Đức hồng y Nguyễn Văn Thuần
Dạo còn sống anh bạn, linh mục Nguyễn Hoài Chương hay nói đến đức cha François-Xavier Nguyễn Văn Thuận. Mình là người ngoại đạo, người lương nên chả để ý, nghe ông ta bị Việt Cộng giam giữ nhiều năm.
Mình chỉ nhớ câu chuyện kể về một vị giám mục tại Việt Nam sau khi Việt Cộng vào. Họ bắt ông cha này theo họ nhưng ông ta nhất quyết không, chỉ trung thành với Chúa. Một hôm ông linh mục này biết là sắp về thiên quốc nên cho gọi cán bộ Việt Cộng đến. Ông cán bộ lớn này vui mừng vì nghĩ nếu ông cha đồng ý theo nhà nước thì giáo dân sẽ nghe theo bác và đảng vì nhất chúa nhì cha thứ ba Ngô tổng thống.
Cán bộ hỏi trước khi qua đời, đồng chí có gì để nhắn lại với giáo dân. Ông cha kêu tôi cần hai cán bộ đứng hai bên giường của tôi. Cán bộ nhớn kêu dễ mà, chuyện gì chớ chuyện đó quá dễ vội kêu hai cán bộ mặt trận tổ quốc đứng hai bên giường. Sau đó cán bộ nhớn mới hỏi lý do, từ bao năm nay đồng chí không chịu theo đảng và nhà nước mà sao nay lại giác ngộ cách mạng khi sắp qua đời. Ông linh mục kêu khi xưa chúa Giê Su chết có hai thằng ăn trộm ăn cướp đứng hai bên nên nay tôi cũng muốn về thiên quốc như chúa giê su Chán Mớ Đời
Ngày 15 tháng 8 năm 1975. Lễ Đức Mẹ Lên Trời, một trong những ngày linh thiêng nhất của lịch Công giáo. Cha Thuần vừa làm Tổng Giám mục Sài Gòn đúng bốn tháng để lãnh đạo giáo phận quan trọng nhất Việt Nam.
Rồi những người công an đến gõ cửa. Ba tháng trước đó, chính quyền cộng sản đã tiếp quản Sài Gòn. Giờ đây họ tiến hành “dọn dẹp”, loại bỏ bất kỳ ai có thể gây rắc rối. Một Tổng Giám mục Công giáo rõ ràng nằm trong danh sách đó. Ông cụ mình bị dính vào cuộc lùng quét của Việt Cộng. Họ phao tin ông Nguyễn Cao Kỳ và các tướng miền nam tổ chức kháng chiến ở quân khu IV khiến ông cụ tin sái cổ và tham gia thế là một ngày đẹp trời, công an bao vây nhà mình, có ba tên công an đứng gác cổng ngoại bất nhập nội bất xuất. Nghe kể lại sách vở của mình bằng tiếng Tây tiếng anh đều bị họ lượm đi hết. Ông cụ bị lên án 18 năm cải tạo. Chán Mớ Đời
“Ông là gián điệp của Vatican,” viên thẩm vấn nói. “Hãy thú nhận.” Cha Thuận nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Tôi sẽ không thú nhận điều dối trá.” Họ đưa cha đi hơn 400 km về phía Bắc. Rời xa nhà thờ chính tòa. Rời xa giáo dân. Rời xa tất cả những gì cha đã dành cả đời để phục vụ. Cha không bao giờ được nhìn thấy lại nữa.
Phòng giam rộng khoảng 2,5 x 3 mét. Tường bê tông. Một ô cửa sổ nhỏ gần trần. Ẩm ướt đến mức nấm trắng mọc lên trên chiếu ngủ của cha như một khu vườn méo mó. Hầu hết tù nhân đều được thăm nuôi. Có thư từ. Có chút liên lạc với thế giới bên ngoài. Còn cha Thuận có chín năm hoàn toàn im lặng.
Chín năm. Hãy thử nghĩ xem. Chín năm một mình, chỉ có suy nghĩ của bản thân và tiếng bước chân ngoài hành lang. Đa số người khác đã phát điên. Đa số đã buông xuôi. Cha Thuận bắt đầu xây dựng một “giáo hội”. Cha nhớ lại Thánh Phaolô đã viết thư từ ngục tù La Mã khi bị bắt những lá thư làm thay đổi thế giới. Nếu Phaolô có thể viết trong tù, cha cũng có thể làm tương tự theo gương của ngài.
Cha xé lịch thành những mảnh nhỏ. Viết thông điệp bằng tiếng Ý ở mặt sau. Cai ngục không đọc được tiếng Ý. Mỗi ngày, ông ném những mảnh giấy qua tường cho những đứa trẻ đang chơi bên ngoài. Bọn trẻ nhặt lên. Mang đến cho các tín hữu Công giáo địa phương. Họ chép lại từng chữ bằng tay rồi chuyền đi. Những người lính canh không hề biết họ đang chứng kiến lịch sử được viết nên với niềm tin.
Những mảnh giấy ấy sau này trở thành cuốn sách “Đường Hy Vọng”. Trong khi cha Thuận ngồi một mình trong phòng giam, hàng triệu người trên thế giới đọc lời ông, học về đức tin từ một người bị giam trong bóng tối. Nhưng cha vẫn là một linh mục và linh mục thì cử hành Thánh lễ.
Cha viết thư cho chị mình xin rượu. “Thuốc chữa đau dạ dày,” cha gọi vậy. Bà hiểu ngay. Một chai nhỏ được gửi đến, dán nhãn “thuốc dạ dày”. Bánh lễ được giấu trong vỏ đèn pin. Lính canh kiểm tra mọi thứ và họ hỏi “Ông thật sự đau dạ dày à?” “Vâng,” cha đáp khẽ. Họ trao lại “thuốc” cho cha.
Vụ viết một đàng có ý nghĩa khiến mình ngu lại ngu dốt bền. Có lần nhà gửi thư cho mình kêu cậu em kế mình đã đi lấy vợ khiến mình chới với. Mới 18, 19 tuổi đầu mà đã lấy vợ khiến mình thất kinh. Sau này mới hiểu ý nhà kêu người em kế mình đã đi vượt biên khi nhận tin tức người em từ Galang. Chán Mớ Đời
Từ đó, mỗi sáng, ông cử hành Thánh lễ một mình trong phòng giam. Ba giọt rượu. Một giọt nước. Đổ vào lòng bàn tay trần. Bàn tay cha trở thành chén thánh. Giấy gói thuốc lá giữ Mình Thánh. Nghi thức linh thiêng nhất của Kitô giáo, được thực hiện trong bóng tối hoàn toàn, giữa lúc nấm mọc quanh giường cha. Rồi điều phi thường bắt đầu xảy ra.
Cha học tên các quản giáo cai ngục. Hỏi thăm gia đình họ. Kể cho họ nghe những câu chuyện về thế giới bên ngoài. Đối xử với họ như con người, không phải kẻ thù. Họ bắt đầu lắng nghe. Từng người một, các cai ngục dần cải đạo sang chính đức tin vì đó mà ông bị giam giữ. Việc mấy quản giáo trở về đạo này xảy ra thường xuyên đến mức chính quyền hoảng sợ. Họ liên tục thay đổi lính canh, đưa họ đi trước khi người tù có thể “làm ảnh hưởng” quá sâu. Hãy nghĩ về điều này: Một người bị biệt giam lại liên tục biến cai ngục của mình thành tín hữu. Đồng chí gái biến mình thành ô sin cả đời trong ngục tù của tình yêu. Kinh
Năm 1985, họ gọi cha lên làm việc. “Ông sẽ không bao giờ rời khỏi nhà tù này,” họ nói. “Tình hình chính trị khiến việc thả ông là không thể. Ông sẽ chết ở đây.” Cha trở về phòng giam. Ngồi trên tấm chiếu đầy nấm. Và cầu nguyện. “Nếu con còn hữu ích ở đây, xin cho con ơn được chết trong phòng giam này. Nhưng nếu Chúa muốn con phục vụ nơi khác, xin hãy giải thoát con.”
Ba năm sau, điện thoại reo. Ngày 21 tháng 11 năm 1988. Sau 13 năm tù trong đó có 9 năm biệt giam hoàn toàn, cánh cửa phòng giam mở ra, và họ nói cha được tự do. Tự do… phần nào thôi. Quản thúc tại gia ở Hà Nội. Vẫn bị cấm trở về giáo phận. Vẫn xa cách giáo dân. Vẫn bị ngăn cản công việc mà cha đã dành cả đời theo đuổi.
Năm 1991, họ đưa ra một thỏa thuận: cha có thể rời Việt Nam sang Roma. Nhưng không bao giờ được quay lại. Họ trục xuất cha khỏi chính quê hương mình. Cha chấp nhận.
Tại Roma, cha âm thầm làm việc ở Vatican. Nói về nhân quyền. Chia sẻ với bất kỳ ai muốn nghe về hy vọng về việc giữ vững đức tin khi mọi thứ dường như không thể. Năm 2001, Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong ông làm Hồng y. Trong buổi lễ, cha Thuận nói một câu khiến cả căn phòng lặng đi: “Hai mươi bốn năm trước, tôi dâng lễ với ba giọt rượu trong tay. Tôi chưa từng nghĩ Đức Thánh Cha sẽ đón nhận tôi như thế này.”
Lúc đó, ung thư đã âm thầm cướp đi sự sống của cha. Cha thực hiện chuyến đi cuối cùng sang Úc để mừng mẹ tròn 100 tuổi. Sau đó trở về Roma và qua đời ngày 16 tháng 9 năm 2002. Cha hưởng thọ 74 tuổi.
Mười bốn thế hệ đức tin Công giáo trong gia đình. Mười ba năm tù. Chín năm trong bóng tối hoàn toàn. Ba giọt rượu trong lòng bàn tay mỗi sáng. Cha không bao giờ được nhìn thấy Việt Nam lần nữa.
Đức Giáo hoàng Biển Đức XVI đã viết về cha cho toàn thể Giáo hội, nói rằng trong tuyệt vọng hoàn toàn, sự gắn kết của cha Thuận với Thiên Chúa đã trở thành “một sức mạnh hy vọng không thể ngăn cản.”
Đức Giáo hoàng Phanxicô tuyên phong ông là Đấng Đáng Kính năm 2017. Hành trình nên thánh của cha vẫn tiếp tục. Nhưng có một điều chúng ta đã biết chắc. Họ nhốt cha trong bóng tối và bảo ông biến mất. Cha lặng lẽ đưa ra ngoài một cuốn sách chạm đến hàng triệu người. Cha dạy các cai ngục cầu nguyện. Cha nâng Thiên Chúa trong lòng bàn tay mỗi sáng, giữa nơi nấm mọc quanh mình. Họ cố xóa cha khỏi lịch sử. Nhưng chính cha khiến cả thế giới phải lắng nghe.
Viết đến đây khiến mình nhớ ông cụ ở trại cải tạo 15 năm, lâu lâu có bị biệt giam vì trốn tù rồi đói quá nên Việt Cộng bò lại cùm lại. Tương tự thiêu tá Phong của tiểu đoàn 204,302 xưa kể vượt ngục nhưng rồi đói quá nên bộ đội hay dân quân kéo lại khệnh cho một trận đem về bỏ cachot.
Lua Viet Organization vẫn cho học bổng cha Nguyễn Văn Thuận hàng năm cho sinh viên nghèo tại Việt Nam. Hàng năm LVO tổ chức gây quỹ để tài trợ các chương trình từ thiện tại Việt Nam. Tháng này mới được thực hiện tại Nam Cali và tháng 5 tới sẽ tổ chức tại Florida. Ai muốn biết thêm tin tức xin vào trang nhà của Lua Viet Organization.
www.luaviet.org
Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen
Nguyễn Hoàng Sơn