Thung lũng tử thần của giáo dục

 Thung lũng tử thần của giáo dục


Đi các nước mình thấy đa số nền giáo dục sở tại đều na ná như nhau, dựa trên các môn chính như Toán, Lý Hoá,… còn các môn khác thì không được chú ý với hệ số phụ. Lý do là trước đây họ không có chương trình giáo dục chính thống. Ở Việt Nam hay bên Tàu thì họ chỉ dạy mấy học trò mấy cuốn sách KHổng giáo,… đa số là ông đi thi rớt về làng mở trường dạy học ở nhà. Tương tự như ông gái Kim khi xưa dạy hè mình ở tiểu học. Ông ta học tới đau mình không biết, chỉ dạy học trò đến lớp 8 ème là ngưng. Chỉ khi cuộc cách mạng kỹ nghệ khởi đầu, họ cần đào tạo các chuyên viên để điều hành các nhà máy kỹ nghệ nên mới thành lập chương tình giáo dục dựa theo chương trình của người đức và thanh lọc các học sinh. Ai theo đúng quy trình thì tốt nghiệp còn không thì bị loại bỏ.

Hàng năm Hoa Kỳ có đến  trên 3 triệu nam sinh bỏ học, không tốt nghiệp trung học phổ thông. Không có trường dạy nghề vì sau 1945, họ quảng cáo học đại học để có một tương lai sáng lạng nên ít ai theo học trường dạy nghề nên bị dẹp bỏ. Ngày nay, tốt nghiệp đại học Harvard, mất hơn một năm để tìm việc làm, ôm thêm cái nợ học phí. Trí tuệ nhân tạo đang thay đổi hệ thống giáo dục và công ăn việc làm. Và nếu chúng ta không tìm hiểu kỹ để hướng dẫn con cháu thì sẽ lãng phí thời gian và tiền bạc.


Người ta hỏi ban nhạc The Beatles là khi còn ở trường, thầy giáo có chú tâm, để đến các anh. Một người trả lời tôi bị giáo viên đánh rớt. Nghe kể ông Einstein khi còn bé học không giỏi, chỉ sau này mới trở thành xuất chúng. Đứa bé nhiều khi ra đời, phát triển chậm, cũng như không thích học mấy lớp vớ vẩn mất thì giờ mà nó không thích. Nền giáo dục đại trà ngày nay đã bỏ nhiều dịp phát triển các nhân tài, đúng hơn là gây ảnh hưởng đến đứa bé cách học, tìm ra môi trường mình ưa thích để thăng hoa. Thay vì cứ học ra tường, tốt nghiệp đại học rồi đi làm như một công chức. Rồi về hưu chết. Chán Mớ Đời 


Lấy trường hợp của bà Gillian Lynne, một người múa ballet danh tiếng của Anh quốc. Khi còn bé, bà ta có vấn đề mà ngày nay người ta gọi ADHD, không ngồi một chỗ yên được. Nhà trường kêu bà mẹ đến than phiền, dẫn đi bác sĩ. Bác sĩ xem bà ta rồi mở radio, đi ra cửa với bà mẹ. Như phép lạ bà ta đứng dạy và bắt đầu muá theo điệu nhạc. Bác sĩ nhìn qua cửa sổ rồi nói với bà mẹ là con bà không có bệnh, cô ta là một người múa. Từ đó, bà mẹ cho bà ta đi học múa và sau này bà ta nổi danh trong đoàn múa hoàng gia Royal Ballet và sau đó bà ta thành lập đoàn múa riêng mà chúng ta thường xem như Cats, Phantom of Opera,.. và được nữ hoàng Elizabeth phong chức Dame Commander of the Order của đế chế Anh quốc.


Chúng ta may có một bác sĩ xem xét kỹ lưỡng đã giúp khám phá ra tài năng của bà Lynne. Gặp ngày nay bác sĩ đè đầu bắt uống thuốc để ngồi yên thì chúng ta sẽ không có những tác phẩm như Phantom of the Opera. Mình có kể bên tàu có một ông chỉ thích vẽ, không ai muốn lấy ông ta riêng có một cô có nợ kiếp trước, đi làm để nuôi ông ta vẽ rồi 20 năm sau ông ta được các mạng xã hội khen ngợi và mua tranh với giá khủng. Nay được xem là Picasso của Trung Cộng.


Tương tự mình về Việt Nam, gặp lại một anh bạn học xưa, không thân lắm. Anh ta kể đang học đại học y khoa Huế thì công an vào lớp kéo cổ ra, không cho học. Rồi lênh bênh cuộc đời lao động sống qua ngày. Việt Nam mất đi một bác sĩ giỏi vì mình nhớ anh ta học rất chăm trong lớp và có ước nguyện trở thành bác sĩ để cứu người vì đã chứng kiến chiến tranh tại Huế trong cuộc tổng công kích của Việt Cộng năm Mậu Thân.


Thời Ông Bush con lên đến thời ông Obama, nền giáo dục Hoa Kỳ chạy theo khẩu hiệu như No child left behind, hay Race to the Top,… như các chương trình giảm cân nhưng không giúp ai được giảm cân dù chịu khó hết sức và tốn tiền.


Mình có xem một chương trình tài liệu về nền giáo dục Phần Lan. Một viên chức mỹ hỏi đối tác Phần Lan về tỷ lệ học sinh bỏ học khiến người này như bò đội nón. Kêu chúng tôi không có ai bỏ học cả. Nếu ai có vấn đề thì sẽ có người giúp đỡ cá nhân ngay. Trong khi Hoa Kỳ có trên 10% bỏ học. Xứ này họ tôn trọng giáo viên và giáo sư, phải có bằng cấp cấp mới được dạy học và được lương cao nên không phải đi dạy thêm như ở Việt Nam. Có lần đi ăn tiệm, thằng con gặp ông thầy giáo dạy toán đang làm bồi để kiếm thêm tiền để nuôi 4 đứa con của bà bồ khiến mình phải boa rộng rãi. Sau này chịu hết nổi nên bỏ nhau.


Chúng ta có thể nói xứ Phần Lan nhỏ , chỉ có 5 triệu người nhưng nếu áp dụng tại từng địa phương, có nhiều tiểu bang ít dân cư hơn Phần lan. Thay vì áp dụng đại trà cho cả nước, nên để mỗi tiểu bang thậm chí thành phố tự lo vụ giáo dục.

Mình rất tích cực, lạc quan về tương lai. Điển hình thung lũng tử thần ở Cali, được xem là nơi nóng nhất Hoa Kỳ, và thấp hơn mặt biển. Không có cây trái nào mọc vì không bao giờ mưa. Ai đến Cali nên ghé lại vùng này chơi cho biết. Mình viếng khui này vào mùa xuân nên ít nóng còn mùa hè có ngừo chết vì xe hư thiếu nước. Nhưng năm 2004, bổng nhiên ông trời buồn đời hay sao, hình như EL Nino. Mưa liên tiếp đến 7 inches nước. Tháng trước mưa ở Cali mình đo được 5 inches. Điều lạ là vào mùa xuân năm sau, các hoa dại mọc đầy ở thung lung tử thần.


Cho thấy thung lũng tử thần không chết nhưng có nhiều lớp hữu cơ nằm ở dưới, nếu điều kiện thay đổi thì sẽ mọc mầm. Ngày nay, sự thay đổi quá nhanh với trí tuệ nhân tạo, chúng ta phải tìm hiểu hiện tình để giúp con cháu thăng tiến trong xã hội. Nếu không sẽ biến chúng thành những người thuộc giai cấp vô dụng vì không tham gia, đóng góp vào cuộc cách mạng công nghệ mới ở thế kỷ 21.


Hôm trước thấy anh bạn tải lên mạng một video, một bác sĩ Ấn Độ thì phải giải phẫu qua mạng mà bệnh nhân ở cách ông ta đến trên 2,000 cây số. Vật đổi sao dời. Mấy tuần trước, có tin một người Mỹ gốc việt giết mẹ. Đồng chí gái hỏi mình có nhớ một cô cháu của mẹ vợ, có gặp hai lần khi mẹ vợ còn sống. Hoá ra người mẹ xấu số là cô em bà con chi của đồng chí gái. Mình không rõ chuyện chỉ thấy rồi lướt qua. Chỉ nhớ cách đây vài năm có một sinh viên gốc việt cũng giết mẹ vì bà mẹ cứ bắt cậu ta học y khoa để bà ta nở mặt nở mày với đời. Chán Mớ Đời 


Chúng ta có cái bệnh là sinh con ra muốn chúng ta đạt được những gì mà chúng ta không làm được, gây áp lực cho chúng. Có anh bạn bị bố mẹ bắt học y khoa, anh ta học không nổi vì không thích nên phải bay qua Jamaica học. Tốt nghiệp y khoa cho bố mẹ vui lòng rồi xin phép đi làm business. Mình có kể chuyện này rồi, có phỏng vấn anh ta trên đài truyền hình.


Việt Nam thì bằng đểu quá nhiều, mấy chục ngàn tiến sĩ, cán bộ lớn nào cũng có bằng tiến sĩ nhưng khi ra ngoại quốc không khạc được một chữ tiếng ngoại quốc. Nhiều thủ khoa ra trường, kiếm không được việc làm đi lái xe gờ ráp. Uổng phí tiền học và bao năm miệt mài ở trường. Lấy cái bằng để treo. Nhà mình chả có treo bằng cấp của ai cả.


https://van-hocdalat.smugmug.com/


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Du lịch y tế

 Du lịch y tế

Lâu rồi ông Larry kể với mình là hay đem cô bồ sang mễ tây cơ để căng da mặt vì rẻ. Nay cả hai đều đi căng da mặt ở tây phương cực lạc. Phải vào các phòng mạch được canh gác bởi bảo vệ có súng tiểu liên ở Tijuana đề phòng trộm cướp bắt cóc. Khi xưa mình hay mướn nhà ở vùng Rosalito phía nam thành phố biên giới này để đưa gia đinh đi chơi nhưng từ ngày con bà Betty bị giết ở đây thì hết đám mò xuống xứ mễ. Có lần tính mua căn nhà dưới đó cho đại gia đình đi chơi nhưng sợ quá. Cặp người Mỹ về hưu về đây sống, rồi lớn tuổi hơn bệnh hoạn đủ trò nên phải về mỹ để ở gần nhà thương.

Phố Răng Hàm bên cầu biên giới

Hôm nay đọc bài báo kể một thành phố ở biên giới Mễ Mỹ có đến hơn 300 phòng nha khoa, phục vụ các du khách Mỹ và Gia-nã-đại, sang đây du lịch thăm quan và chữa răng rẻ gấp nhiều lần bên Mỹ nên ghi lại đây để bác nào cần thì du lịch nha khoa một chuyến cho biết đời cô lựu và ăn tacos. Ăn tacos trước rồi làm răng.


Nằm cạnh biên giới Mễ của tiểu bang Arizona có một thị trấn nhỏ mang tên Los Algodones, một địa danh nổi tiếng bởi một sự khác thường. Đó là các nha sĩ, được xem là nơi hội tụ nha sĩ đông nhất thế giới. Dân số thị trấn này có vài ngàn người nhưng lại có trên 300 văn phòng nha khoa. Được xem là nơi tập trung nhiều nha sĩ nhất trên thế giới. Hình như cứ 100 người dân sinh sống tại đây có một nha sĩ. Nhớ lúc mới sang pháp họ cho biết là số bác sĩ người Việt ở pháp đông hơn số bác sĩ ở Sàigòn. HỌc xong rồi không về Việt Nam tham chiến nên ở lại bên tây làm Việt kiều yêu nước.


Hàng năm hàng ngàn người Mỹ vượt biên giới gần Yuma, hình như có cuốn phim lâu rồi mang tên Yuma. Có xem ở rạp Ngọc Lan hồi nhỏ. Không nhớ câu chuyện lắm, đại loại có một cảnh sát liên bang đến vùng này để dẹp loạn kiêu binh của đám du thủ du thực địa phương. Hình như sau này có phim do Russell Crowe đóng 3:10 to Yuma thì phải. Có xem phim này lâu rồi vì đồng chí gái mê tên này. Không nhớ câu chuyện, hình như có một tên giết người nhưng bị bắt và khi ông cảnh sát dẫn tên này đến nhà ga để lên chuyến xe lửa thì đàn em của Russell Crowe dàn chào bắn phá chi đó. Không nhớ rõ.


Các người Mỹ đến thành phố này để trồng Răng, nhổ răng cấm, hay làm răng sứ này nọ với giá hữu nghị Mễ Mỹ. Do đó thành phố Los Algodones được gọi là “Molar City.” ( thành phố răng hàm). Kinh


Mình có người quen về Việt Nam làm răng này nọ, có người than có người khen. Nhớ về Hội An, có gặp anh quen nói đưa vợ về Implant răng chi đó ở Đà Nẵng. Trên 7 bó rồi mà vẫn muốn có hàm răng như anh 7 chà da đen Hynos. Mình nghe anh kia quen nói đừng bao giờ làm implant vì anh ta nghe lời làm và khóc như mưa. Nội đeo hàm răng giả đã khó chịu huống chi implant thêm sức khoẻ khi về già cũng khó khăn.


Du lịch nha khoa đã thay đổi nền kinh tế của thị trấn biên giới này. Các phòng khám dành cho bệnh nhân ngoại quốc với nhân viên nói anh ngữ như người Mễ. Với các dụng cụ nha khoa tân tiến thiết kế đa số cho người Mỹ và Gia-nã-đại. Có chị bạn kêu về Việt Nam làm răng vì ở Gia-nã-đại phải chờ đợi rồi rên vì không hài lòng mà cứ bay về hoài để chữa thì tốn tiền quá.


Khởi đầu vài nha sĩ vài thập niên trước để phục vụ các cộng đồng ở vùng biên giới và dần dần trở thành một trung tâm du lịch và chữa bệnh răng.


Bác nào ở Nam Cali thì có thể lái xe, độ 3-4 tiếng đồng hồ, sáng đi chiều về hay ở lại một đêm để nghe nhạc Mariachi. Nhưng người ta khuyên là nên gú gồ trước để xem review, nha sĩ tốt nghiệp ở đâu, có nhiều nha sĩ tốt nghiệp tại Hoa Kỳ, các tên hiệu dùng cho Implant như Nobel, Straumann,.. nhất là e-mail trước để biết quy trình chữa bệnh ra sao trước khi lái xe qua biên giới. Đa số các phòng chữa răng đều nói tiếng anh. Nên gửi hình chụp quang tuyến và hình ảnh hàm răng của mình cho nha sĩ xem trước. Chớ đến nơi họ vẹo tới vẹo phải chụp hình bú xua la mua thêm tiền.


Lái xe đến cổng biên giới tên Andrade/ Los Algonodones. Nếu muốn thì đậu xe ở biên giới bên Hoa Kỳ rồi cuốc bộ sang. Vụ này hay hơn vì em nhớ khi xưa, chạy xe qua mễ phải mua bảo kiểm xe cộ đủ trò, đem sang chúng ăn cắp cũng mệt. Xe mang bản số Cali là dễ bị ăn cắp vì luật lệ môi trường Cali rất khó nên xe tốt. Đậu xe bên mỹ tốn $5-$10/ ngày. Đi bộ qua biên giới mất 1 phút nếu đông thì 5 phút. Đi qua thì dễ đi về thì nhớ đem theo sổ thông hành vì nếu không thì hết đường về mỹ, phải tốn tiền bay đến Tijuana mới có toà lãnh sự Hoa Kỳ.


Sau khi qua biên giới thì vùng nha khoa ở phía bên phải của cổng biên giới. Em xem hình không là thấy hoá gà vì nhiều lắm. Có nhiều phòng mạch cho người đến cổng biên giới đến đón các bác vì sợ có phòng mạch khác vớt bệnh nhân của họ. Chắc tương tự đến Cancun, ở phi trường là thấy thiên hạ bu lại dụ đi xem timeshare.


Họ sẽ xem xét răng của mấy bác miễn phí rồi cho giá hữu nghị. Trung bình giá cả như nhổ răng cấm là $250-$500, anh em cột chèo của mình là nha sĩ nhổ răng cấm giá hữu nghị mỹ-việt $5,000. Implant thì giá hữu nghị Mỹ-mễ từ $900-$1,800. Răng giả thì từ $250-$450. Thường thì họ làm trong ngày chỉ có implant thì cần ít nhất hai suất. Sau 6 tháng trở lại tái khám.


Trong khi chờ đợi họ làm hàm răng giả hay chi đó, các bác có thể ăn tacos hay đi vòng vòng hát bên cầu biên giới hay ghé quán cà phê. Em không biết họ có cà phê võng hay không vì chưa bao giờ đến khu vực này. Tháng 5 này em sẽ đi học ở Phoenix, rãnh em chạy lại đây chụp cái hình cho vui.


Họ khuyên là nên hỏi nha sĩ về bảo đảm cả không phải tốn thêm tiền khi phải làm lại. Nhớ là không nên chọn giá rẻ vì tiền Peéo nào của Mễ. Pesos khác với đô la. Chán Mớ Đời 


Em đi Texas với đồng chí gái rất cảm động. Có người kêu lại nhà ở, người thì lái xe từ Dallas đến Houston đón em ở phi trường. Người thì mời ăn cơm đủ trò. Cho thấy trong cuốn Luận Ngữ có câu “Hữu bằng tự viễn phương lai, bất diệc lạc hồ” thấy khá đúng với em ngày nay.


Chử Nhị Anh đang tổ chức xem hội thoại cựu học sinh Văn Học Đà Lạt xưa qua Zoom. Chắc vui. Mấy bác Yersin nên tổ chức hội thoại qua zoom cho vui. Gửi đường link cho mọi người ngày giờ họ vào tán gẫu vì nay bà con đa số đi đứng khó khăn, khó gặp nhau.


https://van-hocdalat.smugmug.com/


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Cuộc lật đỗ vô hình

 Các công dân mỹ sinh sống tại Trung Cộng 


Ông Peter Schweizer, mới ra cuốn sách nói về chiến dịch du lịch sinh con của người Tàu có thể gây rối cho nền an ninh Hoa Kỳ trong tương lai. Mình có đọc trước đây vài cuốn sách của ông ta, điều tra nhiều vấn đề chính trị và tài chánh. Ông ta gọi “Chinese birth tourism”.(du lịch sinh con của người Tàu) Ông ta cho biết có trên 107 công ty do người Tàu làm chủ, cho các bà các cô người Tàu du lịch đến Cali sinh con rồi đem về Trung Cộng nuôi. Các công ty này quảng cáo thẳng đến các người Tàu giàu có tại Trung Cộng. Mình đoán người Việt giàu có ở Việt Nam cũng làm vụ này. Sinh con có quốc tịch mỹ, 18 năm sau có thể bảo lãnh bố mẹ Việt Nam. Hình như năm ngoái có một bà bị tù 3 năm về tội hoạt động giúp đỡ các phụ nữ tàu sinh con tại Cali.


Cách đây mấy năm, mình có nghe cảnh sát bắt các nhà chứa mấy bà có thai ở Trung Cộng rồi sang Cali ở vài tháng, sinh để rồi làm giấy tờ xong thì bế con về. Có một cuốn phim tàu kể lại vụ này. Nay ai có thai sẽ không được cấp chiếu khán. Hình như ở Việt Nam có quan lớn nào mới bị thất sũng cũng đem vợ bé sang Hoa Kỳ sinh con đẻ cái, nghe nói sinh đôi mà lại con trai. Chúc mừng quan nhớn, có vợ đẹp con ngoan và quốc tịch Hoa Kỳ. Năm 2015, khi Trung Cộng bỏ chế độ một con thì con số này lên rất cao.

Thế hệ Manchurian. Từ Manchurian xuất xứ từ cuốn truyện của ông Richard Condon xuất bản năm 1959 và sau đó làm cuốn phim mang tựa đề này “Manchurian Candidate” (ứng cử viên Mãn Châu), nói về một binh sĩ mỹ bị tẩy não bởi cộng sản tàu và nga để ám sát tổng thống Hoa Kỳ. Mình xem phim này lâu rồi ở bên Pháp.

Chương trình hoạt động như sau: các người Tàu trả các người Mỹ $50,000 đến $60,000 để mang thai hộ cho họ. Họ khôn vì sinh con ở Hoa Kỳ rất đắt nếu không có bảo hiểm. $50,000 quá rẻ. Các em bé được sinh ra thì hưởng quyền công dân Hoa Kỳ theo hiến pháp. Các em bé này được đưa về Trung Cộng và được giáo dục bởi nền giáo dục Trung Cộng. 18 tuổi, thì mấy người này có thể bầu bán các cuộc bầu cử tại Hoa Kỳ. Không cần về mỹ chỉ cần ra toà lãnh sự là xong om. 


Mình đoán có lẻ vì vậy mà chính phủ Trump đang tìm cách dẹp vụ tự động có quyền công dân Hoa Kỳ nếu sinh ra tại Hoa Kỳ. Mấy người mễ mình quen, di dân lậu, không có giấy tờ, kể là sang đây việc đầu tiên là có đứa con tốt hơn thì 2, 3 vì con mình sẽ là công dân mỹ và chính phủ Hoa Kỳ không thể nào trục xuất họ vì không lẻ bỏ con, chia lìa. Có lẻ vì vậy mà người mễ di dân lậu có nhiều con khác cha.


Vấn đề là chiến dịch này không thuộc loại nhỏ, có một tỷ phú Trung Cộng có đến 100 người con được sản xuất qua quy trình này. Kinh. Báo Wall Street Journal cho biết mục đích của ông ta là có con trở thành tổng thống Hoa Kỳ. (Xu Bo, a reclusive Chinese gaming billionaire and founder of Duoyi Network, has reportedly fathered more than 100 children through surrogacy in the United States, according to investigations reported in late 2025. ) mình không biết khi tổng thống Obama lên ngôi, không biết có giúp đỡ gì cho xứ Kenya, quê cha đất tổ của ông. Một ông tàu mà lên ngôi thì chắc chắn sẽ cải thiện tinh hình Trung Cộng và Hoa Kỳ.


Mình ngạc nhiên là thống kê nhà nước Trung Cộng cho thấy mỗi năm có trên dưới 100,000 trẻ em người Tàu được sinh ra tại Hoa Kỳ dưới dạng du lịch sinh đẻ. Nếu sự việc tiếp tục thì độ 10 năm nữa thì sẽ có trên 1 triệu người Mỹ được nuôi dưỡng tại Trung Cộng. Và bắt đầu có quyền bỏ phiếu vào năm 2030.


Năm 2016, cuộc bầu cử tổng thống được định đoạt bởi 72,000 lá phiếu. Nếu chúng ta có trên một triệu lá phiếu từ Trung Cộng là mệt cho nền an ninh quốc gia Hoa Kỳ. Được biết là hiện nay có 107 công ty phụ trách chương trình này tại tiểu bang Cali. Còn các tiểu bang khác thì không ai biết. FBI cho biết là không có hệ thống kiểm soát theo dõi. Chán Mớ Đời nghe kể là các nhà hộ sinh cơ bản này làm y chang bên tàu, là sinh xong sẽ có 1 tháng ở cử đàng hoàng. Trước khi về cố quốc.


Ông Peter Schweizer giải thích vụ này trong cuốn sách được ông ta cho ra lò gần đây mang tên "The Invisible Coup." (Cuộc lật dỗ vô hình). Ông này có trình bày với ông Trump gần 1 tiếng đồng hồ và sẽ điều trần tại quốc hội Hoa Kỳ vào tháng 3 này nhưng có lẻ sẽ họp kín nên sẽ không được trình chiếu trên C-Span.


Đây không phải là một chương trình về di trú mà là một chương trình được ngoại bang liên kết để tạo dựng các ảnh hưởng giúp quyền lợi cho Trung Cộng. Ai buồn đời thì tìm theo đường dẫn. https://www.theinvisiblecoup.com/


Các tên khủng bố 9/11 học bay ở các trường dạy lái máy bay tại Hoa Kỳ. Họ chỉ muốn học bay lên trời gặp 72 trinh nữ thôi chớ không muốn học hạ cánh. Được cái là Hoa Kỳ học được bài học đau thương nên chấm dứt các loại hoạt động này với các học viên đến từ các nước hồi giáo.


Tuần rồi họ cho biết là bắt được một tên giảng viên huấn luyện phi công Hoa Kỳ lái phản lực cơ F-35 chiến đấu. Tên này Gerald Eddie Brown, Jr. dạy và chỉ hết cho phi công Trung Cộng hết các mánh lới để bay và phản phé. Nghe nói ngày nay hàng ngàn người Tàu ghi danh học tại các trường bay ở Hoa Kỳ. Nghe nói có trường có đến 90-95% là người Tàu ghi danh, trả học phí $90,000 luôn. https://www.justice.gov/opa/pr/former-us-air-force-pilot-arrested-providing-defense-services-chinese-military


Trung Cộng cần 5,000 phi công mỗi năm nhưng chỉ đào tạo có 1,250 tại Trung Cộng. Các không phận quân sự cản trở các học tập viên tại Trung Cộng nên họ gửi sang Hoa Kỳ để học lái. Ai đậu cao sẽ gia nhập quân đội nhân dân để được huấn luyện thêm để lái phi cơ quân sự. Trong tương lai nếu phi công Hoa Kỳ phải đụng độ với phi công Trung Cộng xem như chúng ta huấn luyện kẻ thù tương lai. Chán Mớ Đời. Phi công Việt Nam chỉ lái trong nước còn các chuyến bay ngoại quốc, mình thấy đa số họ mướn phi công quốc tế vì lên máy bay nghe phi công trưởng chào mừng hành khách. Không biết Việt Nam có trường đào tạo phi công vì càng ngày người Việt sử dụng phi cơ rất nhiều. 


Mình nghe nói đến người Mễ tây cơ muốn chiếm lại lãnh thổ của họ bị Hoa Kỳ chiếm như tiểu bang Texas và Cali nhưng nghe cho biết nhưng gần đây đọc tài liệu thì khả thi. Nghe kể tháng 2 năm 2023, José Gerardo Rodolfo Fernández Noroña, một đại biểu quốc hội Mễ Tây Cơ, thuộc đảng của bà tổng thống đương nhiệm. Tuyên bố giữa quốc hội Mễ tây cơ là các tiểu bang Texas, California, và New Mexico là những vùng đất tạm chiếm nói như Việt Cộng khi xưa. Ông ta đề nghị quốc hội Mễ Tây Cơ tìm cách lấy lại các vùng đất tạm chiếm này. 18 tháng sau ông ta đắc cử vào thượng nghị viện của Mễ tây Cơ.


Họ hy vọng sẽ nối kết lại các tiểu bang này về văn hoá và chính trị, muốn biến miền tây nam Hoa Kỳ tương tự nền văn minh mễ tây cơ. Họ gọi “reconquista”, chiếm lại, đòi lại. Do đó họ tìm cách di dân càng đông càng tốt, để ngăn ngừa sự đồng hóa các người di dân vào đời sống Hoa Kỳ. Đó là một chiến lược quốc gia lâu dài. Có lẻ vì vậy chúng ta thấy các người biểu tình hay vác cờ Mễ Tây Cơ chạy lòng vòng ngoài đường. Có lần mình chứng kiến một cuộc biểu tình nhỏ ở Riverside, các người mễ, cầm cờ mễ tây cơ và yêu cầu Garbachos (tiéng lóng mễ nghĩa là người Mỹ) trả lại đất của họ.


Năm 2017, tổng thống mễ tây cơ Andrés Manuel López Obrador buồn đời tuyên bố sau khi các phóng viên hỏi ông ta về tình trạng người mễ di dân về phiá bắc. Ông ta tuyên bố là các người mễ kiều, sống ở Hoa Kỳ có sự ủng hộ hoàn toàn của chúng ta. Phóng viên hỏi là chúng ta chiếm lại các miền đất tạm chiếm. Ông ta tuyên bố ngon lành; Đúng chúng ta những người Mễ Tây Cơ  đang trên đường chiếm lại các vùng tạm chiếm. Nhân quyền của người di dân phải được tôn trọng.

 Năm 2024, giáo sư Jorge Nuño Jiménez trong một buổi hội thảo của Liên Hiệp quốc, tuyên bố cuộc di dân đại trà về phía bắc là phương tiện chiếm lại các vùng đất tạm chiếm bởi Hoa Kỳ.


https://en.wikipedia.org/wiki/Hispanics_and_Latinos_in_California


Ở Cali ngày nay người dân gốc la tinh theo mình đoán là trên 50% vì người di dân lậu rất đông, có thể 5-10 triệu người vì bộ gia cư cho biết tiểu bang cần 5.5 triệu căn hộ vì hiện nay nhà cửa quá thiếu. Theo Census thì có đến 40-41% được thăm dò của Census. Cộng thêm di dân lậu. Ông Alberto Vieyra Gómez, giám đốc Mexican News Agency (Agencia Mexicana de Noticias), buồn đời viết trong một tờ báo xuất bản năm 2023 là các người di dân đang âm thầm chiếm lại các tiểu bang bị chiếm đóng bởi Hoa Kỳ từ năm 1848. Mình bây giờ mỗi ngày nói tiếng mễ nhiều hơn là nói tiếng mỹ. Vào tiệm ăn cũng nói tiếng mễ, ngay cả đầu bếp tiệm ăn Việt Nam đều là người mễ. Mình óc một người mướn nhà làm đầu bếp cho một nhà hàng lớn ở bolsa, kêu anh ta nấu bún bò cho tiệm ăn này. Kinh. Thợ thuyền, người mướn nhà đa số là người nói tiếng Tây Ban Nha. Vào tiệm ăn Ý Đại Lợi cũng nói tiếng mễ, vào tiệm ăn ba tây cũng nói tiếng mễ.


Năm ngoái 2025, cựu chủ tịch của viện hàn lâm khoa học của Mễ tây cơ, Octavio Paredes López, hân hoan tuyên bố chúng ta đang làm chứng nhân cho sự chiếm lại lãnh thổ một cách thầm lặng mà lịch sử chưa bao giờ thấy. Quốc hội Mễ Tây Cơ đã ra luật cho phép công dân Mễ có quyền song tịch, giúp các người mỹ sinh tại Hoa Kỳ có thể lấy quốc tịch mễ tây cơ. Có lẻ vì vậy chính phủ Trump muốn cấm song tịch.

 

Năm 1996, Hoa Kỳ ra luật giới hạn di dân lậu, tổng thống Zedillo tuyên bố  Chúng tôi sẽ không dung thứ cho việc các thế lực nước ngoài áp đặt và ban hành luật lệ đối với người dân Mexico.” Thế lực nước ngoại ngụ ý là Hoa Kỳ.


Cứ tưởng tượng trong tương lai, các người di dân lậu được quyền đi bầu, con cháu họ đều là công dân Hoa Kỳ. Ngày nay chúng ta thấy ở Cali, các đại biểu gốc mễ rất đông nên các luật lệ được thành lập thân người dân gốc la tinh. Người da trắng là thiểu số rồi. Chỉ có 33.6% dân số Cali.

  • Non-Hispanic White: ~33.6% of the population USAFacts.

Các người Tàu được sinh tại Hoa Kỳ và sinh sống tại Trung Cộng, có song tịch. Thế vận hội mùa đông vừa qua, có cô lực sĩ Eileen Gu sinh tại Hoa Kỳ nhưng có song tịch và thi đấu và đoạt huy chương vàng cho Trung Cộng. Khiến người Mỹ theo ông Trump chửi bới đủ trò. Mấy người sinh con đẻ cái và được quốc tịch Hoa Kỳ. Tới mùa bầu cử, họ đi vào toà lãnh sự, đại sứ Hoa Kỳ ở Trung Cộng và bầu theo chỉ thị của nhà nước Trung Cộng. Có 1 triệu người tàu có quốc tịch Hoa Kỳ hay đông hơn thì sẽ gây ảnh hưởng rất lớn cho nền chính trị Hoa Kỳ trong tương lại. Thậm chí ngày nay các lobbyist đã bị nhiễu đoạn bởi Trung Cộng. Có thể họ sẽ tạo dựng một đại biểu quốc hội Hoa Kỳ tại hải ngoại. Không biết có được không.


Mình nghĩ xã hội Hoa Kỳ ngày nay bị lộn xộn bú xua la mua, có lẻ bị ngoại bang đánh cho gục, kiểu chia để trị như tây thực dân làm ở Việt Nam khi xưa, chia 3 miền này nọ khiến chúng ta có Chè 3 Màu. Trên mạng mình thấy tin tức bựa đủ trò để gây rối dân chúng mỹ. Nếu chúng ta chịu khó tìm sách báo đọc, loại này phải mua nên thiên hạ hay lười mua hay vào thư viện mượn. Cứ đọc tùm lum tin tức bựa trên mạng đủ thứ rồi chửi nhau loạn cả lên.


Chúng ta nên nhớ là Trung Cộng muốn làm bá chủ toàn cầu, mình đi du lịch ở Trung Á, Phi Châu, Á Châu, đầu đâu cũng thấy xuất hiện hình bóng của anh ba tàu. Họ đầu độc người tây phương bằng fentanyl với sự hợp tác của các cartel ở Mễ Tây Cơ, để trả thù khi xưa người tây phương bán thuốc phiện cho dân họ hết ý chí phấn đấu. Mình đọc tài liệu tây thì được biết khi người Pháp xâm chiêm Việt Nam thì 50% người Việt nghiện thuốc phiện do mấy ông tàu, tàn dư của Nhà Minh, chạy qua Việt Nam, bán thuốc phiện để “phản Thanh phục Minh.” 


Thực phẩm của họ được xuất cảng rẻ như đồ tàu, có nhiều chất cấm mà ngày nay người ta bắt đầu khám phá ra như bỏ chất chì trong sữa bột con nít,… thay vì chửi nhau có lẻ chúng ta nên hợp tác nhau để chống lại những xâm nhập độc hại của Trung Cộng mà con cháu chúng ta sẽ lãnh nợ vì chúng ta mãi mê chửi nhau cho vui đời cô lựu. Tương tự anh mễ tây cơ cũng muốn chiếm lại các vùng đất khi xưa mà họ kêu là vùng tạm chiếm như Việt Cộng khi xưa.


Sau 75, có một cuộc Nam Tiến lớn nhất lịch sử Việt Nam, Hà Nội cho người vào Nam, tiếp thu nền hành chánh trong Nam và kinh tế. Các ông bà nằm vùng, sau chiến thắng hồ hởi được vài tháng rồi bị cho về đuổi gà. Mình không có số liệu nên bác nào có thì cho em biết. Ngày nay, mình nghe kể thì hoàn toàn các người đứng đầu tỉnh tại miền Nam đều các bác được Hà Nội đưa vào tạo thành một giai cấp lãnh đạo từ xa không phải địa phương. Ngày nay, thế hệ con cái của họ nói giọng miền Nam và từ từ xoá nền văn hoá xưa kia của miền nam. Phim em gái miền tây mà giọng miền bắc. Chán Mớ Đời 


Đọc cuốn sách này mình bắt đầu hiểu lý do sao dạo này họ đánh người di dân gốc Somali ở Minnesota, các tin tức về tham nhũng , ăn gian phúc lợi này nọ,… có lẻ họ sẽ dùng bàn đạp để ra các luật như cấm song tịch, ai sinh ra ở Hoa Kỳ, không có quốc tịch Hoa Kỳ tự động bởi tu chính án 14 như hiện giờ.


Tìm cách ngăn cản di dân từ miền nam vì an ninh quốc gia sẽ khiến người da trắng mất quyền lợi chính trị vì cử tri. Chúng ta đã chứng kiến ở Cali, các cử tri đảng cộng hoà Chán Mớ Đời vì lá phiếu của họ xem như vô giá trị. Vì 70% cử tri là đảng Dân Chủ nên có đi bầu cũng vậy mà nay họ lại chơi cha thiên hạ sửa đổi các vùng đại biểu để đảng Dân Chủ được thêm phiếu.


Điển hình Cali nay có thể có đến 5 triệu dân di dân lậu hay độ 12-15% dân số. Dù cho mấy người này không đi bầu, nhưng dựa theo tổng số dân chúng thì họ cần thêm đại biểu cho đảng họ tạo quyền phủ quyết hay thuận ở quốc hội Hoa Kỳ. Hiện nay chúng ta có 44 đại biểu thuộc đảng Dân Chủ và 8 đại biểu thuộc đảng Cộng Hoà. Census năm 2030 có thể được biết dân số Cali cao hơn ngày nay. Đảng Dân Củ sẽ có thêm nhiều đại biểu từ tiểu bang Cali.


Hiện nay, dân số Cali là 39.5 triệu người. Nếu năm 2030 lên 45 triệu nếu cộng thêm 5.5 triệu người di dân thì Cali sẽ có thêm độ 7 đại biểu quốc hội. Trung bình hiện tại là một đại biểu cho 750,000 người dân. Đảng Dân chủ sẽ vớt hết. Mình đoán chắc là tháng 11 năm nay ICE sẽ đến các phòng bầu phiếu để mấy người di dân lậu không dám đến bỏ phiếu theo lời yêu cầu của ai đó. Gian lận bầu cử thì mình đoán là cả hai bên đều ăn gian. Cứ lấy vụ đếm phiếu của ông Al Gore và ông Bush con là hiểu. Nếu Jeb Bush không làm thống đốc Florida năm ấy thì chắc chắn Al Gore đã làm tổng thống.


Để nhắc lại lý do đảng Dân Chủ dưới thời ông Biden cho hơn 5 triệu người di dân vào, có tài liệu kêu 10 triệu hay hơn. Không có tài liệu chính xác, bác nào có thì cho em xin. Lý do để đảng Dân CHủ có thêm nhiều đại biểu và họ sẽ nắm quyền định đoạt số mệnh của Hoa Kỳ rất lâu theo thể chế dân chủ. Cái vui là gậy ông đập lưng ông. Họ cho vào đông quá, quá tải nên thống đốc Texas, Florida buồn đời mướn xe buýt chở đám người di dân lên các tiểu bang thuộc đảng Dân Chủ như New York, Connecticut, Massachussetts,…thế là mấy bác dân chủ chửi bới, kêu lính vệ binh quốc gia đưa mấy người này đi chỗ khác. Vụ này khiến người Mỹ để ý đến tình trạng di dân lậu và ông Trump cứ nói đi nói lại là di dân lậu hiếp dâm, ăn cướp đủ trò,… nói hoài thì thiên hạ nhập tâm và đưa đến ông ta đắc cử hoàn toàn. Ông ta có 4 năm nên làm ào ào vì nếu không sẽ quá muộn cho đảng Cộng Hoà tìm lại thế đứng trong quốc hội.


Do đó ngày nay đảng cộng hoà muốn sống còn phải ngăn chận vụ này bằng bỏ phiếu cần chứng minh là công dân Hoa Kỳ. Nên đang gây cấn tại thượng viện. Nhất là độc tịch thay vì song tịch như hiện nay. Thêm quốc tịch mỹ không tự động mà có dù sinh ra trên đất mỹ. Cứ tưởng tượng trong tương lai mấy người Tàu ở Trung Cộng về hưu rồi tự xưng là quốc tịch mỹ, kêu chính phủ mỹ nuôi là khốn đời cô lựu.


Mình buồn cứ cười vì các đại biểu quốc hội cứ đòi công khai hoá hoá hồ sơ mật vụ ông tỷ phú ma-cô Epstein nhưng lại bỏ phiếu chống hồ sơ công khai hoá các đại biểu sách nhiễu tình dục bị thưa kiện, nghe đâu Hoa Kỳ phải trả đến 18 triệu mỹ kim cho các nạn nhân của mấy bác đại biểu, hồng phúc cho dân tộc. Mình kinh tởm cả hai bên. (Còn tiếp) Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Uniqlo là 1 chiến thắng 9 thất bại

 Thời trang Uniqlo hay Unico 


Tuần này bắt đầu thế vận hội mùa động tại Milano Cortina, Ý Đại Lợi, thấy các vận động viên bận đồ Uniqlo khiến mình nhớ đến chuyện ông Tadashi Yanai, sáng lập viên công ty thời trang này. Mình rất bực mình khi thấy dân Á châu mê áo quần thời trang của Tây phương nên lâu lâu thấy một công ty thời trang do người Á châu đứng đầu là mình vui như ông thần đóng giày Jimmy Cho, thiết kế giày cao gót cho công nương Diana khi bà ta còn sống.   


Khi công ty danh tiếng Nike từ chối gia hạn hợp đồng với Roger Federer sau 24 năm, một người con trai của thợ may Nhật Bản đã trả cho cầu thủ quần vợt này 300 triệu mỹ kim để bận áo quần của hãng ông ta sản xuất khiến thiên hạ ngất ngư con tàu viễn xứ.


Ông này xây dựng công ty thời trang giá trị nhất thế giới bằng cách bán những chiếc áo len 15 đô. Tên ông là Tadashi Yanai. Khi 23 tuổi, Yanai đứng trong cửa hàng quần áo nam của cha mình ở Ube, một thành phố công nghiệp nhỏ ở miền nam Nhật Bản. Cửa hàng nằm ở tầng trệt của chính ngôi nhà nơi ông lớn lên với những căn phòng chật chội ở trên và những giá treo vest ở dưới.


https://en.wikipedia.org/wiki/Tadashi_Yanai


Cha ông, Hitoshi, mở cửa hàng Men’s Shop Ogori Shoji đúng vào tháng Yanai chào đời. Ông điều hành nó suốt hai thập kỷ và xây dựng thành một chuỗi nhỏ gồm 22 cửa hàng. Khá lớn. Ông Tadashi Yanai vừa tốt nghiệp Đại học Waseda với bằng kinh tế. Ông dành một năm bán đồ gia dụng trong siêu thị tên JUSCO. Ông chán ghét công việc đó và bỏ việc sau một năm và quay về nhà để tham gia công việc kinh doanh của gia đình.


Thiên hạ kêu ông ta cứ tiếp tục quản lý các cửa tiệm của bố ông ta để lại nhưng ông này có tinh thần phản động, không nghe theo. Ông Yanai hiểu điều mà mọi người khác đều bỏ lỡ: thế giới đang thay đổi, và một tiệm may nhỏ ở thị trấn ven biển Nhật Bản sẽ không thể sống sót nếu cứ như cũ. Vật đổi sao dời mà nếu chúng ta không thay đổi theo sự vận chuyển của cuộc đời thì khó mà đứng vững.


Vì vậy, ông bắt tay vào làm, cố gắng hiện đại hóa doanh nghiệp. Mang những ý tưởng mới vào, thúc ép nhân viên thay đổi cách làm việc. Nhưng ngày nay đây là phần mà không ai hay nhắc tới. Chỉ trong vòng hai năm, gần như toàn bộ nhân viên đã bỏ đi. Chỉ còn lại một người. Họ không chịu nổi khi làm việc với ông. Ông kiêu ngạo, khó chịu, thúc ép quá mạnh, quá nhanh.


Nhiều năm sau, Yanai thừa nhận điều đó trong một cuộc phỏng vấn với Business of Fashion“Tôi thực sự phải làm mọi thứ một mình vì không còn ai khác. Lau dọn cửa hàng, chải áo khoác, tìm nguồn hàng.” Phần lớn mọi người đã bỏ cuộc, quay lại bán đồ gia dụng. Ông Yanai thì không, gọi đó là một cơ hội để học hỏi. Người nhân viên duy nhất còn lại? Đến nay vẫn làm việc cùng ông. Hơn 50 năm sau.


Năm 1984, ở tuổi 35, Yanai trở thành chủ tịch công ty của cha mình và mở một cửa hàng mới tại Hiỉoshima, nơi lãnh trái bom nguyên tử. Ông gọi nó là Unique Clothing Warehouse. Ý tưởng hoàn toàn khác với cửa hàng quần áo nam truyền thống của cha ông.

Trang phục thường ngày.

Giá phải chăng.

Dành cho tất cả mọi người.


Khi ghi danh tên công ty tại Hồng Kông, một nhân viên đã đọc nhầm chữ “C” thành chữ “Q” trên giấy tờ. Uniclo trở thành Uniqlo. Ông ta thích sai lầm đó và giữ nguyên. Đầu những năm 1990, ông đã có hơn 100 cửa hàng trên khắp Nhật Bản. Đổi tên công ty mẹ từ Ogori Shoji thành Fast Retailing. Rồi đến năm 1998, mọi thứ thay đổi. Nền kinh tế Nhật Bản vẫn chưa hồi phục sau cú sụp đổ bong bóng. Người dân thiếu tiền. Cắt giảm chi tiêu mọi thứ. Ông Yanai nhìn thấy cơ hội nơi người khác chỉ thấy thảm họa. Ông tung ra một chiếc áo khoác fleece. Giá 1.900 yên, khoảng 15 đô la Mỹ.


Trong khi đó Patagonia bán áo fleece với giá 100 đô, North Face còn cao hơn. Ông Yanai quyết định bán cùng mức giữ ấm, nhưng chỉ với một phần nhỏ giá tiền. Mọi người nghĩ ông điên. Hai triệu cái áo fleece được bán ra trong năm đầu tiên. 8,5 triệu cái trong năm thứ hai. 26 triệu cái trong năm thứ ba. Cứ bốn người Nhật thì có một người mua fleece của Uniqlo. Công ty từ chuỗi khu vực trở thành hiện tượng quốc gia chỉ sau một đêm. Nhưng ông Yanai chưa dừng lại. Ông muốn vươn ra toàn cầu. Đối đầu với các gã khổng lồ: Zara, H&M, Gap. Những công ty thống trị ngành bán lẻ thời trang toàn thế giới.

Năm 2001, ông mở 21 cửa hàng tại London. Kế hoạch rất tham vọng. 50 cửa hàng khắp nước Anh trong vòng ba năm. Đó là một thảm họa. Trong vòng 18 tháng, ông phải đóng cửa 16 trong số 21 cửa hàng. Lỗ 360 triệu yên. Riêng năm đầu đã lỗ hoạt động 20 triệu bảng. Cửa hàng quá nhỏ.

Sai vị trí. Thương hiệu hoàn toàn vô danh tại châu Âu. Rồi ông thử Mỹ. Năm 2005, mở ba cửa hàng trong các trung tâm thương mại ở New Jersey. Đóng cửa cả ba chỉ trong vòng một năm. Kích cỡ không phù hợp. Kích cỡ Nhật Bản không hợp với vóc dáng người Mỹ. Uniqlo đang cạnh tranh với Gap, Abercrombie và Express ngay trên sân nhà của họ  với quần áo thậm chí còn không vừa.

Yanai gọi việc mở rộng tại Mỹ là thất bại lớn nhất đời mình. “Chúng tôi là con số không,” ông nói. Ở Nhật, doanh số nội địa giảm 28,6% so với cùng kỳ. Mức giảm tệ nhất trong một thập kỷ. Ông tạm thời từ chức chủ tịch. Trao quyền điều hành cho Genichi Tamatsuka. Hai năm sau, Yanai sa thải Tamatsuka và quay lại nắm quyền. “Ông ấy muốn tăng trưởng ổn định,” Yanai nói.“Tôi muốn sự chuyển hóa.”


Hầu hết CEO thất bại hai lần ở thị trường quốc tế sẽ thu mình lại. Tập trung vào thứ đang hiệu quả. Chơi an toàn. làm điều ngược lại. Ông gọi Kashiwa Sato, một trong những nhà thiết kế nổi tiếng nhất Nhật Bản. Sato nói thẳng: “Thương hiệu của ông là biểu tượng của sự ‘quê mùa’.

Nếu muốn thành công ở New York và London, ông phải làm lại tất cả.” Yanai bật đèn xanh. Họ tái thiết thương hiệu từ con số không. Logo mới. Khái niệm cửa hàng mới. Chiến lược mới.Thay vì mở hàng chục cửa hàng nhỏ trong trung tâm thương mại ngoại ô, họ sẽ mở những cửa hàng flagship khổng lồ ở những vị trí danh giá nhất thế giới.

SoHo (New York), Oxford Street (London), Champs-Élysées (Paris), Ginza (Tokyo).


Vợ ông đề xuất tiếp cận Jil Sander, nhà thiết kế huyền thoại người Đức, với đủ tiền để kéo bà ra khỏi nghỉ hưu. Và nó thành công. Bộ sưu tập +J khiến khách hàng xếp hàng dài nhiều dãy phố. Cửa hàng flagship ở SoHo trở thành một trong những địa điểm bán lẻ doanh thu cao nhất New York. Rồi Yanai thực hiện một bước đi khiến cả thế giới thể thao chấn động. Năm 2018, hợp đồng giữa Roger Federer và Nike hết hạn. Federer đã gắn bó với Nike suốt 24 năm. Từ khi còn là thiếu niên. Nike trả anh 10 triệu đô mỗi năm. Nhưng khi đến lúc gia hạn, Nike không chịu trả giá bằng một đề nghị cạnh tranh. Người đại diện của Federer, Tony Godsick, gọi cho Uniqlo. Không liên lạc được trực tiếp với Yanai. Ông gọi cho Anna Wintour, tổng biên tập Vogue. Bà kết nối họ. Godsick bay sang Nhật cho một cuộc gặp dự kiến chỉ 30 phút. Câu hỏi đầu tiên Yanai hỏi là: “Anh đến đây để lợi dụng tôi à?”


Ông từng bị lừa trước đó. Một vận động viên Nike khác đã dùng Uniqlo làm đòn bẩy để Nike trả giá cao hơn. Yanai không muốn làm quân bài mặc cả. Godsick đảm bảo đây là nghiêm túc. Federer muốn vượt ra ngoài quần vợt. Sang thời trang. Sang phong cách sống. Nike có quyền ưu tiên. Họ từ chối.


Uniqlo ký hợp đồng với Roger Federer. 300 triệu đô. 10 năm. Gấp ba lần mức Nike trả. Ngay cả khi Federer không thi đấu thêm trận nào. Giám đốc quần vợt cũ của Nike gọi đó là: “Roger Federer đáng ra phải ở với Nike suốt sự nghiệp. Như Michael Jordan. Như LeBron James. Để mất một người như vậy là điều không thể chấp nhận.” Nhưng điều đó đã xảy ra. Và Yanai không chỉ có một đại sứ. Ông có sự công nhận. Người bán áo fleece 15 đô giờ đã ký hợp đồng với vận động viên thanh lịch nhất thế giới. Ngày 2 tháng 7 năm 2018, Federer bước ra sân Trung tâm Wimbledon, khoác trên mình Uniqlo. Không thông cáo báo chí. Không tuyên bố. Bộ trang phục chính là tuyên bố. Cả thế giới chú ý.


Nhưng điều thực sự khiến Yanai khác biệt với mọi giám đốc thời trang khác: Ông không chạy theo xu hướng. 


Zara tung ra 9.000 SKU mỗi năm. H&M hơn 20.000. Uniqlo? Khoảng 6.000. Ít lựa chọn hơn. Chất lượng tốt hơn. Những món cơ bản vượt thời gian. Zara thiết kế một sản phẩm trong hai tuần. Yanai lên kế hoạch sản xuất trước một năm. Ông phát triển các công nghệ độc quyền mà đối thủ không thể sao chép: HeatTech giữ ấm. AIRism thoáng khí. UV Cut chống tia UV. Ông không gọi Uniqlo là công ty thời trang. “Uniqlo không phải là công ty thời trang,” ông nói. “Nó là một công ty công nghệ.” Người đàn ông giàu nhất Nhật Bản mặc gì? Hai bộ đồ giống hệt nhau. Một chiếc áo len merino cổ tròn Uniqlo giá 15 đô. Hoặc bộ suit xanh +J từ Jil Sander. Về nhà lúc 4 giờ chiều. Chơi golf. Ăn tối cùng vợ.


Ngày nay, Uniqlo vận hành 2.519 cửa hàng tại hơn 25 quốc gia. Mình có kể công ty 21 Forever của người Mỹ gốc đại hàn bị banh ta lông vì muốn đấu với Zara. Fast Retailing đạt 22,3 tỷ USD doanh thu trong năm tài khóa 2025.

Bốn năm liên tiếp lập kỷ lục. Vốn hóa thị trường của công ty vượt qua Inditex (công ty mẹ của Zara), trở thành công ty thời trang giá trị nhất thế giới. Doanh thu tăng trưởng hai chữ số tại Bắc Mỹ, châu Âu, Hàn Quốc, Đông Nam Á, Ấn Độ và Úc.

Tài sản cá nhân của Yanai?

50,3 tỷ USD.

Giàu nhất Nhật Bản.

Người giàu thứ 28 thế giới.


Mục tiêu của ông? 65 tỷ USD doanh thu mỗi năm. Ông muốn tăng quy mô công ty gấp ba. Ông đặt tên tự truyện là “Một Chiến Thắng và Chín Thất Bại.” Vì ông tin rằng: chúng ta chỉ cần một chiến thắng miễn là bạn sống sót qua chín thất bại trước đó.


Tất cả bắt đầu từ một chàng trai 23 tuổi, con của thợ may ở thị trấn ven biển Nhật Bản, người từ chối “chỉ việc điều hành cửa hàng của cha”. Ông đẩy hết nhân viên bỏ đi trong vòng hai năm. Rồi làm mọi thứ một mình cho đến khi hiểu ra. Ông chứng minh rằng thất bại quốc tế không có nghĩa là bạn dừng lại. Nó có nghĩa là chúng ta quay lại thông minh hơn.


https://youtu.be/AEuY9XxsfMk?si=WgbxXc-pcrh42caW


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn