chọn mặt gửi vàng

 Chọn mặt gửi vàng


Vào thập niên 1960, dưới sự lãnh đạo của tổng thống De Gaulle, ông ta ra lệnh hồi hương vàng của Pháp quốc từ Hoa Kỳ về khiến có sự xích mích giữa Hoa Kỳ và Pháp quốc từ dạo ấy. Mình có kể vụ hội thảo trước khi đệ nhị thế chiến chấm dứt ở Bretton Woods ở Hoa Kỳ. Trước khi thế chiến chấm dứt, các nước đồng minh gặp nhau tại khu nghỉ dưỡng này để bàn thảo hậu chiến về tài chánh.


Trong chiến tranh, ở âu châu thiếu thốn mọi điều nên khi họ qua Hoa Kỳ hội họp thì được ăn uống phủ phê, uống rượu như uống coca nên say mèn. Cuối cùng Hoa Kỳ đề nghị sử dụng tiền mỹ lim làm tiền tệ để sử dụng khi buôn bán với nhau thay vì đồng bảng anh như cả thế kỷ qua. Ai nấy đều say mướt nên nhất trí. Họ ra quy tắc là cứ lấy một lượng vàng thì đổi được $35 đô la hay ngược lại. Đại diện Anh quốc về nước bị nữ hoàng Elizabeth chửi quá cỡ, tính chém đầu.


Tổng thống De Gaulle buồn đời, kêu sao cho Hoa Kỳ sung sướng thế, có đặc quyền cho rằng Hoa Kỳ có thể duy trì thiếu hụt ngân sách và xuất cảng lạm phát, bằng cách in tiền trong khi các nước trên thế giới ôm đô la làm ngoại tệ. Ông ta nhớ sực là có đọc cuốn sách việt ngữ nào có câu châm ngôn: “chọn mặt gửi vàng” mà mặt của tên tổng thống Hoa Kỳ thấy nghi nghi, có gì gian dối nên không dám gửi vàng tại Hoa Kỳ.


Dạo ấy, Pháp quốc có vấn nạn lạm phát nên ông ta học được bài học. Ông Gignac, chủ tịch hội cựu chiến binh pháp và Đông Dương, theo nhóm OAS, ám sát hụt ông De Gaulle nên đi tù. Ra tù, ông ta kể đến ngân hàng rút tiền tiết kiệm chỉ đủ ăn bữa cơm ngoài đời là hết vì Pháp quốc, đổi tiền phật lăng cũ (AF) với tiền quan pháp Franc mới (NF), với tỷ giá 1 franc mới (NF) ăn 100 đồng phật lăng cũ (AF). Nên người Pháp hay nói tiếng lóng, hỏi mày có 1 franc thì kêu có 100 balles (tiếng lóng tiền quan cũ). Trước khi đi tù ông ta có 5,000 quan cũ trong quỹ tiết kiệm, nay ra tù rút được 50 quan pháp mới nên buồn đời ra kêu tô mì quảng và chai rượu nếp uống cho quên đời thằng tù.


Ông lo ngại về khả năng đồng đô la sẽ bị phá giá hoặc hệ thống tiền tệ sẽ sụp đổ vào một thời điểm nào đó, điều vốn có thể đe dọa đến lượng vàng dự trữ của Pháp đang được lưu giữ ở nước ngoài, đặc biệt là tại Ngân hàng Dự trữ Liên bang New York. Pháp đã tích lũy được một lượng vàng dự trữ đáng kể nhờ vào thặng dư thương mại và việc chuyển đổi đô la sang vàng, nhưng phần lớn số vàng này lại đang nằm tại New York (và một phần tại London). 

Không biết ông thần này có bằng tiến sĩ chưa.


Vào tháng 3 năm 1963, tổng thống de Gaulle đã yêu cầu hồi hương toàn bộ số vàng của Pháp về Paris vì các lý do chủ quyền và an ninh, dựa trên những bài học rút ra từ các cuộc khủng hoảng trong quá khứ (ví dụ: những tổn thất trong đợt phá giá đồng bảng Anh năm 1931). Ngân hàng Trung ương Pháp (Banque de France) ban đầu đã khuyên can vì chi phí vận chuyển và bảo hiểm quá cao, nhưng tổng thống de Gaulle vẫn kiên quyết thực hiện. Một thỏa hiệp đã dẫn đến việc khởi động chiến dịch mật mang tên “Vide-Gousset”  (Làm rỗng túi) vào tháng 9 năm 1963.


Chiến dịch này kéo dài cho đến năm 1966 và bao gồm tổng cộng 3.313 tấn vàng (từ cả Hoa Kỳ và Vương quốc Anh). Trong số đó:

• 1.638 tấn đến từ Hoa Kỳ (từ các kho lưu trữ của Cục Dự trữ Liên bang tại New York).

• Số còn lại (khoảng 1.175 tấn trong một giai đoạn chính) đến từ London.

Toàn bộ quá trình được giữ bí mật nhằm tránh làm leo thang căng thẳng địa chính trị, hoặc phát đi tín hiệu về sự ngờ vực trắng trợn vốn có thể châm ngòi cho các biện pháp trả đũa từ phía Hoa Kỳ. Ngân hàng Trung ương Pháp đã thực hiện một số đợt chuyển giao thông qua các tài khoản trung gian (ví dụ: tại Ngân hàng Trung ương Anh hoặc BIS ở London) để tăng thêm tính bảo mật. Các mật danh được sử dụng bao gồm “Affaire 18” cho các chuyến vận chuyển bằng đường biển từ New York, và “Affaire 19/20” cho các chuyến vận chuyển bằng đường hàng không.


Chương trình hồi hương vàng của Pháp quốc này kết hợp cả vận tải đường biển và đường hàng không, sử dụng các hãng vận tải thương mại thay vì các phương tiện quân sự (nhằm đảm bảo tính bảo mật và tránh gây khiêu khích):

Vận tải đường biển (chủ yếu diễn ra trong giai đoạn đầu, trước năm 1965): Các tàu biển của Pháp thuộc hãng Compagnie Générale Transatlantique đảm nhận việc vận chuyển hàng hóa từ New York. Mỗi chuyến tàu có thể chuyên chở khoảng 25 tấn, với tần suất ban đầu là xấp xỉ hai chuyến mỗi tháng. Tổng cộng đã có 24 chuyến tàu khởi hành từ Hoa Kỳ. Chuyến hàng lớn đầu tiên vào tháng 9 năm 1963 đã vận chuyển tới 400 tấn. Các thỏi vàng được bốc xếp tại bến cảng ở New York, vượt Đại Tây Dương để cập bến các cảng của Pháp, sau đó được chuyển về cất giữ tại các kho tiền của Ngân hàng Trung ương Pháp (Banque de France) ở Paris.


Vận tải đường hàng không (được đẩy mạnh từ cuối năm 1964/đầu năm 1965): Các máy bay của hãng Air France (bao gồm cả máy bay chở khách và máy bay chở hàng của Boeing) đã thực hiện việc vận chuyển vàng từ New York (từ sân bay JFK đến Orly) và đặc biệt là từ London. Mỗi chuyến bay chuyên chở xấp xỉ 30 tấn. Chỉ riêng trong giai đoạn 1965–1966, đã có 35 chuyến bay khởi hành từ New York và 94 chuyến bay từ London, qua đó vận chuyển tổng cộng 1.175 tấn vàng từ Vương quốc Anh trong khoảng thời gian này. Phương thức vận tải đường hàng không trở nên khả thi và được sử dụng rộng rãi hơn một khi các vấn đề liên quan đến bảo hiểm cho vận tải đường biển được giải quyết thỏa đáng, hoặc khi tính cấp bách của việc vận chuyển gia tăng.


Toàn bộ chiến dịch đã huy động 44 chuyến tàu và 129 chuyến bay. Tổng chi phí cho một phần lớn số lượng vàng (khoảng 2.934 tấn) ước tính vào khoảng 4,2 triệu đô la. Quá trình hồi hương vàng được đẩy nhanh sau cuộc khủng hoảng đồng bảng Anh năm 1964 (vốn làm gia tăng lo ngại về một đợt phá giá tiền tệ trên diện rộng), và sau cuộc họp báo tháng 2 năm 1965 của Tổng thống de Gaulle, trong đó ông công khai chủ trương quay trở lại áp dụng chế độ bản vị vàng thuần túy cho các hoạt động thanh toán quốc tế. Đến năm 1966, khoảng 90% lượng vàng dự trữ của Pháp đã được lưu giữ ngay tại Paris.


Trong giai đoạn này, Pháp vẫn tiếp tục thực hiện việc chuyển đổi lượng dự trữ bằng đồng đô la sang vàng tại Bộ Tài chính Hoa Kỳ và Cục Dự trữ Liên bang (Fed), chẳng hạn như thông qua các đợt mua định kỳ hàng tháng, cộng thêm những đợt chuyển đổi đặc biệt với quy mô lớn, trị giá từ 150 đến 300 triệu đô la, sau đó trực tiếp vận chuyển số vàng thỏi này về nước.


Đây là một phần trong chiến lược "ngoại giao vàng" rộng lớn hơn của Pháp, diễn ra trong bối cảnh lượng dự trữ vàng của Hoa Kỳ đang sụt giảm mạnh (từ mức hơn 20.000 tấn vào cuối thập niên 1950 xuống dưới 10.000 tấn vào cuối thập niên 1960). Chiến dịch này đã góp phần tạo nên những áp lực dẫn đến sự sụp đổ của "Quỹ Vàng London" (London Gold Pool) vào năm 1968, và đỉnh điểm là quyết định của Tổng thống Nixon vào ngày 15 tháng 8 năm 1971 về việc đóng cửa "cửa sổ vàng" (chấm dứt khả năng chuyển đổi trực tiếp đồng đô la sang vàng). Đã xuất hiện nhiều đồn đoán (đôi khi bị phóng đại trong các câu chuyện đại chúng) về sự tham gia của Hải quân Pháp, chẳng hạn như việc huy động các tàu tuần dương kiểu như chiếc Colbert, tuy nhiên, trên thực tế, toàn bộ chiến dịch này lại hoàn toàn dựa vào các phương tiện vận tải đường biển và đường hàng không thương mại nhằm đảm bảo tính bí mật và kín đáo.


Trong những thập niên gần đây, Pháp đã bí mật hồi hương số vàng còn lại đang được lưu giữ ở nước ngoài (chủ yếu từ London) trong khoảng thời gian từ năm 2013 đến 2016 (với khối lượng khoảng 221 tấn); sau đó, toàn bộ số vàng tiền tệ của quốc gia này (khi đó vào khoảng 2.435 tấn) đều được cất giữ an toàn trong hầm chứa kiên cố mang tên “La Souterraine” của Ngân hàng Trung ương Pháp (Banque de France) tại Paris. Cho đến những năm gần đây, vẫn còn một phần nhỏ số vàng còn sót lại (khoảng 129 tấn, tương đương ~5%) trên danh nghĩa vẫn gắn liền với số vàng đang được lưu giữ tại New York; vào giai đoạn 2025–2026, Ngân hàng Trung ương Pháp đã thực hiện một biện pháp nâng cấp bằng cách bán đi những thỏi vàng cũ tại New York và mua vào những thỏi vàng hiện đại, đạt chuẩn LBMA ngay tại Paris—qua đó thực chất đã hoàn tất nốt phần “hồi hương” cuối cùng mà không cần phải vận chuyển vật lý những thỏi vàng cũ về nước. Động thái này đã mang lại một khoản lợi nhuận vốn lớn và mang tính một lần (khoảng 13 tỷ euro) nhờ vào mức giá vàng đang ở mức cao, đồng thời vẫn giữ cho tổng khối lượng dự trữ vàng của quốc gia không thay đổi, duy trì ở mức khoảng 2.437 tấn.


Sự kiện diễn ra vào thập niên 1960 vẫn được xem là ví dụ lịch sử kinh điển về việc Pháp khẳng định chủ quyền tiền tệ thông qua hành động trực tiếp thu hồi số vàng của mình từ Hoa Kỳ. Sự kiện này đã làm nổi bật những căng thẳng tồn tại trong hệ thống tài chính xoay quanh đồng đô la, đồng thời đóng vai trò như một bước đi mang tính phòng vệ nhằm đối phó với những rủi ro được nhận định là xuất phát từ sự thống trị về mặt tài chính của Hoa Kỳ.


Khi xưa, một lượng vàng ăn $35, nay một lượng vàng ăn trên $5,000. Nếu tổng thống De Gaulle không biết vụ lạm phát tại pháp thời ông ta làm tổng thống, mà cứ để yên vàng bên Mỹ là ngọng rồi. Lúc tổng thống Nixon kêu không sử dụng tiền mỹ kim đổi vàng nữa. Thì thiên hạ kêu vậy thì chúng em đòi vàng lại thì bác Nixon mới sai ông Kissinger qua Trung Đông thương lượng để mấy ông hoàng ả rập bắt khách hàng phải trả bằng đồng đô la thì họ mới chịu bán. 


Thế là thiên hạ phải kêu ông mỹ đổi đô la cho họ để họ mua dầu hoả. người Mỹ in tiền đưa cho họ mua dầu hoả và mỹ là cha thiên hạ, cứ xào cho đã rồi lấy máy photocopy để in ra tiền nữa để mua đồ thiên hạ. Cho nên một lượng vàng từ $35 mà đến 80 năm sau lên trên $5,000.


Mấy xứ kia họ đâu thuộc loại ngu lâu dốt bền như mình nên họ to nhỏ với nhau kêu tụi mình mua bán với nhau không cần đến tiền đô la. Mày bán dầu cho tao thì tao đưa lại quần áo madze in Trung Cộng, hay gà cà ri madze in ấn Độ. Họ buồn đời ra đời BRICS. Anh Mỹ thấy vậy thì ngại đời Kiều pHong nên cho máy bay vào Venezuela bắt cóc anh Maduro rồi bây giờ đánh bom anh chàng thà chết không hề lui Ba Tư, lái thảm không lái đi bỏ bom khắp nơi, cấm không cho tàu qua eo biển Hormutz.


Thế là anh Ấn Độ kêu thiếp nào có ý phản bội chàng, quay về nấu cà ri cho anh mỹ chấm hamburger. Họ kêu ca bom nguyên tử này nọ nhưng trên thực tế là Pedro-dollar. Họ sợ thiên hạ chê dô-la nên đánh nhau, bỏ bom, cho Ba Tư kêu chận đường cho tàu ra vô eo biển Hormtz là khiến mấy anh ba tàu lo ngại dầu hoả khan hiếm thì kinh tế lên như diều đứt dây thung.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen

Nguyễn Hoàng Sơn 

Đơn xin học một thời

 Đơn xin học một thời


Tuần này đi trên tàu thì nhận được tin nhắn qua mạng của một ông thần kiến trúc sư ở Sàigòn mà mình chưa bao giờ gặp mặt, gửi cho một lô hình ảnh nhưng chưa dám mở vì đi trên tàu ở ngoài hải phận quốc tế nên dùng GigSky để có internet qua vệ tinh, ít dữ liệu vì mua có 3 gig nhưng phải liên lạc với thằng con nhiều nên để dành khi nào về nhà có internet hay hải phận Hoa Kỳ thì tha hồ mở. Sáng nay, mình nhớ sực đến vụ này vì thấy anh chàng chụp ảnh thằng con ở Đà Lạt, đăng trên mạng. Và nói về kiến trúc sư nào đó đã thiết kế lại khu Hoà bÌnh Đà Lạt xưa, sau khi Chợ Cây (chợ cũ) được dời xuống Chợ Mới (Tân Thị).

Mở ra xem thì cũng mất thời gian vì có đến 17 tấm ảnh. Xem ảnh thì mình thất kinh. Lý do là mấy tấm ảnh chụp hồ sơ du học của mình năm 1974, có đóng dấu đỏ là bản sao. Bằng cấp tú tài, trung học, giấy chứng nhận của đại học Roubaix, giấy bảo lãnh của một ông tây, quen cậu Mạnh, con ông bà Phúng, nuôi mẹ mình khi vào Đà Lạt năm 15 tuổi. Ông tây, chủ một nhà quàn, ở Pre Saint Gervais, ngoại ô Paris, cạnh Pantin, lo việc tang lễ, chôn người chết, nhận cho mình ăn ở khi sang Pháp nên có ký “certificat d’ hébergement”. Ông tây tên là Jean Boiteux, có người con trai tên Louis sau này tiếp tục cơ nghiệp của ông ta, phát triển thêm 5 cái nhà quàn ở Pháp. Về pháp năm kia buồn đời, mình mò trên mạng thì khám phá ra vụ này, nhưng email thì chả thấy hồi âm, dám Louis đã chết. Mình có liên lạc được với chị gái ông ta, khi qua Tây, nay sống ở Nice gần Villefranche nhưng quên hỏi tin tức về ông bố và bà mẹ. Họ qua đời khi mình còn ở âu châu.


Mình chả biết gì, chỉ thấy lâu lâu có người gửi cho mình tin tức, tài liệu xưa về Đà Lạt, hay hình ảnh Đà Lạt xưa. Có người ở Đà Lạt vào kho lưu trữ Đà Lạt, nghe nói ở ngay biệt thự bà Nhu khi xưa. Rồi tìm tài liệu gửi cho mình đọc hay hình ảnh cực xưa. Mình có đọc lâu rồi đặc khảo Đà Lạt, không nhớ ai gửi, hình như kiến trúc sư Trần Công Hoà. Nhờ đó mình mới có thêm tài liệu về Đà Lạt, rồi từ từ mình chắp nối các dữ liệu mới thấy lại một Đà Lạt xưa, từ khi được người Pháp khám phá, và cho thiết lập một vùng nghỉ dưỡng cho quân đội pháp và các công chức thuộc địa,… năm nay về thăm bà cụ, chắc mình cố gắng ở lâu hơn để tìm mấy người này cảm ơn.

Nhìn lại hai chữ ký của ông cụ và bà cụ, rất cảm động


Nói cho ngay là số mình hên vì nhìn hai tờ giấy “certificat d’hébergement” do cậu Mạnh gửi về và có nạp một bản thị thực chữ ký, có tem ngoại giao tại toà đại sứ Việt Nam Cộng Hoà tại Pháp, thì bộ giáo dục, nha du học Việt Nam Cộng Hoà chứng nhận và “ certificat d’inscription” của viện kỹ thuật Roubaix do cậu Nghị, con ông bà Đàng, tiệm Long Hưng số 9 Duy Tân, nộp đơn dùm mình. Thấy có mấy con tem ngoại giao mà cậu Mạnh phải trả cho toà đại sứ Việt Nam Cộng Hoà tại Paris trước khi gửi về cho mình, do ông Mạc Giao, sứ thần của Việt Nam Cộng Hoà tại Paris. Ông này mình có gặp khi đến toà đại sứ lần đầu tiên để trình diện. Ông ta nói gì đó về quốc gia này nọ nhưng dạo đó còn bé nên chả hiểu gì cả. Mới sang tây nên đầu óc còn đang lo giấy tờ như Permis de séjour (thẻ cư trú), công ăn việc làm vì đã trễ hạn đi học. Bên tây họ học từ đầu năm như ở Việt Nam, không như Hoa Kỳ theo khoá. Ông ta nói mỗi năm, phải báo cáo cho ông ta về học hành này nọ. Ai ngờ, Việt Nam Cộng Hoà banh ta lông nên mình không bao giờ gặp lại.


Dạo đó, mất cả tuần thư từ Paris mới đến Đà Lạt. Mình nhận được giấy tờ thì chạy về Sàigòn nộp đơn. Mình nhớ xem dấu tem của hồi đó thì đâu 2, 3 ngày trước khi bưu điện pháp đình công suốt mấy tháng trời. Nghe nói mấy người xin đi Pháp dạo ấy kẹt giấy tờ vì không gửi thư được qua tây cũng như từ tây về ta. Nghị định cuối cùng của nha du học Việt Nam Cộng Hoà có tên mình, Hùng Con Cua, thằng Nguyên, và 4 chị em họ Chử. Hú vía! Trường Văn Học dạo có tổng cộng 7 người đi du học. Kinh tha hồ, thầy CBA, quảng cáo cho trường Văn Học. Cho thấy số mình cực hên. Suốt cuộc đời chỉ gặp may mắn và người lạ giúp đỡ.

Bằng trung học tây


Ngồi xem lại hồ sơ xin du học thấy cảm động, và cảm ơn ông thần người Sàigòn đã bỏ công đi tìm hồ sơ của mình tại trung tâm lưu trữ Sàigòn, dù chả quen biết gì cả. Cảm động nhất là tờ giấy cam kết của ông bà cụ, không xin chuyển ngân, hy sinh đời bố mẹ củng cố đời con. Kinh nhất là danh sách 10 người em, lúc đó bà cụ có mang cô em út, sinh sau khi mình đi tây 2 tuần thì phải. Gần 20 năm sau mình về Đà Lạt, mới gặp lần đầu 2 cô em gái sinh sau khi mình đi tây. May ông cụ bị đi tù nếu không chắc thêm 1 tá nữa.


Có tờ giấy do mình ký tên kêu đi tây có 5 năm học rồi về phục vụ quốc gia. Ai ngờ mấy tháng sau, Việt Nam Cộng Hoà banh ta lông nên không có ngày về luôn. 20 năm sau mới trở về một nước khác, phải xin chiếu khán đủ trò.


Có tờ giấy kê khai số nghị định, có tên mình trong danh sách nên nhớ đến Hùng Con Cua, con tiệm thuốc Thiên An Đường với huy hiệu 2 con cua, đường Duy Tân, góc Trương Vĩnh Ký. Hắn học Sàigòn, cũng xin đi du học ở Gia-nã-đại. Khi thấy có nghị định cuối cùng, danh sách sinh viên được đi du học, hắn gửi cho mình. Thấy tên thằng Nguyên nên mình báo cho gia đình nó biết luôn. Như cũng châm lắm. Ông đưa thư, đến nhà bỏ lá thư dưới khe cửa rồi mấy đứa em lấy chơi sao đó lại lọt dưới ghế sofa ở phòng khách. Buồn đời, mình đi học về thì có đứa em ra mách là mấy người chơi sao rớt dưới ghế. Hú vía! Nếu không thì cũng chả biết có tên đi du học, đợi tháng 3 gãy súng đến rồi di tản.


Hôm sau, mình về Sàigòn, vào nha du học ở đường Lê Qúy Đôn nếu mình không lầm. Sau đó, chạy qua bộ Nội Vụ. Nhờ Đào Văn Qúy học ở đại học Sàigòn chở đến. Mất nguyên một ngày ở trong bộ nội vụ. Sau này mới giác ngộ cách mạng, lý do mình vào trước nhất mà lại ra cuối cùng. Mình ngồi đợi rồi thấy thiên hạ dẫn con vào nói chi rồi dúi và tay họ tiền rồi được qua mặt mình đi vào các văn phòng. Cuối cùng gần hết giờ thì họ mới cho mình vào phòng đợi. Có ông kia dẫn thằng con vào rồi được người dẫn vào giới thiệu sau đó thấy ông ta đưa phong bì cho ông ngồi ký sổ thông hành.


Lúc đó mình tuy là nông dân, ngu ngu nhưng đột phá tư duy, giác ngộ cách mạng là phải mớm tiền. Đến khi hai cha con dẫn nhau ra về thì tên ngồi ký sổ thông hành, kêu hết giờ làm việc, về đi mai lại khiến mình đứng tim, kêu ớ ớ ớ. Mình bắt đầu học tính bà cụ mình, giả ngu lâu dốt bền, kêu cháu đợi lâu quá, cả ngày chưa ăn gì từ sáng tới giờ, muốn xỉu đi xỉu lại. Hết tiền ăn, chỉ còn mấy trăm mai đi đường. Bác làm ơn giúp cháu này nọ. Hắn có lẻ cả ngày nhận không biết bao nhiêu phong bì nên buồn đời kêu đưa hồ sơ đây xem. Đi tây à? Dạ vâng. Được. Thế là hắn lấy con dấu to đùng ra đóng cái rầm, rồi ký cái rẹt rồi đưa cho mình. Mình kêu cháu đội ơn bác suốt cuộc đời làm thân nông dân này.


Lòng mình lâng lâng như máy bay lên thẳng quên cả đói. Từ 7 giờ sáng thằng Quý chở đến đây, nó đợi ở ngoài, không dám đi đâu. Sợ mình ngu lâu dốt bền, bị lạc khi xong việc. Dạo đó đâu có điện thoại. Nó đói meo râu nên chửi thề. Tại sao mày không báo cho tao biết là chừng nào ra. Mình kêu tao có biết gì đâu, họ bảo đợi thì ngồi đợi, từ lầu 1 rồi từ từ lết lầu 2. Mắc đái cũng không dám đi, sợ người ta kêu lại hụt phiên mình. Còn người đến sau cứ lần lượt đi qua mặt mình, mặt cứ vươn lên như thầm hỏi biết bố mày là ai không.


Mình xin lỗi, chở tao ra toà lãnh sự pháp. Vào đây, có tên Việt Nam, thư ký hay long tong nào xổ một tràn tiếng tây khiến mình ngất ngư. Cũng phải lép tép lại vài câu tiếng tây tiếng u. Hắn kêu đưa hồ sơ đây, rồi nhìn mặt nông dân của mình như thầm hỏi mi ăn chi mà ngu rứa, vậy mà Việt Nam Cộng Hoà cũng cho mày di du học. Rồi hắn đem sổ thông hành của mình đi đâu, rồi phán “bonne chance”. Cầm sổ thông hành, có chiếu khán của tây thực dân, mình kêu thằng Quý chở mình đi đến công ty hành không Air France, mà lần trước về, thằng Đa đạp xe đạp chở mình đi ngang đây. Mở cửa bước vô, thấy mấy cô đẹp như tây, hỏi giá cả ngày giờ chuyến đi sắp tới xong xuôi để mai về Đà Lạt báo ông bà cụ.


Ra xe của thằng Quý, kêu đi ăn. Để dành tiền đi xe đò ngày mai về Đà Lạt, còn bao nhiêu mời nó đi ăn cơm tấm. Ngồi viết đây mới thương thằng Quý. Tên này học giỏi lắm. Hắn đậu tú tài tây hạng Assez-Bien, là thuộc hạng giỏi rồi. Bố nó có xe đò chạy Đà Lạt Di-Linh, sơn màu vàng, chắc để Việt Cộng không bắn tẻ. Hắn cũng muốn đi du học lắm nhưng không may mắn như mình. Sau này Việt Cộng vô thì hắn đi chăn bò, chăn ngựa chi đó, bị ngựa đá nên đầu óc hơi lộn xộn. Lần đầu mình về Đà Lạt có gặp anh bạn này, nhà ở Tăng Bạt Hổ, cạnh Nguyệt Vọng Lầu. Khi xưa mình tập nhu đạo với anh SƠn, anh của hắn, với cậu Ân trong Adran và buổi sáng thì tập với anh Minh, rể ông Xu Huệ ở Ngã Ba CHùa. Sau này về Sàigòn học đại học, không nhớ học gì, hình như bố mẹ mua cho căn nhà ở cư xá Thanh Đa nên đậu tú tài xong Quý về Sàigòn học Khoa Học, ở với anh Sơn.


Hôm ấy là ngày 23 tháng 12 năm 1974. Hôm sau mình ra Hàng Xanh, đón xe đò về Đà Lạt. Chiều đó, mình rủ mấy tên bạn đi ăn chè Mây Hồng thì khám phá ra, mấy người bạn mình nghĩ là thân, thay vì mừng cho mình, họ có vẻ ganh tị. Đó là bài học đầu tiên của mình về bạn bè. Sau ông cụ về Sàigòn, mua vé máy bay cho mình.


Thằng Nguyên cũng nóng lòng vì đơn của nó xin chiếu khán đi Gia-nã-đại lâu lắc. Mình rủ nó lên Giáo Hoàng Học Viện để chào cha Louis Leahy, gốc Gia-nã-đại. Ông cha này, mình quen khi đi tắm hồ ở đạp Đa Thiện. Mình thì tập bơi lơi bơi uống nước no đầy bụng trừ cơm mà ông cha này chơi kiểu linh mục, bơi ra giữa hồ rồi nằm như chúa Giê Su bị đóng đinh trên thánh giá, bất động khiến mình tò mò nên khi ông ta vào bờ, ngồi phơi quần xà lỏn, mình mới mon men đến khạc vài câu anh ngữ, kiểu i-ét-eo. Gút mo-ning. Thế là ông ta trả lời một lèo mình nghe chữ được chữ không. Ông ta ngạc nhiên là gặp một tên nông dân biết khạc tiếng ăng lê. 


Hỏi mình biết Số 6 không, mình nói sơ sơ. Ông ta rủ mai đi picnic trên đó chơi. Mình nhất trí vì muốn thực tập tiếng anh với tây. Đi học anh văn ở hội việt mỹ toàn mít a-nam dạy không. Có ông người huế nói tiếng anh với giọng mắm ruốc, kêu số nhiều tiếng anh là thêm “s” hay “es” như Shoe thì số nhiều là Shoes. Nhưng có nhiều từ khi đổi số nhiều thì khác biệt như “oanh thút (one tooth, cái răng) thì khi số nhiều như thu thít (two teeth, 2 cái răng) hay “oanh phút (one foot, một bàn chân) số nhiều là thu phịt (two feet, 2 cái chân)”. Rồi ông lập lại bằng giọng Huế để cả lớp đánh vần theo oanh thút thu thít, oanh phút thu thít, nói như rứa mới là in lít. Khiến mình bị ảnh hưởng nên nay nói tiếng anh có giọng mắm ruốc. Chán Mớ Đời 


Hôm sau đúng hẹn mình chạy qua Giáo Hoàng hỌc VIện với thằng Nguyên. Tên này xin đi du học bên Gia-nã-đại nên cũng muốn tập đàm thoại tiếng ăn-lê, rồi chạy theo ông cha lên số 6. Càng chạy xa thành phố mình càng rung vì khu vực này chưa bao giờ dám bò lên đây vì nằm vùng. Sợ họ buồn đời, ra kêu mình đi theo họ học làm cách mạng là Chán Mớ Đời.


Đến nơi, ông cha lấy một hộp to đùng ra, có dao nĩa,bú xua la mua. Nhà bếp bới chi đó không nhớ, còn mình và thằng Nguyên thì mỗi thằng khúc bánh mì thịt mua ở cạnh tiệm Kim Linh, ngay bên hông rạp Ngọc Hiệp. Ăn xong thấy ông ta lấy một chai rượu ra uống cái ực còn mình và thằng Nguyên ngồi ngáp ruồi. Khi xưa có biết đi dã ngoại là cái gì. Ông cha mới đề xuất một kiến nghị, mỗi tuần ngày thứ 4, từ 2 giờ đến 3 giờ, mình đến giáo hoàng học viện, gặp cha rồi tập đàm thoại. Mình nói tiếng anh hay tiếng tây trong 30 phút sau đó 30 phút đàm thoại bằng tiếng việt. Mình nhất trí.


Cuộc tập đàm thoại này kéo dài độ 8 tháng thì mình lên chào cha để đi tây. Cha hỏi thằng Nguyên sao không đi. Nó kêu giấy tờ chưa xong với toà đại sư Gia-nã-đại vì ở Tân Gia Ba nên thư từ khó khăn. Ông cha kêu để tao viết thư cho, và kêu thằng Nguyên làm bản sao hồ sơ của nó rồi đưa cho cha. Ông ta viết thư cho toà đại sứ Gia-nã-đại. 3 tuần lễ sau khi mình đến Pháp thì nhận thư thằng Nguyên, kêu tao đã đến Ottawa rồi. Nhờ ông cha Leahy viết thư nên toà đại sứ cấp chiếu khán. Kinh. Chơi với sơn đen cũng dính thêm cái may trong cuộc đời.


Trong mấy người bạn mình quen ở Đà Lạt, Đào Văn Qúy và Phạm Thành Nguyên là người hiền nhất. Rất tốt với mình nhất. 10 năm sau mình đi du lịch qua Hoa Kỳ, rồi bay qua Ottawa thăm hắn và gia đình. Gia đình hắn di tản năm 1975. Anh hắn tên Nam, du học trước mình đâu 3, 4 năm, có viết thư cho mình khi Sàigòn mất là nên qua Gia-nã-đại sinh sống, có gia đình hắn giúp đỡ nhưng Gia-nã-đại không nhận mình. Họ không cần nông dân. Chán Mớ Đời 


10 năm gặp lại thì hắn đã tay bế tay bồng, còn mình vẫn lang thang một đời phiêu lãng, từ Paris qua Ý Đại Lợi, rồi Thuỵ Sĩ. Thuỵ sĩ lại bay vòng vòng từ Basel đến Zủrich rồi đến Geneva trong 2 năm trời. Sau đó lại qua Anh quốc. Sau này lấy vợ ở Cali, cứ hai năm thì vợ chồng hắn bay qua Cali ở nhà mình cả tuần để đi ăn cơm việt. Lần chót là hắn rủ gia đình mình đi viếng thác Niagara, ngay biên giới Gia-nã-đại và Hoa Kỳ. Cũng đâu, 10 năm sau, đang ngồi ghế kéo lên núi trượt tuyết với đồng chí gái thì nhận điện thoại của Nguyên, kêu tao có chuyện này nói với mày, không phải chuyện đùa. Tao bị ung thư giai đoạn 4. Mình nói muốn ta bay sang chơi với mày ít ngày không. Hắn kêu không. Một buổi sáng nghe điện thoại reo, bên kia đường dây vợ hắn khóc.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Houston ngày trở lại

 Houston ngày trở lại


Sáng nay tàu cập bến Galvaston, Houston. Hai vợ chồng ăn sáng lần cuối rồi đổ bộ lên bờ qua hải quan, mấy người hải quan chào mừng kêu Welcome home thấy lạ và vui. Nay họ chả hỏi sổ thông hành gì cả, cứ đưa cái mặt ra là họ kêu OK vì cái mặt nông dân ngu dốt hiện lên màn hình. 

Phi thuyền con thoi đặt trên máy bay Boeing 747 để chuyên chở từ Cali qua Houston hay Florida , nay chương tình này chấm dứt nên họ để ngoài sân cho du khách thăm quan.


Ra ngoài xong xuôi thì nhắn tin cho chị bạn, kêu ông chồng lái xe tới đón tụi này đưa đến trung tâm không gian NASA ở Houston. Mình nói thôi để tụi này đi Uber, khỏi mất công vợ chồng chị bạn nhưng chị bạn là dân Texas nên cương quyết, bắt anh chồng chở ra đón tụi này. Lý do là vào nasa không có chỗ gửi hành lý. Chị ta nhắc khi trên tàu mấy ngày trước, mua vé ngày giờ để thăm quan trung tâm không gian Johnson, nếu không thì cũng mệt. Chỗ này muốn xem hết thì phải mất cả ngày. Hai vợ chồng chỉ đi xem chỗ họ trưng bày hảo tiễn dài cả 2 sân banh, giải thích rõ ràng khi cất cánh này nọ và trung tâm kiểm soát không lưu khi các phi thuyền bay lên và bay về mặt đất.


Xem phi thuyền con thoai và chiếc máy bay Boeing 747 chở phi thuyền từ Cali về Texas hay ngược lại thấy hay, cảm phục tinh thần khai phóng của người Mỹ.


Ngồi đợi thì đồng chí gái làm quen đâu trên tàu mấy bà Việt Nam nên kêu lại ngồi nói chuyện với một ông chồng. Đồng chí gái giới thiệu anh này cũng người Huế thì anh ta tự động kể lai lịch ở trong thành nội, ngay cửa thượng tứ đi vào, nhà nằm ngay bên phải khiến mình ngơ ngáo. Vì có sinh ra và ở Huế ngày mô đâu. Có viếng thành nội một lần rồi thôi. Chả có gì là đặc biệt lắm.

Hoả tiễn bắn phi thuyền Apollo lên cung trăng


Anh ta kể khi xưa đậu Tú tài xong đi sĩ quan Hải quân rồi được đưa về đi tàu tuần duyên. Anh ta kể không nguy hiểm bằng đi tuần trên sông. Việt Cộng nằm hai bên sông, giăng dây xích để dưới nước, đến khi tàu đi tuần đến thì họ kéo dây xích lên. Mũi tàu bị chận, có thể bị hư nên quẹo trái hay phải tùy góc độ hướng vào bờ thế là mấy ông kẹ bắn chết như Tây. Sau này họ khôn hơn nên gắn cái phao trước mũi thuyền nên khi đụng thì cái phao chấn lại và họ có thời gian tháo cái phao ra, quẹo đầu để lui và bắn trả được nhưng cũng nguy hiểm. Lý do mình hay thấy ảnh lính Mỹ tải trên nhóm cựu chiến binh Việt Nam đi tuần trên sông tại miền nam. 


Anh ta kể đi tù sau 75, có nhiều người bạn đi tù chỉ có 2 năm 11 tháng nên không được Mỹ cho định cư theo chương trình H.O.  Anh ta vượt biển 14 lần nhưng đều thấy bại vì chưa quán triệt được đường lối cách mạng sau mấy năm học tập nhưng lại may mắn được Hoa Kỳ cho di dân vì tù trên 3 năm có đủ tiêu chuẩn. Mình nói anh ta cho xem bàn tay, rồi chỉ ligne de mer của anh có nên đi Hải quân nhưng đi tù nên hải lộ của anh bị đứt đoạn nhưng may thay là đường ligne de l’air lại xuất hiện nên chỉ đi máy bay sang Mỹ khiến anh ta cười. Anh ta kêu về hưu nên hơi buồn có hai vợ chồng già đi vô đi ra. 


Đi viếng trung tâm không gian nasa thì thấy tinh thần của người Mỹ quá vĩ đại. Khi liên xô cho hỏa tiễn đưa người lên không gian, khiến Hoa Kỳ sợ xón đái. Tổng thống Kennedy kêu gọi Hoa Kỳ phải đưa người mặt trăng thì mấy năm sau họ thành công. Để hôm nào mình kể chi tiết hơn. Nhưng mình rất hãnh diện làm người Mỹ. 


Hai vợ chồng chị bạn gốc Đà Lạt, đón tụi này rồi đưa thẳng ra phi trường vì không có thời gian đi ăn phở. Trên xe, chị ta đã hông xôi lạt xưởng cho hai vợ chồng ăn ngấu nghiến rồi thả xuống phi trường. Chạy vào thấy đường đứng đợi qua khâu an ninh thì thất kinh vì thiên hạ xếp hàng đầy, một ông thuộc nhóm ICE mà mấy lâu nay các bác dân chủ chửi bới, kêu là phát xít bú xua la mua, chỉ mình phải đi vòng rồi đi xuống 2 tầng dưới, đến khu vực lấy hành lý rồi nối đuôi, xếp hàng để lên lại đây. Mình thấy mấy ông ICE (đá lạnh) phát cho thiên hạ nước uống nên mình và đồng chí gái lấy hai chai uống khi đợi. Càng uống càng mắc tè. Cho thấy hình ảnh được mấy bác dân chủ chỉ trích không đúng sự thật, nhiều bà ICE mặt mũi cũng xinh như mỹ. Chán Mớ Đời 


Mình nghĩ mấy người ICE đứng chỉ làm trật tự để tránh cảnh chờ đợi lâu quá thiên hạ nổi điên kêu biết bố mày là ai không rồi đập nhau. Nói chung thì hành khách chịu đựng lê từng bước một với hành lý. Mình tính đi nữa dặm đúng 85 phút mới qua cổng an ninh. Qua rồi thoát khoẻ re. Hai vợ chồng mừng chạy đi tè như ngày vui đại thắng.

Thiên hạ đứng xếp hàng đợi qua cổng an ninh


Qua an ninh nên mình bỏ cái túi đựng giấy tờ tuỳ thân vào ba lô rồi quên không đeo lại nơi cổ nên khi xuống phi trường Los Angeles, linh tính nói mình là cái túi giấy tuỳ thân đâu, kiếm không ra. Về nhà kiếm không ra nên lên mạng của TSA điền mất giấy tờ và hãng máy bay American Airlines thì mấy tiếng đồng hồ sau, họ nhắn tin vui. Hỏi mình muốn họ gửi đến nhà hay lên lấy. Mình nói cứ giữ đó rồi chạy lên lấy. Tiền thì họ nói gọi cho tên nào đó để hắn gửi cái ngân phiếu về nhà. Hú vía. Rút kinh nghiệm lần sau đi là phải tính vụ này.

Khởi đầu đứng làm đuôi đến khi qua khâu an ninh là 85 phút 52 giây. Mình đi chuyến cuối nên ít người chớ ai đi trong ngày chắc đợi khẩm hơn.


Nói chung là mỗi khi mình ghé lại Houston là có lộn xộn, để quên đồ ở phi trường nhưng lại gặp những người bạn cực tốt, rất chu đáo lo từng miếng ăn, nước uống, chỗ ngủ. Cái món nợ ân tình này khó mà trả được. Chị bạn này khi xưa họ chung promo ở Yersin nhưng không học chung lớp. Ra hải ngoại mới tìm lại tổ chim Yersin Đà Lạt xưa.


Hãng máy bay nhắn tin kêu đã tìm ra các bọc có đứng giấy tờ của mình, kêu đánh i-meo vào và tên tuổi ngày sinh tháng đẻ là loài ra. Hai vợ chồng chạy lên phi trường lấy cho rồi.


Về nhà thì có ông thần nào ở Việt Nam, gửi bản sao hồ sơ xin du học của mình năm 1974. Kinh. Rảnh sẽ kể vụ này. Xong om

54 năm sau thấy lại cái bằng trung học pháp của mình, do ông thần nào chưa bao giờ gặp, tìm ra ở Sàigòn.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Vật đổi sao dời

 Vật đổi sao dời

Vào trang nhà của Heritage, một think tank cực hữu thì thấy họ nói về sự cần thay đổi của Hoa Kỳ. Khi xưa đi học về phát triển đệ tam thế giới, có ông thầy giải thích như sau: nhiều nền văn minh Tây phương đúng hơn tập trung tại vùng Địa Trung Hải, với các di tích Hy Lạp rồi đến La Mã xung  quanh vùng này khi người ta sử dụng tàu bè đi chiếm đóng các vùng Bắc Phi ngày nay rồi nền văn minh của hồi giáo trỗi dậy cũng đánh chiếm Tây Ban Nha và miền nam pháp. 


Đến thế kỷ 16 người Tây phương tìm ra Châu Âu thì nền văn minh mới được tạo lập xung quanh Đại Tây Dương nối các nước châu Mỹ bên phía Tây đối mặt với Châu Âu. Thế kỷ 21 sẽ là thế kỷ của Thái Bình Dương. Ông nói xem bản đồ sẽ thấy Trung Cộng , các con rồng á châu và Ấn Độ sẽ vùng lên. 


Theo những gì mình đọc trên trang Heritage thì Hoa Kỳ xem Trung Cộng là đối trọng với Hoa Kỳ nên chủ lược của Hoa Kỳ sẽ bỏ Âu châu để quay về phía Thái BÌnh Dương. Lại nghe nói Trung Cộng tính xâm lăng Đài Loan vào năm 2027 để kỷ niệm thống nhất Trung Cộng sau 100 năm thành lập Đảng cộng sản tàu quang vinh. 


Đọc báo chí Tây thì họ cho rằng sự rút lui của Hoa Kỳ khỏi Âu châu được đội lốt cuộc chiến tranh đúng theo quy trình mà ít ai để ý đến. Có lẻ chính phủ Mỹ đã tung ra tuyên truyền khiến người dân xứ Hoa Kỳ cổ nhau chửi bới. Họ cho mấy ông nghị sĩ choảng nhau về ngân sách cả mấy tháng nay để rảnh tay lo vụ bỏ bom Ba Tư. Tên nào hay bà nào trong chính phủ nghĩ ra cách này quá hay. Lúc đầu có mấy người lên tiếng này nọ, nay họ cứ kéo lôi ra các vụ tham nhũng, gian lận khiến chả có ai lo vụ đánh nhau. 


Mình có kể vụ chính phủ Hoa Kỳ sẽ không xen vào nội bộ của các quốc gia khác, không dạy đời các dân xứ khác về dân chủ, dạy dân họ chửi nhau như người Mỹ hiện nay. Mình bắt đầu hiểu khi họ bắt cóc ông Maduro, nhưng vẫn để đàn em của ông ta nắm quyền nhưng thân Mỹ hơn. Mình đọc đâu đó nói chính phủ Hoa Kỳ đang gửi đặc phái viên gặp đại diện Ba Tư, nghe nói chủ tịch quốc hội như trường hợp Venezuela để đàm phán. Hy vọng họ sẽ nhất trí. 


Mình nghĩ nếu lật đỗ chế độ thì sẽ có biển máu, nạn nhân của chế độ sẽ trả thù cho người thân của họ và gia đỉnh của các vệ binh cộng hòa sẽ chống trả kịch liệt vì không muốn bị giết. Từ từ chế độ bớt man rợ, xóa bỏ hận thù chắc cũng 1 thế hệ bình thường hóa lại. Từ từ sẽ hàn gắn lại tình người Ba Tư.


Mình không biết các nghị sĩ Mỹ cố tình kéo dài vụ ký kết ngân sách quốc gia để ông Trump rảnh tay lo vụ bỏ bom rồi nghe nói đàm phán với Ba Tư có mòi sẽ đạt đến kết quả thì có hai nghị sĩ cộng hòa kêu sẽ bỏ phiếu thuận.


Câu hỏi người ta đặt ra mấy ngày nay là Hoa Kỳ sẽ đạt được gì sau khi mấy vụ chiến tranh, nghị viện không chịu bầu cho đủ số cần để có ngân sách. Ông Elon Musk buồn đời nói sẽ trả lương cho nhân viên cơ quan TSA thế là khiến mấy bác nghị sĩ dân chủ ngọng. Đó là cuộc chiến chính trị nội bộ chuẩn bị cho cuộc bầu cử tháng 11 sắp tới. 


Câu trả lời là họ sẽ rút lui khỏi trung đông và âu châu với tuyên bố đạt được chiến thắng. Dân Maga sẽ xuống đường đi bão hát vang như có bác Trump trong ngày vui đại thắng. 


Ông Trump buồn đời kêu các đàm phán với Ba Tư rất khả quan thì mấy ông Ayatollah kêu không có, cải chính ngay khiến CNN tuyên bố ầm trời là không có nhưng dầu hạ giá. Rồi ông Trump đơn phương kêu ngưng bỏ bom năm ngày khiến thiên hạ mất phương hướng. Có người cho rằng đó là sự cưỡng ép có tính toán. Ông Trump phải trả lời cho thị trường chứng khoán, các đồng minh ở Trung Đông, người Mỹ và Trung Cộng cùng một lúc với nhiều lời nhắn khác nhau. 


Mình thấy nhiều người tự xưng là chính trị gia lên mạng cứ kêu Tên Trump này nói láo bú xua la mua. Nói như tổng thống Clinton khi họ hỏi ông về vụ Monica, ông ta có nói láo hay không. Ông ta trả lời ông ta không nói láo, ông ta chỉ không nói hết sự thật. Làm chính trị việc trước tiên là phải biết nói láo, đâu ai đánh bài mà đưa cho đối thủ xem bài lật ngửa. Chán Mớ Đời 


Tháng giêng 2026, trong vòng hai tiếng đồng hồ đã thu Venezuela về, bắt cóc Maduro. Chủ nghĩa Monroe Châu Mỹ thuộc về người Mỹ được bật công-tắt lại được ghi rõ trong NSS 2025. 


Tháng 6 2025: NATO đồng ý nâng 5% quốc phòng tại La Haye. Âu châu trả tiền quốc phòng và Hoa Kỳ sẽ không tham dự vào sự phòng thủ của Âu châu. 


Tháng 2, 2026 chiến dịch Eric Fury, kiểm soát quân sự của Ba Tư, các chìa khóa ở trung đông chuyển qua  Do Thái và các nước của vùng vịnh và Hoa Kỳ qua hiệp ước Abraham. 


3 kích bản, ba chiến dịch với một mục đích: giải thoát các nguồn năng lực  Hoa Kỳ cho Thái Bình Dương. Bằng chứng sẽ không bao giờ được tung lên mạng xã hội để thiên hạ chửi bới mà sẽ được ghi trong các hồ sơ bảo mật, sẽ được giải mật mấy chục năm tới. Nếu ai buồn đời đọc những bài nghiên cứu trong Heritage Foundation, bộ não của chính quyền Hoa Kỳ hiện nay về chính sách đối ngoại sẽ được viết giấy trắng mực đen sau hội thảo NATO tại La Haye. 


Các gia tăng chi phí về quốc phòng  sẽ giúp Âu châu lãnh trách các nhiệm chính cho việc bảo vệ Âu châu, giúp Hoa Kỳ có nguồn năng lực để đối đầu với Trung Cộng tại Á châu. Đây là đường hướng chính thức của chính phủ Hoa Kỳ hiện tại. 


Thiên hạ cứ tin sái cổ là Hoa Kỳ muốn âu châu mạnh về quân sự, không dựa vào thằng đế quốc dãy chết nữa. Viện Peterson có nhận xét là chính phủ Hoa Kỳ hiện nay đòi hỏi mà không một quốc gia dân chủ nào của Âu châu có thể thỏa mãn về mặt kinh tế, cho đó là cái cớ để rút quân đội khỏi Âu châu. Do đó tổng tư lệnh NATO người Đức tuyên bố là không có thằng Mỹ thì Âu châu không đứng vững khi bị ai đó tấn công. Pháp quốc mới tuyên bố xây hàng không mẫu hạm mới vào 12 năm tới. 


Gần đây chính phủ Hoa Kỳ bị ngăn cấm sử dụng các căn cứ Hoa Kỳ tại Âu châu để đánh Ba Tư rồi không cho chiến hạm đến bảo vệ tàu dầu hỏa của họ ở vịnh Hormuz rồi tuyên bố này nọ. Mình có kể lý do các tướng họ được đón tiếp như hoàng gia để về Tây lại với hoa thịnh đốn là chúng ta cần đồng minh âu châu. Thật tế là âu châu không có khả năng kinh tế để hổ trợ Hoa Kỳ ở trung đông. Sẽ giúp quân đội Hoa Kỳ rút khỏi Âu châu dễ dàng hơn và không bị mất mặt. Khi châu Âu bị Đức quốc xã chiếm đóng tụi tao đem quân đổ bộ, nướng không biết bao nhiêu binh sĩ tại bãi biển Normandie, nay chúng bay không cho sử dụng Căn cứ của chúng tao thì thôi rút lui. Tao chơi với Puchin. 


Nay các quốc gia âu châu phải tái vũ trang mà kinh tế thì tệ rứa với chủ nghĩa môi trường bú xua la mua. Về Âu châu này sẽ thấy không khí khác khi xưa rất nhiều. Hàng quán đóng cửa rất nhiều, mình nói rất nhiều nên biết là kinh tế te tua. 


Hoa Kỳ rút quân khỏi Âu châu sẽ giúp người Mỹ vui mừng vì đã ôm gánh nặng từ 1945 đến nay. Qua chương trình Marshall để giúp chúng tái thiết nay thế hệ con cháu của chúng vô ơn bạc nghĩa này nọ. Nhạc sĩ Pháp Renaud có làm bản nhạc kể về sự vô ơn của người Pháp đối với sự hy sinh của binh sĩ Hoa Kỳ. Ai đi pháp nên ghé Normandie để xem các nghĩa địa lính Mỹ. Nhiều khi buồn đời người Pháp bắt người Mỹ dỡ bỏ mấy nghĩa địa này đem về nước. Sẽ mất đi khách Mỹ vì đa số sang pháp để đi viếng nghĩa trang quân đội nơi ông bố hay ông nội hy sinh tại đây. 


Đồng chí gái ngày nào cũng hỏi mình khi nào chế độ ba tư bị lật đỗ vì mụ vợ muốn phụ nữ xứ này được bận quần thủng đáy, nhảy tango. Mình nó người Mỹ hết điên rồi, khi đổ bộ vào các nước dưới thời Bush con. Đánh chiếm thì dễ nhưng cai quản thì khó tốn tiền và nhân mạng. Cứ để chế độ sống nhưng để người nắm chính quyền thân mỹ, bắt tay với Mỹ như Venezuela rồi sẽ đến Cuba. 


Nghe nói họ đang thương lượng với chủ tịch quốc hội ba tư hiện thời với điều kiện hợp tác với Hoa Kỳ. Cho một chế độ dân chủ thì chúng buồn đời kêu Trung Cộng vào làm ăn thì mệt. Nói như Trung Cộng thi hành chính sách với các nước lân cận. Cựu ngoại trưởng Trung Cộng đã từng tuyên bố là không cần đánh Việt Nam vì đã có nhiều thái thú trung thành với Trung Cộng. 


Trung Cộng mới là mối lo ngại chính của Hoa Kỳ ở thế kỷ 21, có thể làm suy yếu Hoa Kỳ để làm bá chủ thế giới. Mình xem số lượng đất đai do người Tàu mua ở Hoa Kỳ thì thất kinh, chỉ thua ông Bill Gates. Đi chơi nên không tải lên được vì không có Internet mà eSIM thì đắt lắm. 


80% dầu của ba tư được bán cho Trung Cộng. 17% đồ nhập cảng của Trung Cộng đến từ ba tư và Venezuela. Lý do đó mà chính phủ ba tư vẫn ung dung tự tại từ 47 năm qua dù bị cấm vận bu xua la mua. Chính phủ Hoa Kỳ chặt hai đầu mối này trong vòng 6 tuần lễ. Không phải làm Trung Cộng Khánh tận mà để thương lượng. 


Nếu ai đọc NSS 2025 có ghi rõ đối trọng với Trung Cộng là hai bên đều được lợi về kinh tế. Hoa Kỳ thì chủ nghĩa tư bản, nên làm ăn với tất cả mọi người. Nhớ thời chiến tranh lạnh, Hoa Kỳ hàng năm bán bột mì cho liên xô.


Hoa Kỳ kêu eo Hormuz bị chặn để thương lượng với Trung Cộng trong cuộc họp thượng đỉnh sắp tới tháng 4. Năng lượng là cách ép Trung Cộng bán các chất hiếm để sản xuất chip điện tử. 


Theo tình báo được biết là Trung Cộng chuẩn bị đánh chiếm Đài Loan từ đây đến 2027. Mỗi hàng không mẫu hạm ở trung đông là một hàng không mẫu hạm thiếu ở Biển Đông. Một viên đạn chống hỏa tiễn $20,000 không người lái của ba tư là một viên đạn thiếu ở Viển Đông nhằm chặn các đầu đạn Trung Cộng. Do đó Hoa Kỳ cần chuyển đệ thất hạm đội qua Biển Đông nha bây giờ thay vì trong 2 năm nữa. Vụ hàng không mẫu hạm Gerald Ford bị cháy rồi đem đi sữa chữa khiến mình hơi nghi là cách ngụy trang để dời hàng không mẫu hạm về Thái Bình dương. Chỉ là tuyên truyền. 


Đubai và các nước lân cận bị Ba Tư bắn 338 hỏa tiễn và 1740 Drone trong 24 ngày. Mà các ông ả rập không chống lại Hoa Thịnh Đốn. Họ biết rõ Hoa Kỳ sẽ làm giảm khả năng quân sự của Ba Tư thì họ sẽ sống yên ổn và mua súng ống của Hoa Kỳ thêm từ hiệp ước Abraham. Tha hồ ăn patriot. 


Tại sao Ba Tư không bắn hỏa tiễn vào Đồ Thái mà lại bắn phá UAE vì xứ này muốn đầu tư về AI, nghe nói lên trên một tỷ đô la, các công ty Mỹ có dám sang đây đầu tư. Ba Tư đâu có muốn Do Thái lành đạn, chúng lại cho ám sát thêm người ra lệnh. bà Tư nhắm đến gót chân Achille của Hoa Kỳ tại trung đông. 


Người ta tiên đoán là trong vài tuần tới Hoa Kỳ sẽ tuyên bố đã phá huỷ quân đội ba tư, eo biển Hormuz được mở cửa lại và các cuộc dội bom sẽ giảm từ từ. Mấy tháng tới sẽ có cuộc họp thương đỉnh giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng. dầu hoả Hoa Kỳ đổi với chất hiếm Trung Cộng. Đài Loan sẽ được dùng để trao đổi như thời Nixon và Mao Trạch Đông. Giá dầu hỏa sẽ xuống lại $70-80. Kinh tế toàn cầu lại vui vẻ như xưa. Hy vọng sau vụ này ai nấy làm ăn với nhau vui vẻ còn Ukraine thì để mấy ông âu châu đối chối với bác Puchin. 


Trong tương lai quân đội Hoa Kỳ sẽ chuyển về Thái Bình dương, NATO sẽ lo về an ninh Âu châu trong đó Hoa Kỳ ít can dự, trung đông sẽ được các nước này yên ấm với do Thái hòa bình và chuyện Palestine sẽ được giải quyết. 


Cuối cùng bản đồ thế giới sẽ được vẽ lại cho đến cuối thế kỷ 21 rồi tính sau. 

Mình có anh bạn làm cho quốc phòng Hoa Kỳ, kể cách đây 10 năm được phái đi nhiều căn cứ quân đội Hoa Kỳ trên thế giới để gắn các thiết bị tại các căn cứ này để không cần lính đóng nhiều tại đây nhằm giảm ngân sách chi tiêu. Hoa Kỳ có trên 770 căn cứ khắp thế giới. Nay bớt ở Âu châu và trung đông sẽ giảm chi tiêu quốc phòng. Không muốn làm sen đầm thế giới nữa hay dạy dỗ thiên hạ phải dân chủ bú xua la mua. Làm ăn rồi tính sau. Hai bên có lợi thì vui vẻ. 


Mình đoán là các hồ sơ Epstein, do thái và Rothchilds này nọ được tung ra để thiên hạ xúm lại chửi bới nhau để họ thực hiện vụ rút quân của họ ra khỏi Âu châu. Đúng là trò hề, họ đòi hồ sơ épstein được công bố nhưng lại chống công bố các đại biểu có hành vi sách nhiễu tình dục. 


Mình có kể vụ ông mỹ mới ra cuốn sách về lý do các tướng lãnh Mỹ được o bế khi sang Âu châu. Mình đoán là họ chuẩn bị sẵn để điều trần trước quốc hội để hợp thức hóa sự rút quân của Hoa Kỳ ra khỏi Âu châu khiến tổng tư lệnh NATO người Đức lên tiếng kêu không có Hoa Kỳ là ngọng.


Tóm lại Hoa Kỳ muốn rút khỏi Âu châu nên năm 2014 họ bắt đầu chuẩn bị cho cuộc chiến xâm lược của bác Puchin. Họ huấn luyện binh sĩ Ukraine cách chống lại quân đội Nga. Bác Puchin này hát bài 10 năm tình cũ nên đem quân vào Ukraine và kết quả cho thấy ngày nay, Nga te tua không đáng lo ngại như trước đây. Hoa Kỳ không cần có mặt ở Âu châu nữa. Vẫn buôn bán như thường và chế độ bao cấp an ninh từ 1945 đến nay chấm dứt, Âu châu phải mua hàng hóa Hoa Kỳ thì mới được bán hàng hóa qua Hoa Kỳ. Hôm qua mình đọc âu châu ký giấy tờ mua dầu khí của Hoa Kỳ. Họ cho bác Puchin bán dầu khí để bác đừng chết. Vì còn làm ăn buôn bán chớ,  nga mà te tua thì bán hàng cho ai. Thêm anh Trung Cộng dám xâm chiếm cùng đất cạnh biên giới nay có nhiều người Tàu hơn người nga. 


Venezuela, Iran, OTAN đều hướng về một mục đích chính là cuộc thỏa thuận của thế kỷ 22, cuộc họp thượng đỉnh với Trung Cộng sắp tới. 


Theo mình đây là một sự thay đổi đáng mừng so với các phân tích chính thống dựa trên phản ứng chống Mỹ chống Trump thiếu suy nghĩ. Nhưng không nên đang bỏ sót một khía cạnh quan trọng: đồng đô la. Mà mình có kể trước khi đi chơi. Nhóm BRICS tìm cách không sử dụng đô la để giao thương nên Hoa Kỳ muốn giữ petro dollar để mà sống còn nếu không thì nợ như chúa chổm không được in đô la trả nợ. Hoa Kỳ hòa hợp hòa giải với Venezuela và hy vọng với ba tư sau đó thì tự động rút khỏi Âu châu hướng mũi dùi về Thái Bình dương. 


Mục đích Hoa Kỳ hiên nay là duy trì đồng petro đô la, Áp lực thương mại (thuế quan), Xuất cảng khí đốt và năng lượng cho các đồng minh, Sự trỗi dậy của trí tuệ nhân tạo và stablecoin như những công cụ gây ảnh hưởng và duy trì đồng đô la.


Chúng ta đang ở trong một giai đoạn đế quốc kinh điển: tái tổ chức, tập trung lại, củng cố. Giống như La Mã, nước Pháp của Colbert, Đế quốc Anh, hay thậm chí Otto von Bismarck đã làm với Đức. Chính phủ Trump đang tái cấu trúc: bảo vệ "lãnh địa" của mình (châu Mỹ, năng lượng, đường biển). Mình đến kênh Panama mới thấu hiểu được sự việc chớ ngồi nhà thì đầu óc nông dân như mình ngu lâu. Khi đã hiển thị được các tàu thương di chuyển qua con kênh này thì mới giác ngộ cách mạng lý do chính phủ Hoa Kỳ phải lấy lại kiểm soát con kênh không để Trung Cộng quản lý. 


Hoa Kỳ này buộc người dân Âu châu phải trả giá để được bảo vệ (NATO, LNG, vũ khí) cho Hoa Kỳ làm sen đầm quốc tế nói như Hà Nội. Và cố gắng tách Nga và Trung Quốc (cho đến nay vẫn thất bại), đúng hơn là BRICS. 

đánh vào những mắt xích yếu trong khối Trung Quốc-Nga-Iran-Triều Tiên.


Venezuela là một phép thử xem được không trong khi Iran là con tốt chiến lược thực sự: cắt đứt một phần nguồn cung năng lượng của Trung Quốc, làm suy yếu Sáng kiến ​​Vành đai và Con đường, giành lại quyền kiểm soát dòng tiền USD. Nếu thành công, Trung Quốc sẽ chịu áp lực.


Nếu thất bại, khối BRICs này sẽ mạnh lên. Đây không hẳn là một cuộc chiến tranh mà đúng hơn là một cuộc tái cấu trúc đế chế.


Mình rất mừng là được viếng kênh Panama và Tân Gia Ba nhất là Đài Loan tháng 12 vừa qua, giúp đầu óc nông dân như mình hiểu chút gì sẽ thực hiện trong tương lai để khuyến khích mấy đứa con xoay theo cuộc thay đổi rất nhanh trong nay mai. Hy vọng Hoa Kỳ sẽ thỏa thuận với chính quyền mới của Ba Tư, đem lại tự do, dân bớt khổ. Hòa bình sẽ kéo dài thêm vài chục năm. 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn