơ Cali thì xuất cảng qua Nhật Bản, nghe nói một trái bơ ở Nhật Bản giá $8.00. Công ty mua sĩ của mình nói cho biết như vậy. Lý do là vườn mình được chứng nhận là GAP (Good Agricultural Practice).

Thủ phủ avocado của thế giới, toàn là đồi núi nên làm việc hơi mệt vì phả leo đồi

Vấn đề là bên mễ họ trồng, bỏ chất hoá học, bón phân ra sao thì không ai kiếm soát được. Điển hình ở Hoa Kỳ, như vườn mình có chứng chỉ, xác nhận vườn là GAP Certified. Nghĩa là mình phải theo học một khoá dạy về GAP, có chứng chỉ này gắn trước cổng vườn thì Costco mới mua. Bón phân loại gì phải ghi vào sổ để hàng năm thanh tra của chính phủ đến viếng thăm. Đúng hơn là vựa bơ họ biết nên mới dám mua của mình để bán cho Costco, giá cao hơn một tỵ. Nhất là họ xuất cảng sang Nhật Bản.


Trong khi đó bơ nhập cảng từ Mexico và Peru thì không ai biết. Họ hái sớm, ngâm thuốc bảo quản, chở qua biên giới mất biết bao nhiêu tuần ngày, nên thường khi mua về, lúc ăn, chúng ta thấy màu đen dưới lớp da của trái. Có người hỏi bơ vườn mình có bán cho chợ không để họ lại mua. Vấn đề là bơ của mình mua tại vườn thì không sao vì không ngâm chất bảo quản còn khi đã được chở đến vựa Bơ thì việc đầu tiên họ ngâm vào thùng thuốc trừ sâu, vi khuẩn rồi bảo quản, sau đó làm cho khô mới đem bỏ lên hệ thống scan bằng điện tử để phân loại. Cho nên bơ vườn mình đến tay thiên hạ mua ở chợ thì đã nhiễm thuốc bảo quản, hoá chất. Còn không thì vào vườn tự hái trên cây, bảo đảm chất lượng cao. Không ngon không trả tiền lại.


Bơ ngon nhất là vào cuối mùa, độ béo nhiều khiến thịt chắt, màu vàng ăn như sáp chớ đầu năm thì không ngon bằng. Mình để ý mấy con thú như coyote thích ăn bơ, chúng phóng lên cao rồi ngoặm bơ ăn như tây ăn phô mát. Mấy cây này mình đánh dấu để hái ăn ở nhà. Ngoài ra có mấy con sên cũng bò lên cây ăn bơ. Cái gì bổ ngon là thú hoang ăn như điên. Mình chỉ để dành vài cây để ăn từ từ đến cuối tháng 6. Sau đó htif lục tủ đông lạnh ăn kem bơ.


Ngày nay, có vấn đề bơ nhập cảng từ Mexico. Lý do là từ năm 2016 thì phải Cali cho phép sử dụng hay trồng canabis, cần sa nên mấy tổ chức buôn ma tuý ở Mexico lợi dụng sự việc xuất cảng bơ để chuyển ma tuý, cần sa qua biên giới. Nghe nói chính họ là những nhà sản xuất bơ luôn, tống tiền, cướp của nông dân trồng bơ. Mình đi Mễ tây cơ, nghe dân địa phương khuyến cáo không nên viếng các nông trại bơ vì an ninh, nguy hiểm cho  du khách người Mỹ.


Vấn đề ngày nay là chính sách của chính phủ tiểu bang Cali, khiến các nhà trồng bơ cũng như các nông dân khác gặp nhiều vấn đề khiến có một số người bỏ nghề hay xoay qua trồng loại khác như nho hay chanh loại gì mà họ quảng cáo hạ cholesterol này nọ. Thứ nhất là chính sách bảo vệ môi trường như cá hiếm, không được làm hồ, hay đập chận nước để tưới cây. Mà nước thành phố thì đắt quá. Mà bơ thì thích uống nước nhiều. Do đó ở Fallbrook, có nhiều nông trại chặt cây bơ để trồng nho. Rẻ hơn. Nghe nói nay ở temecula thì mấy nhà chặt cây bơ, trồng nho cũng banh ta lông. Vì nho được nhập cảng từ các nước Chí Lợi, rẻ như bèo dạt mây trôi. Nói chung chính sách của chính phủ Cali là muốn dẹp nghề nông.


Năm nay, mình có mời vài nhóm trên mạng xã hội thăm vườn. Có nhiều nhóm vào chạy loạn cào cào khiến mình lo sợ. Lý do là trong vườn có rắn chuông. Nếu họ đến chào mình thì mình sẽ chỉ các khu vực không có rắn để hái vì nếu không quen gặp rắn chuông, lạng quạng bị cắn là mệt mình. Có nhóm “Vườn Cali” thì rất tử tế. Họ nói bao nhiêu người sẽ đến viếng, rồi hỏi mình hái khu vực nào nên mình không ngại khi họ muốn vào thăm vườn hái bơ thì mình kêu vô tư như người Hà Nội, còn mấy nhóm kia thì một lần là sợ đến già. Một năm thường mình thấy tháng 5 trở đi khi trời nóng thì rắn mới bò ra. Năm nay đã thấy 1 con tháng vừa rồi, còn hè nóng thì đông như rắn chuông.


Tóm lại có nhiều loại bơ rất ngon nhưng loại bơ Hass được ưa chuộng vì da dầy, giữ được lâu trên cây còn mấy loại kia thì khó như Zutano, hay bơ tím là sang tháng hai là xem như rụng hết nếu không hái. Năm nay, sẽ ráng chăm sóc vườn, chắc bớt đi chơi, nhất là mấy tháng hè vì sợ nóng, các nhà khí tượng tiên đoán là có El Nino nên chắc có mưa nhiều hơn năm ngoái. Hy vọng sang năm sẽ có rất nhiều người thăm vườn. Nhớ là hỏi em khu vực nào không có rắn.


Đi vòng vòng xem thì thấy thợ hái để xót khá nhiều bơ, chắc mấy chục thùng nên phải tiếp tục hái.

42 mins ago

Phải công nhận avocado của anh Sơn ngon thiệt. An xong rồi. Không muốn ăn chỗ khác nữa.

Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Tấm ảnh khiến đồng chí gái thất kinh

 Tấm ảnh khiến đồng chí gái thất kinh


Hôm nay, sau khi trình diễn đánh đàn hát với câu lạc bộ tây ban cầm về, đồng chí gái hỏi “thấy vợ anh giỏi không?”, mình kêu quá giỏi. Rồi mụ vợ hỏi anh biết thay dây đàn, mình nói biết nên cô nàng nhờ thay dây đàn dùm. Mình từ ngày lấy vợ đổi họ thành họ “Ní” nên nói với mụ vợ ráng tập tự thay dây đi. Mụ vợ kêu không biết nên định mai nhờ tên nào lấy $45 để thay dây đàn khiến mình suýt đứng tim, kêu thôi đưa dây đàn đây để thay.

Đồng chí gái và chị bạn trình diễn nhân ngày 30/4

Sau khi thay dây đàn, mụ vợ hỏi sao anh biết thay dây đàn hay vậy. Mình mới lấy album xưa, đưa cho mụ xem tấm ảnh chụp trên sân khấu ở Luân Đôn, mình và một anh chàng nào quen ở Luân Đôn đánh đàn hát văn nghệ trong dịp lễ Vu Lan. Đang đánh thì anh chàng ra hiệu là cây đàn của anh ta bị đứt dây thế là mình phải chơi solo cho hết bài. Chán Mớ Đời. Có lần ai thấy tấm ảnh này có còm, kêu biết anh chàng đánh đàn chung với mình khi xưa ở Luân đôn. Không biết anh ta còn sống hay không. Từ ngày qua mỹ làm việc mình không gặp lại mấy người Việt quen ở Luân Đôn nữa. Qua Hoa Kỳ mình cũng hay hát cho sinh viên nghe những bài hát của văn đoàn Lam Sơn, của tổng hội sinh viên Paris.


Mụ vợ xem tấm ảnh, ngạc nhiên rồi kêu anh biết đàn khi xưa. Chớ răng! Bộ mụ cứ tưởng chỉ có mụ là biết đàn. Mụ còn phải trả tiền đi học bú xua la mua chớ tui là tự học nghe. Mà thời đó chưa có du-tu-be nghe. Sao anh không tiếp tục đánh đàn sau khi lập gia đình. Mình nhắc lại lời đồng chí gái thì thầm khi xưa. Cô kêu giọng hát tôi rất tồi. Anh mà muốn lấy tui thì hứa không bao giờ hát nữa. Bỏ vụ hát hò đi, lo kiếm tiền nuôi vợ con đi. Thế là cuộc đời ca nhạc sĩ của mình chấm dứt từ ngày lên xe bông về nhà đồng chí gái. Làm thợ hồ rồi ngày nay làm nông dân.


Ngày nay lại có vụ karaoke, đi dự tiệc ở nhà ai là có màn karaoke vỗ tay, thiên hạ cứ xúi mình cầm microphone để biểu dương cái giọng ca rất tồi của mình nên đành từ chối. Vì mình phải biết tự trọng, không nên phá tan tiệc vui. Mình kiếm một góc để ngủ đến khi vợ đánh thức dậy lái xe về.  


Mình thấy vài thân hữu có giọng hát cực kỳ phản cảm như cái loa phường ở quê mình nhưng ghi danh hát ná thở để bồi dưỡng cho các lỗ tai người già hay bị lãng. Mình không sống với Việt Cộng sau 75 nên khi về quê mình, có ngủ lại một đêm, sáng ra mới 4-5 giờ sáng nghe oang oang, ai đó đọc tin danh sách những người ở quê mình bị giết tại chiến trường Điện Biên Phủ. Hoá ra là cái loa phường được thiên hạ tả trong thời bao cấp.


 Sau khi hát xong, mấy bà lại kêu thể theo lời yêu cầu của quý khách, em xin gửi đến nhạc phẩm kế tiếp Kiếp Cầm ca mặc dù chả ai bắt hay yêu cầu họ hát cả. Có người bắt ông chồng quay video rồi tải lên mạng hay gửi cho mình thưởng thức lại sau khi ê-đít này nọ khiến mình chới với. Mấy ông chồng thì cầm máy ảnh to đùng, đeo nơi vai đi qua đi lại trước sân khấu để quay vợ như các camera men của Paris By Night. Chán Mớ Đời.


Đặc biệt là nay về già họ sợ bị lây bệnh nên mỗi lần lên sân khấu họ lấy ra trong túi áo hay ví cái đồ bọc cái micro phone để tránh bị nhiễm trùng, lây lan, rất y tế, sạch sẽ khiến mình cũng sợ không dám hát luôn. Nội làm cái vụ này với đôi tay run run của tuổi trên 7 bó là mất cũng vài phút nên mỗi người trung bình hát một bài là mất 10 phút. 12 người là mất 2 tiếng đồng hồ.

Một thời để nhớ. Cây đàn nay 40 năm sau ở Paris, thằng cháu thầu nên cũng chưa có vợ. Chắc bị cái huông của cậu nó.


Về già âm nhạc giúp con người không mất ký ức. Nếu chịu khó đi nhảy đầm sẽ giúp trí nhớ dai hơn. Cuộc đời học đàn của mình khởi đầu từ bé khi còn ở Đà Lạt. Mình thấy dì Thanh, con của ông bà Phúng học đàn Hạ Uy Di với ông thầy dạy đàn tên Hà ở đường Tăng Bạt Hổ. Nghe ẻo ẻo eo rất hay nên xin bà cụ đi học đàn. Mình ghi danh học đàn với ông thần này, tên Hà thì phải, nghe nói sau 75 mới khám phá ra ông ta là nằm vùng. Mình học ông ta được 1 tháng mà chưa chịu mua cây đàn ở tiệm ông ta, một hôm sau khi thấy mình nhịp chân đánh mì pha nước sôi, ông ta lắc đầu kêu mày sau này chỉ đánh đàn bà thôi chớ còn đánh đàn thì không có khiếu... 


Câu nói của ông ta khiến dâng lên trong mình nổi buồn cô lựu nên tự ái quyết không đi học đàn nữa mà đi đánh bi-da với tên Phong, con tiệm may Văn Gừng, chấm dứt cuộc đời ca nhạc sĩ của mình sau 4 lần đi học. Tên Phong mình có gặp lại năm ngoái khi ghé Melbourne. Sau này, gặp lại Thanh Tịnh, cô hàng xóm và thằng Hùng, con Hiệp Tam Kỳ, ngay góc Tăng Bạt Hổ và Nguyễn Biểu, vẫn tiếp tục học với ông thầy dạy đàn, đánh đàn như tây cho đài phát thanh Đà Lạt. Khiến mình tiếc thầm cho dòng sông tuổi thơ bỏ lại.


Sau khi tốt nghiệp, mình qua Lausanne, Thuỵ Sĩ, có tên bạn, cũng du học sinh, quen thời mình đi làm ở Ý Đại Lợi, kiếm cho một chân phụ tá trong trường bách khoa Lausanne. Tên này bắt đầu học đàn, nói là muốn cưa gái là phải biết đàn. Thế là mình mượn hắn cuốn sách tự học tây ban cầm do nhạc sĩ Phạm Duy biên soạn, nhờ cô thư ký chụp photocopy rồi mua cây đàn về tập đầu tiên “cây đàn bỏ quên”. Bắt đầu sự nghiệp đi cưa gái. Buồn đời mình làm thơ rồi phổ nhạc bú xu la mua. Sau này mình xem lại thi ca và nhạc của mình làm khi xưa thì phải công nhận là dỡ thật mặc dù mình có tính rất chủ quan. May mà đồng chí gái, tình thật nói lên sự thật về giọng ca một thời của mình để xây dựng tổ ấm, kêu giọng ca anh rất tồi, nghe thé thé như đài phát thanh Hà Nội. Chớ không có đồng chí gái, mình cứ tưởng mình là thần đồng nhạc hải ngoại thì chết chắc. Muôn đời không có vợ. 


Lúc mới tập đàn thì phải học các nốt nhạc Mi Pha Sol La Si Đô đủ trò, khi qua mỹ thì chúng lại đọc A B C D này nọ khiến mình đã ngu lại càng ngu lâu dốt bền. Vấn đề là mỗi lần có họp mặt sinh viên mình hay đem cây đàn ra hát thì cha con họ bỏ chạy vào cầu tiêu hay nhà bếp, không ai ngồi thưởng thức  giọng ca oanh vàng của Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen. Có ai buồn đời gửi mình mấy câu sau đây:


Sơn Đen đen cả cuộc đời
Máu xương da thịt là người ở đâu…?!
Ông Sư Bà vãi cãi nhau
Phật trên nhìn xuống lắc đầu chịu thua


Sau này mình mới hiểu con gái đàn bà họ thích nhạc tình yêu, khóc hu hu như con cá lóc như ông Vũ Thành An khóc rơi lệ người tình đi lấy chồng vì thầy bói kêu lấy tên này sau này đi tù thăm nuôi mệt thở còn mình thì chỉ nhớ và hát mấy bài hát khi xưa nghe trên đài phát thanh Đà Lạt như “giặc đến nhà đàn bà cũng phải đánh, vận nước ta gặp hồi gian nguy, anh em ta ơi cùng nhau kết đoàn, cũng nhau chống giặc không gì hay hơn. Nhân dân tự vệ cầm súng cầm dao, gậy gộc xuống đường,…” hay mùa hè đỏ lửa, mỗi ngày nghe hoài riết 54 năm sau vẫn nhớ “cờ bay cờ bay trên thành phố thân yêu vừa chiếm lại đêm qua bằng máu, cờ bay Từng ngóng đợi quân ta tiến về

Ta ôm nhau mắt lệ nghẹn ngào quì hôn đất thân yêu

Quảng Trị ơi, chào quê hương giải phóng

Hồi sinh rồi này mẹ này em

Vui hôm nay qua đêm đen tìm thấy ánh mặt trời

Đi lên. Đi lên trên hoang tàn ta xây dựng ngày mai

Nhà vươn lên người vươn lên

Quân bên dân xây tin yêu đời mới

Đón nhau về, anh đưa em về Gio Linh, Cam Lộ, Đông Hà

Sạch bóng thù, đồng hân hoan quân dân vui

Vang câu hát tự do …”


Hay “giặc miền bắc vô đây, bàn tay nhuốm máu đồng bào “. Nhưng bài ca nghe mỗi ngày cả chục lần trên đài phát thanh Đà Lạt và Sàigòn.


Sau có một tên mặt mũi không được sáng sủa lắm nhưng gái bu như ruồi cực nhiều nên mình mời hắn đi ăn phở để học hỏi hắn tuyệt chiêu. Hắn kêu mày không hiểu gì cả về phụ nữ. Mày học đánh đàn phải học các nốt MI Fa Sol La Si Đô này nọ. Tao chỉ cần học hai nốt nhạc mà phụ nữ ưa chuộng, ngắn gọn Đô và La, còn mày đàn hát phun cả nước bọt vào mặt mấy em thì chúng bỏ chạy là đúng rồi. Còn tao chỉ hỏi em muốn đi shopping với anh, muốn mua gì thì nói anh mua cho. Đô-La là hợp âm chính của thi ca trong tâm hồn của phụ nữ. Trong khi mình thì cứ đánh đàn mì pha nước sôi mệt nghỉ.


Khiến mình giác ngộ cách mạng, chửi thằng bạn quen thời ở Ý Đại Lợi. Tên này học đàn cũng kiếm vợ không ra, sau về Việt Nam vớt được một em sang Thuỵ Sĩ, rồi một thời gian sau bị cho số de luôn, trả tiền phụ dưỡng cho con gái mệt nghỉ. Mình có nói chuyện với hắn mấy năm trước, dự định dẫn vợ về thăm Thuỵ Sĩ nay nghe hắn đã qua đời. 


Vấn đề là chàng vốn dòng keo kiệt nên mình không dám mua quà cho mấy cô. Chỉ khi phát hiện ra mối tình hữu nghị bolsa liền Westminster của đồng chí gái thì mình mới bấm bụng mua quà. Nhưng với giá 50%. Dạo đó hãng GUcci te tua nên cuối năm thì có cô đồng nghiệp kêu, chị tao làm cho Gucci, có thể mua đồ được 50% off nên mình bấm bụng nhờ mua cho cái đồng hồ GUCCi. Đồng chí gái thích lắm và cảm động, không ngờ tên keo kiệt này dám mua tặng cái đồng hồ Gucci. Lý do đi chơi, mình chỉ dẫn cô nàng đi ăn tiệm Pollo Loco (gà điên) mình có mấy phiếu tem mua 2 tặng 1, cho cô nàng ăn gà mệt thở luôn. Nay mình ớn không dám ăn gà nữa từ ngày lấy vợ. 


Chở cô nàng về nhà, buồn đời sao cô nàng nói hay anh đem trả cái đồng hồ này, lấy tiền gửi về cho gia đình anh ăn Noel khiến mình cảm động. Mình nói đã gửi rồi. Câu nói của đồng chí gái khiến mình nhất quyết đăng ký quản lý đời em khiến cuộc đời mình bước sang một trang sử mới. Một trang sử bi hùng suốt mấy chục năm máu lửa, nội chiến từng ngày, gia tài của hai vợ chồng để lại cho con là những xương gà Pollo Loco. Chán Mớ Đời   


Cô nàng kêu giọng ca anh rất tồi, anh muốn lấy tui thì thề không bao giờ hát nữa. Các bác nào đọc bài này thì lần sau thông cảm cho em, đừng bắt em cãi lời vợ già. Đừng kêu em hát cho vui này nọ. Em thấy mấy bác hát bồi dưỡng cho cái lỗ tai nông dân của em, khác với các tiếng rống của mấy con coyote trong vườn là em vui rồi. Quá vui nữa. Nhưng đừng có gửi cho em nguyên cái file mà vợ mấy bác hát để xem lại nhé.


Chúc các bác một cuối tuần vui bên cạnh thân hữu mê karaoke. 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn