Lương y như từ mẫu

 Lương y như từ mẫu

Hôm qua lái xe lên vườn, nghe podcast ông bác sĩ David danh tiếng người anh, chuyên trị về Fatty Liver,(gan nhiễm mỡ), tiểu đường kể về cuộc đời làm y sĩ khiến mình chới với. Không ngờ ông ta rất thành thật khi bị bệnh nhân chửi banh xác, nhờ vậy ông ta mới tìm hiểu thêm và cùng  vợ làm một thử nghiệm đã thay đổi cuộc sống tư duy của ông ta và cách chữa trị bệnh nhân bị gan nhiễm mỡ và tiểu đường.

Thấy tấm ảnh này trên mạng thấy thương mấy ông lính đánh chiếm lại Quảng Trị. Hai bên chết như rạ, bình địa hết.


Ông ta cho biết là mỡ ở bụng của chúng ta rất nguy hiểm hơn mỡ ở chân tay. Ông ta cho biết là cái bụng của mình phải ít hơn 1/2 độ cao của mình. Điển hình mình cao 173 cm thì bụng mình phải nhỏ hơn 86 cm. Hay cao 72 inches thì bụng mình phải nhỏ hơn 36 inches. Bụng mình thì 30 inches nên bớt lo. Mấy tên mỹ mình quen nghe mình nói về ăn một ngày một bữa nay thấy họ xuống khá nhiều 20 cân anh, người thì 40 cân anh, bụng nhỏ lại nên mừng cho họ.


Có thể 1/3 dân số trên thế giới bị bệnh tiểu đường mà không hay biết. Ông ta cho biết là ai bị bệnh tiểu đường mà không tìm cách chữa khỏi thì sẽ giảm tuổi thọ 100 ngày hay 3 tháng cho mỗi năm. Rồi ông ta để trên bàn 1 tô cereal mà buổi sáng người Mỹ được khuyến khích cho con nít ăn sáng như mình khi xưa cho con ăn vì bị quảng cáo trên truyền hình và con bị ảnh hưởng nên khi đi chợ mua đồ là chúng lấy mấy cái hộp này bỏ vào xe. Chán Mớ Đời  rồi một quả khoai tây, một chén cơm gạo trắng, 1 quả chuối và một thỏi sô-cô-la. Ông ta hỏi người phỏng vấn lấy mấy cụ đường trong thẩu như ở bên âu châu khi người ta mua đường để uống cà phê,cà phá để bỏ vào. Mỗi cục đường là 4g một muỗng đường.


Thì khám phá ra 1 thỏi sô-cô-la có đến 7.5 muỗng đường, để mình xem lại podcast để ghi lại rõ hơn vì lái xe nên chỉ nghe rồi kể lại. (Ghi chú thêm) 1 tô cornflake là 8 cục đường trắng x 4 là 32 g đường. Quả khoai tây là 9 cục đường 4 g hay 36 g đường, 1 thỏi sô-cô-là là 7 cục đường hay 28 g đường, còn trái chuối thì tuỳ theo to hay lớn, trái này thì 6 cục đường hay 24 g đường, và tô cơm nặng 150g thì có đến 10 cục đường hay 40 g đường.


Do đó những người được gọi chocoholic, nghiện sô-cô-la là vì họ nghiện đường trong các thỏi sô-cô-la. 


Ông ta kể là sau khi tốt nghiệp y khoa, ông ta muốn đem kiến thức của mình để giúp đời, giúp người. Bệnh nhân vào là cho uống Metformin mệt thở suốt 25 năm. Ông ta khởi nghiệp y sĩ năm 1986, xem như 40 năm qua. Có lần ông ta thấy có một cặp bệnh nhân hơi to béo một chút, mà ông ta theo dõi khám cho họ từ 10 năm qua, lâu quá không đến khám để lấy thuốc. Thông thường cứ 3 tháng hết thuốc thì bệnh nhân phải gọi bác sĩ lấy hẹn để đến khám và cho toa để mua thuốc thuốc tiểu đường nhưng hai vợ chồng này cả năm không đến nên gọi điện thoại xem tình hình ra sao. Mình thấy các hệ ứng phụ của thuốc Metformin như sau:


Metformin is highly effective at managing blood sugar but commonly causes temporary digestive issues, including diarrhea, nausea, vomiting, and gas. Taking it with food or switching to an extended-release version often helps. Less common but serious risks include lactic acidosis and vitamin B12 deficiency. [12345]

Đây là kim tự tháp dinh dưỡng mà bác sĩ khuyên chúng ta ăn uống hàng ngày từ mấy chục năm qua trước khi ông RObert Kennedy Jr., được bổ nhiều Jim làm bộ trưởng y tế Hoa Kỳ.


Bà bệnh nhân lấy hẹn rồi khi vào phòng mạch thì chửi ông ta như tát nước mùa thu. Điều ông ta ngạc nhiên là thấy bà ta xuống cân thấy rõ. Bà ta cho biết là những thứ ông khuyên tôi ăn toàn là đường, cereal, trái cây, bánh mì,…như kim tự tháp mà ông chỉ. Đó là bài học căn bản sinh vật học từ các năm lớp trung học. Tôi và chồng tôi phải gia nhập một nhóm trên mạng xã hội có đến trên 40,000 người bị bệnh tiểu đường để tự giúp nhau. Chúng tôi bỏ các thứ mà ông khuyên ăn, chỉ ăn thịt rau và tuyệt đối không có tinh bột như bánh mì và đường. Bây giờ xem chúng tôi xuống cân, không phải uống thuốc do ông kê toa nữa rồi bỏ đi về. Có bao giờ ông nói với tôi là bánh mì mà tôi ăn hàng ngày là đường. Cereal mà ông bảo tôi ăn mỗi buổi sáng là đường. Khi tôi ngưng ăn mấy thứ ông bảo tôi ăn thì tôi không cần uống Metformin do ông kê nữa. Chán Mớ Đời

Xem kim tự tháp về dinh dưỡng dưới thời bộ trưởng y tế Robert Kennedy Jr., thấy gần như đão ngược, ít tinh bột bánh mì cơm. 
 

Nghe bệnh nhân chửi một cách nhẹ nhàng khiến ông ta đứng ngớ như Sơn đen thấy gái đẹp. Ông ta lo ngại chớ, bệnh nhân đi kiện này nọ thì sẽ nguy hại đến danh tiếng của tổ hợp y tế của ông. Tối đó về ông ta kể chuyện này cho bà vợ nghe. Được cái là ông ta may mắn lấy bà vợ thông minh, không như đa số các bà vợ bác sĩ chuyên đi mua sắm. Bà này đột phá tư duy, nói tại sao mình không thử nghiệm này sau giờ làm việc. Hỏi xem có ai muốn tham gia chương trình, thay đổi cách ăn uống, để chữa trị bệnh tiểu đường. Làm thí nghiệm xem có như bà bệnh nhân chửi ông ta như tát nước.


Thế là ông ta hỏi các bác sĩ khác cùng tổ hợp y khoa của ông ta thì mấy ông bác sĩ kia không chịu, hỏi có giúp ích gì cho phòng mạch kiếm tiền vì hết bệnh nhân thì chúng ta đói. Chữa một bệnh nhân khỏi bệnh là mất đi một khách hàng (lương y như kế mẫu). Thế là ông ta phải tự làm một mình với bà vợ rồi có cô y tá nghe nói đến chương trình sau giờ làm việc và cuối tuần thì kêu sẽ giúp không lấy tiền công. Thế là họ kêu gọi bệnh nhân nào muốn thử nghiệm chương trình này và làm việc này. Ông khám phá ra cách chữa trị bằng Metformin thì không bao giờ khỏi nhưng qua qua đinh dưỡng thì hết.


Trở lại câu hỏi chính lúc đầu là ông bác sĩ David cho biết là tất cả mọi người trong chúng ta đều có một tương lai bệnh lý khác nhau tuỳ theo sự ăn uống sinh hoạt của mình và quan trọng nhất là mỗi người tự chọn lấy. Thí dụ như thân hữu của mình, gặp nhau khi xưa. Mình nói khi xưa vì dạo này gặp nhau thấy họ thay đổi ăn uống. Gặp nhau vui vẻ, ăn uống phủ phê, uống rượu dzô dzô rồi ra vườn đứng hút thuốc vì vợ con chửi. Còn ở Việt Nam thì vô tư như người Hà Nội. Cho nên rất khó khăn để tự chọn cho mình một lối sống riêng vì bị ảnh hưởng, áp lực từ bạn bè này nọ. Mình nhớ có lần vè Sàigòn, gặp lại mấy người bạn Yersin thì có một anh bạn không muốn uống vì nhà ở Củ CHi cần lái xe về nhưng mấy tên kia ép uống nên phải uống. Mình thì không ai ép uống cả vì cái mặt cô hồn của mình. Mình tự chọn con đường không hút thuốc , không uống rượu, đi bộ và tập ở Đông Phương Hội mỗi ngày. Thấy rõ ràng thân hữu ngày nay te tua, không còn dzô dzô nữa, uống nước suối hết.

Thân hữu nhìn mặt mình là hết muốn nhậu nên ít ai rủ mình dzô dzô hết


Ông ta sinh sống tại Liverpool, cho biết năm 1986, khi bắt đầu hành nghề y sĩ thì bệnh béo phì và bệnh tiểu đường không thấy xuất hiện ở các lứa tuổi dưới 55. Không có đến một trường hợp. Dạo ấy tiểu đường loại 2 có một tên khác không biết dịch ra tiếng Việt ra sao “maturity on set diabetes” nghĩa là cho người cao tuổi. Ngày nay chúng ta gọi tiểu đường Diabetes loại 2 vì phải cộng thêm lớp người trẻ dưới 55 tuổi.


Được cái là giới trẻ họ có thời gian để thay đổi cuộc sống cho tương lai còn thế hệ mình thì buông bỏ cho rảnh nợ đời nên hôm trước, có hai ông thần đến nhà mình chơi một chai Whisky khiến mình thất kinh. Họ nay bị ghiền, về già khó bỏ, chỉ đợi trời kêu ai nấy dạ thôi. Bà vợ kể là uốgn thuốc với rượu. Kinh Ông bác sĩ cho biết là theo chính phủ thì được biết nếu không kiểm soát được tiều đường loại 2 thì mỗi năm, con người sẽ giảm đi mất 100 ngày tuổi thọ. Hay đúng hơn 1/3 năm.


Câu hỏi về người bị bệnh tiểu đường chết vì ung thư. Ông bác sĩ cho biết có 8 loại ung thư liên quan đến bệnh tiểu đường. Ông ta bắt đầu giải thích về Insulin trước khi nói về bệnh tiểu đường. Cao đường làm hư hại các động mạch nội mô, mà ông ta gọi là Glycoalix, phần không bị dính. Nói về Glucose đến từ thực phẩm chất dinh dưỡng tinh bột. Câu hỏi là insulin sẽ làm gì với đường mà chúng ta ăn vào. Hormone insulin được cấu tạo bởi Pancreas gland (tuyến tuỵ) đẩy đường ra khỏi huyết quản, đưa vào các tế bào để được sử dụng như năng lượng cho cơ thể của chúng ta hoạt động. Thật ra chúng ta cần đường để giúp các tế bào hoạt động.


Nhưng nếu chúng ta ăn tinh bột nhiều hơn cơ thể cần thì đường sẽ chuyển thành chất béo vì ít nguy hiểm hơn là làm hư hại các động mạch. Ông ta nói là bị bệnh tiểu đường. Ông ta bị stress vì đứng đầu tổ hợp y tế. Bệnh nhân hay tặng bánh cho ông ta nên hay ăn bánh nên từ từ ông ta tiêu thụ đường nhiều hơn cơ thể cần mỗi ngày. Insulin làm việc rất cực nhọc để loại bớt chất đường trong cơ thể và kết quả cho tôi hai thứ: cái bụng bự và lá gan chứa đầy chất béo, được gọi là gan nhiễm mỡ. Chán Mớ Đời 


Sau bao nhiêu năm làm việc nhiều, lá gan của tôi được chứa đầy chất béo. Vấn đề là lá gan nhiễm mỡ sẽ cản trở việc xử lý của insulin. Nghĩa là cơ thể chúng ta phát triển mà họ gọi là Insulin resistance, mình dịch là kháng insulin, nghĩa là insulin làm việc kém hiệu quả hơn trước. Do đó chúng ta cần pancreas, (tuyến tuỵ từ này này hình như sau 75) sản xuất thêm insulin. Vấn đề là lá gan nhiễm mỡ có thể cả 10 năm nhưng chúng ta không biết. Mà cuộc sống lại dựa vào sự sản xuất Insulin.


Ông ta cho biết 93% bệnh nhân bị tiểu đường loại 2 thì nếu ăn tinh bột và đường ít lại thì lượng đường trong máu sẽ trở lại bình thường. Còn nếu đợi thêm vài năm thì con số này sẽ giảm đến 73% nhưng nếu chúng ta vẫn thèm ăn cơm chiên phở gà này nọ thì nói đợi thêm 5 năm nữa thì con số này sẽ giảm xuống 50%.

Đây là hình ảnh của lá gan bình thường và lá gan bị nhiễm mỡ. Cái hay là chúng ta có thể cải tạo lại lá gan nhiễm mỡ bằng chế độ ăn uống.


Ông ta có nói đến Glycemic load khiến mình thất kinh vì lần đầu tiên nghe đến. Thường thì nghe glycemic index để nói về các món ăn có hệ số đường ra sao. Glycemic là lấy số lượng của thức ăn sẽ gây ảnh hưởng đến lượng đường trong máu. Điển hình là chúng ta ăn dưa hấu, nói là nước nhưng nếu chúng ta ăn nhiều lượng dưa hấu số lượng đường sẽ tương đương như ăn thỏi sô-cô-la là 7.5 muỗng đường. Ngoài ra phải xem cả lượng đường trong thức ăn nữa.

Đây là bảng Glycemic Index và Glycemic Load. Xem theo để ăn uống độ chừng


Ông bác sĩ và bà vợ tìm được 18 bệnh nhân muốn chữa lành bệnh tiểu đường. Mỗi tối thứ hai họ gặp nhau chia sẻ các tin tức về ít tinh bột, cách nấu ăn này nọ và ông ta theo dõi bằng cách lấy máu để thử mỗi tuần cho chính ông ta và bệnh nhân vì ông ta cũng bị tiểu đường vì được bệnh nhân thương nên tặng bánh tây ăn. Ông ta tưởng bệnh nhân bị gan nhiễm mỡ từ 10 năm vì họ uống rượu nhưng không vì ăn đường. Nên nhớ rượu cũng là do đường lên men tạo ra độ cồn. Sau độ vài tuần thì lá gan của họ hoạt động khá hơn từ 1/3 đến 50% tốt hơn. Ngồi xem kết quả phòng thử nghiệm khiến ông ta vui như có vua Charles trong ngày vui đại thắng.


Rồi trọng lượng, từ từ tuần này qua tháng nọ lượng cân giảm thấy rõ, và cảm thấy không đói bụng nhiều như xưa. Lý do là khi lượng đường giảm khiến chúng ta đói. Trước đây mỗi lần ông ta đứng dậy là cảm thấy chống mặt nay thì hết, cái bụng bự cũng tan theo mấy khói của lò lửa. Áp huyết bình thường lại. Cần mất 3 tháng mới thấy kết quả rõ rệt. Đó là việc xẩy ra năm 2013, nay thì tôi không cần ngủ trưa nữa, khoẻ như tây bà đầm, con cháu của vua Charles. Hơi dài nên hôm nào kể tiếp. Chán Mớ Đời 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nah 


Dạy con từ thủa về già

 Dạy con từ thủa về già 


Anh Sơn! Anh ráng giúp thằng con cho mướn cái phòng đi, tội quá, lâu quá nó chưa cho mướn được.” Đó là lời mụ vợ kêu ca. Mình nói để nó tự học. Có kinh qua khó khăn nó mới hiểu và có kinh nghiệm cho mai sau. Thế là hai vợ chồng khẩu chiến, đối choại cho vui cửa vui nhà. Mụ vợ thì thương con muốn giúp nó mà mình thì muốn giúp bằng cách dạy nó cái nghề để sau này kiếm ăn. Từ ngày thằng con nhất trí theo mình học nghề. Có căn nhà ở Bolsa, cho người quen mướn còn dư một phòng, mình nói thằng con kêu thợ sửa chửa lại rồi cho thuê vì trước đây chỉ để đồ chật nhà. Một cái giúp nó xem thợ làm việc ra sao, phần nào trước phần nào sau.


Nó đăng quảng cáo trên báo người Việt thì người Việt gọi hỏi lia chia. Vấn đề là tiếng Việt của nó như mỹ con nói tiếng Việt nên Chán Mớ Đời. Thiên hạ đến xem nhà đòi có cửa đi riêng khiến mình ngạc nhiên và bắt đầu hiểu tại sao có ông bạn mua căn nhà rồi chia ra làm 3 có lối đi riêng để cho thuê 2 phần và ở một phần. Thằng con xem Zillow hay Rentometer thì một căn phòng trong vùng này giá $1,200 nhưng người Việt cứ đòi rẻ hơn nên nó ngọng. Chả hiểu tại sao. Được ái là nó bắt đầu học tiếng Việt lại.


Mình nói nó đừng mất công cho xem căn phòng, cứ nói một người mướn phòng cho thiên hạ xem phòng. Nói là muốn kiếm người hợp với họ nên họ rất thích nhận nhiệm vụ này. Nay mình bắt chước người xưa, dạy cho con cái nghề mua nhà cho mướn như ông bà mình nói, để lại bạc vàng không bằng để lại cho con cái nghề để chúng kiếm ăn.


Đó cũng là một niềm hạnh phúc nho nhỏ vì đa số đám trẻ hay mời mình đi ăn cơm để hỏi kinh nghiệm như mình khi xưa hay mời ông Rich Dad đi ăn mỗi thứ 4. Mỗi tuần tốn $10 ăn cơm trưa, học nghề ông ta nhất là kinh nghiệm.


Vấn đề phải kiên nhẫn để upload kinh nghiệm mình vào bộ não của hai đứa con và thằng hôn phu. Phải giới thiệu chúng cho mấy người bạn của mình để chúng nói chuyện để học hỏi thêm. Nhiều khi họ nói chúng nghe chớ mình nói chúng bịt tai lại. Mấy đứa con chịu khó cuối tuần đi học mấy khoá về tài chánh. Được cái là đám bạn kêu chúng mày nên học từ bố chúng mày. Chúng nó có tư duy như mụ vợ mình là nông dân như mình thì dốt đặc cán mai nên không nghe. Đi học tham gia các nhóm đầu tư này nọ thay vì cuối tuần đi chơi uống rượu,…nhảy đầm như bố chúng. Chán Mớ Đời 


Sáng nay, hai cha con chạy lên gần Apple Valley để phỏng vấn một cặp để cho mướn một căn nhà. Nhà trống nên mình kêu thằng con đem theo 1 cái bàn và 4 cái ghế để ngồi. Mình hỏi cặp này cho biết lý do mình phải cho họ mướn thay vì cho mấy người khác. Họ nói này nói nọ. Mình hỏi họ tính gì tương lai. Rồi nói với họ kiểu người Mỹ gọi là “sell the dream”. Mình nói nếu ông bà trả tiền đàng hoàng, không bao giờ trễ thì sau 3 năm, nếu muốn mua căn nhà tụi này sẽ bán và cho vay lại khỏi phải mượn tiền ngân hàng. Mình có 4 gia đình mướn nhà trước đây rồi mua luôn căn nhà. Rồi ngồi giải thích hợp đồng trước khi họ ký, mất cả tiếng để thằng con học nghề.


Sau đó vào Costco, mua mấy Gift Card rồi kêu thằng con gửi tặng cho mấy người hàng xóm đã chỉ cho mấy người muốn mướn nhà xem. Thằng con mới đầu hăng hái muốn tỏ ra ta là quản lý đòi kiểm soát và gặp mặt người muốn thuê nhà. Nhưng cứ lái xe đến tốn tiền xăng nhất là xăng dạo này lên như điên rồi chả ai đến cả vì họ lái xe ngang không thích căn nhà không có lối riêng nên lặn luôn. Cứ như đợi người con gái nhưng em cứ hẹn nhưng đừng đến nhé. Có trải qua tình huống này rồi nó mới thấy bố nó không ngu như nó tưởng. Nói nó cứ lâu lâu ghé thăm ông hàng xóm vì ông ta già, có thể thương lượng mua căn nhà của ông ta trước khi ông ta qua đời. Hôm nay sựt nhớ đến một tên quen khi xưa, hắn có kể là sau khi mẹ hắn qua đời sẽ bán nhà dọn đi đâu đó. Mình gọi cho hắn hôm qua thì hắn nói đang vào escrow. Chán Mớ Đời 


Nên gọi điện thoại cho hàng xóm, cho biết mật mã để mở ổ khoá, nhờ họ mở cửa cho thiên hạ xem nhà. Nói với họ là muốn họ có hàng xóm tốt nên nếu người nào mà họ thích thì đưa cho họ đơn xin mướn nhà còn không thì khỏi cần. Họ sẽ thanh lọc trước dùm mình. Họ cho người ta xem nhà rồi ai họ có cảm tình, hỏi chuyện thì mới đưa đơn. Có 2 người gửi lại đơn. Mình kêu nó lấy mỗi người $30 để xét tín dụng của họ (credit report). Rồi hẹn sáng nay gặp nhau lần đầu để mình phỏng vấn cho thằng con xem. Đây lần đầu bằng anh ngữ vì đa số là bằng tiếng Tây Ban Nha vì đa số người thuê nhà của mình là người gốc la -tinh.


Thằng con có cái tính như mẹ nó. Mình cho thuê nhà thì nói làm quản lý thôi, chủ nhà ở xa tiểu bang khác. Do đó khi họ đòi sửa cái này phá cái kia nên mình có thể nói là để nói lại với chủ nhà xem, còn bây giờ thì trả tiền nếu không chủ nhà đuổi mình thi vợ nó cũng đuổi mình luôn. Họ đòi thay thảm thì tháng sau mình nói chủ nhà chưa có tiền, nếu anh chị muốn thì cứ bỏ tiền ra thay thảm màu anh chị thích rồi mỗi tháng được trừ $50 và tiền thuê nhà. Họ kêu mình dẫn đi mấy chỗ quen mua cho rẻ rồi họ vui vẻ lắm, ở thêm 10 năm nữa cho hết nợ tiền đã trả trước tiền thảm. Mỗi năm mình tăng giá thuê nhà. Mình có người thuê nhà trên 20 năm, trả hết tiền nợ ngân hàng cho mình. Mình đang tính tái tài trợ lại để dành tiền rồi sang năm nhà banh ta lông thật sự sau bầu cử. Chạy ra đi mua như năm 2009. Nhưng kỳ này thì chạy đi mua cho con.


Hôm qua hai cha con đi ăn trưa, nó hỏi vụ một ông chuyên gia địa ốc nói cái gì mà mình chạy đi mua nhà. Nó nghe mình kể mà không nhớ rõ sự việc. Mình nói là ông địa ốc gửi cho mình cái email nói về ông Paulson, cựu bộ trưởng tài chánh của Hoa Kỳ dưới thời ông Bush mới nghỉ chức và bạn bè ông ta đứng ra mua lại ngân hàng Indy MAc với giá là 70% tài sản của ngân hàng này với điều kiện là chính phủ cho mượn tiền, bảo kê. Nghĩa là nếu họ bán nhà nào không có lợi mà dưới giá 70% thì đại khái một căn nhà giá tiền nợ là $100,000 thì họ mua có $70,000 rồi sau khi thanh lọc hết họ muốn bán rẻ mấy cái nợ có nhà ma chê quỷ hờn thí dụ $30,000 thì chính phủ bù cho họ $40,000.


Bố nghe vụ này thì kêu địa ốc của mình tìm các căn nhà có nợ của Indy Mac bị ngân hàng tịch thu mà mua nên nhà xây cất mới thì mất độ $200,000 nhưng bố mua có $50,000 kể luôn đất như 2 căn nhà và 1 duplex ở San Bernardino giá nợ là $420,000 bố trả giá có $99,000. Lý do $99,000 vì dạo ấy Cali thiếu tiền nên ai bán nhà thì chính phủ Cali giữ lại 3.3% số tiền của giá bán, họ không giữ nếu giá bán là dưới $100,000. Đô đó khi bố trả $99,000 thì tên địa ốc nghĩ là bố ngu nhưng bố kêu cứ cứ nộp đơn vào. Không ai mua bằng tiền tươi, nộp tiền trong vòng 1 tuần thì bán ngay.


Con phải hiểu là có được thông tin nhưng đa số không làm gì cả. Con đi dự tiệc gặp thiên hạ nói cái này cái nọ nhưng họ không làm gì hết. Con nghe thì tìm kiếm thêm chi tiết để mình đầu tư này nọ. Quan trọng là làm cái gì với tin tức mình thu thập được còn biết thì ai cũng có thể biết.


Xui cái là có hôm mình đi làm về trễ người mướn nhà đến nhà trả tiền nhà, mụ vợ buồn đời kêu là nhà của tui nên lần sau mình thối thác thì người thuê nhà kêu vợ anh kêu nhà của anh. Chán Mớ Đời 


Khi xưa, mình nói nó học tiếng Tây Ban Nha ở trường nhưng nó chỉ học có 2 năm rồi bỏ, chạy đi học tiếng Nhật Bản lên đại học cũng chạy theo học tiếng Nhật. Nay cho mướn nhà gặp người gốc la-tinh nên chỉ nói tiếng Tây Ban Nha khiến nó ngọng. Nay mới thấy bố nó nhìn xa, nay phải học tiếng mễ lại. Người mướn nhà và người thợ toàn nói tiếng mễ nên Chán Mớ Đời. Nó cứ kể cho em gái nó cách bố thương lượng tiền bạc với thợ khiến nó cười lăn bò. Hy vọng nó sẽ học được cách thương lượng và chế thêm. Và quan trọng nhất là kiếm được thợ giỏi và tin tưởng.


Hôm qua, hai cha con chạy lên San Bernardino, gần Palm Spring xem 5 mẫu đất mà thiên hạ khi không gọi mình rồi cho không. Mình cứ để đó nay con gái, thằng hôn phu và thằng con muốn đầu tư nên mình chạy lên xem lại để coi có thể xây nhà cửa rẻ rẻ để cho thuê. Gần đó họ đang xây cái motel 50 phòng.


Về nhà đồng chí gái hỏi đi đâu mình nói chạy lên xem coi xây cất ra sao vì gần đó, họ đang xây một cái motel trước nhà thờ to đùng. Vợ hỏi đất đâu ra, mình nói thiên hạ cho. Vợ hỏi tại sao họ cho. Mình nói tại vì Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen nên họ thích thì họ cho. Mụ vợ mình có quan niệm khá lạ. Mình đoán là bị ảnh hưởng của bạn bè của mụ. Vì mụ vợ có mấy người bạn ghét mình dễ sợ. Có người kêu sao mụ vợ lại có thể lấy mình, tên nông dân ngu lâu dốt bền. Hôm tước đi ăn cưới, gặp lại cái bà mà khi xưa đồng chí gái rủ bà ta đi ăn, mình phải trả tiền ăn mà bà ta kêu đồng chí gái đừng lấy mình. Nay gặp lại sau 35 năm vẫn chưa chồng.


Mình mua nhà của người Mỹ rồi họ cho vay lại khiến mụ vợ chới với. Mụ kêu mình ăn nói vô duyên lại xấu xí mà sao thiên hạ lại bán nhà cho mình hay khu thương mại. Ông bán khu thương mại cho mình chưa bao giờ gặp mặt, cho vay lại 3.5 triệu cho 25 năm tỉnh bơ. Năm ngoái hai vợ chồng bay lên Alaska gặp mặt lần đầu để cảm ơn đã bán cho khu thương mại. Ông ta còn mấy miếng đất, đã có đào giếng rồi tính bán lại cho mình luôn nên nói là tháng 9 này ông ta xuống Cali sẽ bàn đến vụ này, bán và cho vay lại. 10 mẫu đất này mình có đến xem, có giếng ông ta đã đào rồi chỉ gắn ống bơm vào là xong. Chắc sẽ mua cho hai đứa con rồi sau này chúng xây nhà cho thuê, xung quanh đều xây nhà hết.


Mình nói xem 5 mẫu đất đang tính xây cất nhà cho thuê, mấy đứa con bỏ tiền ra, chúng dùng Roth-Ira LLC để xây cất. Mình cho chúng mấy mẫu đất để mấy anh em chung tiền xây cất. Mình hy sinh đời bố củng cố đời con. Mụ vợ kêu xa quá khiến mình nổi điên. Mình nói nếu mình mà nghĩ như mụ, không chịu khó chạy ra vùng Riverside và san Bernardino để mua nhà thì ngày nay cả hai vẫn còn đi làm chớ không ngồi đánh đàn bú xua la mua. Phải dạy con chịu khó, đi xa thì sau này chúng nó mới khá chớ mở miệng ra kêu xa quá. Mình lái xe đi chớ mụ có bao giờ đâu. Nay phải dạy con đi xa. Chớ mua nhà ở Quận Cam thì đâu có lời. Khi xưa bạn bè muốn giới thiệu cô cho tôi, tôi mà nói xa quá không đi thì có bao giờ gặp nhau để xin làm người tình ô-sin. Mình ở New York còn cô nàng ở Boston. Phải tốn tiền máy bay bay lên cuối tuần mới gặp nhau được.


Đang tính làm mobile home park, mua mấy cái mobile cũ kéo về rồi sửa chửa tân trang lại rồi bán cho ai đó, cho vay nên mỗi tháng vừa lấy tiền thuê chỗ và tiền cho vay. Kiểu này thì mấy đứa con cứ mỗi tháng bỏ túi mỗi căn độ $2,000, 5 mẫu thì có thể có thể làm được 20-30 mobile home thì cũng khoẻ đời tình anh bán bơ. Cũng có người xúi mình xây mấy căn nhà tròn vòm cầu, cho thuê kiểu AirBnB vì dân Los Angeles, cuối tuần thích chạy xuống vùng này để ngắm sao hay co gia đình các người lính thuỷ quân lục chiến vì cạnh căn cứ quân đội mỹ. Mình leo núi Machu Picchu họ có cho ở trong một căn nhà kiểu này, tối nhìn sao trên trời.


Thế là lại cãi nhau như xưa. Mỗi lần mình nói mua nhà là mụ không chịu, kêu tiền đâu nên cuối cùng mình tự mua một mình qua title Holding trust cho khỏe đời. Sau khi mua, hỏi mụ có muốn đi xem không. Nhiều khi mụ chả muốn xem kêu xa quá, còn đi xem nhạc ở mấy casino thì chạy xa cũng chạy. Chán Mớ Đời  May ngày nay thì thằng con biết nhà cửa mua ở đâu, người mướn nhà là ai nên lỡ mình có bị chuyện gì thì không lo nữa chớ gặp mụ vợ là mệt. Mỗi lần hai cha con đi đâu là mụ hỏi nhà nào. Chán Mớ Đời  (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Phản lực cơ F5 rớt xuống hồ Xuân Hương

 Phản lực cơ F5 rớt xuống hồ Xuân Hương


Dạo này thấy ông thần nào hỏi dân Đà Lạt xưa có nhớ vụ F5 rớt xuống hồ Xuân Hương Đà Lạt khiến thiên hạ như nằm Coma bổng nhiên nhớ lại vụ chiếc phản lực cơ F5 do thiếu uý không quân Lê Đình Toàn, gốc ấp Ánh Sáng lái và tử nạn trên hồ Xuân Hương. Nếu mình không lầm ông Toàn này có bà Mợ là em của ông photo Đại Việt hay ông Tư Quỳnh, tiệm vàng thì phải. Sau này ông Tư Quỳnh bán lại cho ông Lung ở đường Tăng Bạt Hổ.

Theo Aviation Safety Network thì ngày 24/3/1974, báo đăng. Có thể đó là ngày 22/3/1974, là ngày thứ 6. Theo báo cáo thì một phi công tử nạn và 2-3 người chết có mặt tại hiện trường. Mình nghĩ có lẻ đúng hơn là chết nhiều người như dân Đà Lạt kháo nhau


Vấn đề là trí nhớ nhiều người hơi bị lộn xộn sau 52 năm nên mình xin phép ghi lại dù đã có kể rồi. Mình có vào trang nhà của Không quân Việt Nam Cộng Hoà (hoiquanphidung) để đọc thêm các chi tiết của họ kể về vụ này nên ghi lại cho rõ hơn. 


Mình mò trên mạng thì họ không biết rõ ngày chắc chắn khi chiếc phản lực cơ F-5A lâm nạn tại Đà Lạt. Aviation safety network nói là ngày 23/3/1974 như có thể xê xích vài ngày vì báo cáo thời đó có thể chậm. Có nơi nói là ngày 23/2/1974  nên không biết đích xác ngày nào. Chắc ăn nhất ai quen với gia đình thiếu uý Lê Đình Toàn tử nạn ngày đó thì biết ngày giỗ của ông, hay những nạn nhân chết theo khi có mặt tại khu vực cầu Ông Đạo sáng hôm ấy thì cho mình biết để bổ túc.

Tài liệu của ông Trần Văn Lý cho biết là ngày 13/3/1974 Hoa Kỳ giao cho Việt Nam Cộng Hoà 4 chiếc F-5E. Nếu như vậy thì thiếu uý Lê Đình Toàn mới lái chiếc này nên có lẻ chưa quen nên bị lâm nạn chớ không phải để lấy le với dân ấp Ánh Sáng. Ngoài ra thì theo Aviation Safety Network thì loại phản lực cơ này có nhiều vấn đè cơ khí nên có nhiều chiếc bị rớt nên ông Lê Đình Toàn có lẻ mới lái lần đầu tiên hay vài lần vì máy bay mới được Hoa Kỳ chuyển giao nên có thể không quen máy móc ra sao nên cố bay xuống hồ Xuân Hương để tránh bay vào trung tâm thành phố


Mình đọc tài liệu thì được biết phản lực cơ F-5A mà thiếu uý Toàn lái và lâm nạn có vấn đề về kỹ thuật, có rất nhiều F-5 bị tai nạn không phải bị kẻ thù bắn hạ. Xem hồ sơ Aviation Safety Network. Cho nên những giải thích mà dân Đà Lạt kể cần phải kiểm chứng lại như là bay lượn để chào vị hôn thê hay chào mẹ của thiếu uý Toàn này nọ. Có thể máy bay bị trục trặc nên ông ta bay xuống hồ Xuân Hương để tránh bay vào thành phố.


Mình nhớ hôm ấy lúc ấy ra chơi tại trường Văn Học. Thường học từ 8:00 giờ sáng đến 9:50 giờ rồi có 15 hay 20 phút ra chơi. Sau phần lên đồi Quan Thuế để xả xú bắp vì nhà vệ sinh Văn Học khó bước vào. Mình và mấy tên học chung trở lại sân trường, đợi vào lớp. Mình đang đứng đấu láo với anh bạn học chung lớp Trần Thiện Tân trên sân trường. Trường Văn Học ở đường Hoàng Diệu toạ lạc trên đồi cao, sau lưng là ty quan thuế nên khi đứng đây có thể thấy từ khu vực đường Hai Bà Trưng, trường Việt Anh, và 1 phần khu vực đường Cường Để vì bị che khuất bởi đồi cao trên khu vực đường Thủ Khoa Huân, nhưng có thể thấy khu vực Abattoir. 


Bổng nhiên nghe tiếng phản lực cơ từ phía khu vực Cam Ly rồi thấy bóng chiếc phản lực cơ bay cái vèo phía đường Cường Để, về hướng hồ Xuân Hương. Rồi thấy cụm khói như thời Mậu Thân mà mình chứng thị trên Cây Số 4 bị bỏ bom từ nhà mình. Mình và Trần Thiện Tân mặt mày xanh như đít nhái khi thấy cụm khói đen bốc lên về phía đường Cường Để rồi chấn động và nghe tiếng nổ rất to. Mình đoán chắc không có bom đem theo chớ nếu không thì mệt. Có thể đã đi hành quân bỏ bom đâu đó rồi bị bắn nên bay ra hồ Xuân Hương. Mình mới hỏi lại anh bạn học xưa Đinh Anh quốc, thì anh ta cũng xác nhận là lúc ra chơi, chiều đó anh ta chạy ra cầu Ông Đạo. Trong khi mình thì có chạy ra nhưng xe bị cấm vào khu vực đó nên phải đợi đến hôm sau mới được đi lại gần.


Chiều hôm đó Cái Bớt Một THời chạy sang nhà mình kể là có nhiều người có mặt gần cầu Ông Đạ như ông bán xắp xắp hay bán kẹo kéo bay xuống hồ khiến mình thất kinh. Nên sau đó có chạy ra xem thì thấy người ta bắt đầu lập bàn thờ để tang mấy người chết. Hình như người Việt kỵ đem xác người chết ngoài đường về làm tang lễ ở nhà nên mấy người này được gia đình liệm hòm ngoài bờ Hồ. Đó là lần đầu tiên mình thấy nhiều đám tang cùng một lúc tại Đà Lạt. Còn sau Mậu Tân khi Biệt Động Quân bị Việt Cộng bắn chết đâu 20 mạng tại Cam Ly thì có thấy gia đình mấy người lính chết lên nhà xác nhận xác. Kinh


Vấn đề là nguyên nhân chính vụ rớt máy bay này được nhiều người nói bú xua la mua nên chả biết đâu mà lần. Thời đó chiến tranh nên có thể Việt Cộng nằm vùng tung tin bậy, phía Việt Nam Cộng Hoà cũng tung tin khác để trấn an dư luận nên chỉ có thiếu uý Lê Đình Toàn là biết rõ. Mình nghe thiên hạ đồn là ông Toàn có nói với con nít trong xóm là khi tụi bây thấy máy F5 bay trên xóm là tao đó. Thật ra dạo người Việt ít có ai lái F5 lắm, Skyraider hay trực thăng thì nhiều. Đọc tài liệu thì họ nói F-5A hay F-5E Tiger II, mang số hiệu Bạch Ưng 02 nên mình không rành lắm vụ kỹ thuật khác nhau ra sao.


Lần đó mình bắt đầu hết tin tưởng đài BBC vì tối hôm đó nghe đài BBC, thấy họ tường thuật bú xua la mua, không như mọi chuyện xảy ra tại Đà Lạt hôm đó. Mình thấy ông cụ mình hay nghe đài BBC mỗi tối từ tết Mậu Thân có lẻ bớt tuyên truyền hơn đài Sàigòn hay đài quân đội.


Có người nói là ông Toàn có người yêu hay hôn thê chi đó ở Ấp Ánh Sáng nên bay về chào hôn thê. Có tài liệu nói là cánh máy bay dính vào sợi neo/ cột truyền tin gì đó nên nổ tung. Mình nhớ xung quanh khu vực cầu Ông Đạo không có trụ điện hay cột truyền tin gì cả ngoại trừ trên đường Yersin, đối diện nhà thờ Con Gà có ty bưu điện, có thể có cột truyền tin.


Lúc mình chạy lên đời Cù, thì có thấy cái đầu máy của phản lực cơ nổ bay lên đó. Hình như họ cũng dăng kẽm gai rào lại. Nghe họ nói có vớt mấy người đi ngang cầu lúc đó bị sức hút của phi cơ nên bay xuống hồ luôn. Chết luôn. Thấy cũng hơi lạ vì trên cầu Ông Đạo có hàng rào chắn lọt xuống hồ.


Mình có ra xem hồ nhưng không nhớ rõ chi tiết như thiên hạ kêu tiệm Hạnh Tâm, hồ bị ô nhiễm vì xăng nhớt này nọ. Chỉ nhớ có mấy bàn thờ người chết nhang khói rùng mình rồi. Còn người nhái vớt thi thể thì không nhớ lắm vì ra có chút vì phải học bài thi tú tài năm ấy. Mình nhớ dạo ấy có lục bình trôi dưới cầu Ông Đạo rất nhiều và có lính gác để phòng hờ Việt Cộng đặt mìn vì có lần đi ngang qua cầu thấy ông lính chỉa súng bắn tùm lum dưới hồ nơi mấy đám lục bình trôi.


Đọc trên trang của Hội Quán Phi Dũng, có cô nào tên Hạnh, cư dân Ấp Ánh Sáng kể là đang tắm cho con rồi nghe tiếng nổ rầm trời. Cái này thì cộng nhận từ trường Văn Học mà mình còn nghe nổ cái đùng rất lớn thì ai ở khu Ấp ÁnH Sáng chắc là nghe to hơn. Con cô khóc như mưa bay Đà Lạt. Rồi sau đó người nhà đi chợ về kêu máy bay rớt ở hồ, cảnh sát chận hết đường đi. Sau đó cô ta chạy ra đường Cộng Hoà và Võ Tánh thì mình thấy không đúng lắm. Vì đường Cộng Hoà là từ chỗ bùng binh cây xăng Exxo, Palace, nhà hàng Đào NGuyên chạy đến am Sohier. Còn đường chỗ cầu Ông Đạo đến bùng binh Đinh Tiên Hoàng và Võ Tánh là đường Nguyễn Thái Học. Bà ta kêu thấy ngón tay, lòi ruột đủ trò, mình đoán chắc tưởng tượng thêm cho có hương vị người yêu của lính.


Chiếc trực thăng này chở Thiếu Tá Lê Xuân Phong của đại đội 302 đi hành quân về Đà Lạt, sau đó bay lượn chào mấy cô gái ở tại khách sạn Modern cạnh chợ Đà Lạt và chong chóng bị cây cột điện làm rớt.


Ngoài ra Đà Lạt có thêm mấy vụ rớt máy bay trực thăng như chiếc nằm ngay dốc Lê Đại Hành và đường vô chợ. Vụ này mình chỉ biết sau này khi đọc tài liệu của người Mỹ tại Việt Nam. Mình có hỏi thiếu tá Lê Xuân Phong, đại đội 302 trinh sát xưa ở Đà Lạt thì anh ta nói là chiếc máy bay đó mới bốc anh ta và lính đi trinh sát về, lính đón anh về căn cứ trong khi chiếc máy bay này do phi công mỹ lái, bay vòng vòng lượn ở khách sạn Modern, nơi lính mỹ mướn ở, có mấy con điếm trong đó nên lạng quạng dính dây điện chỗ khu vực đó. Mình có đọc bài tường trình điều tra vụ này. Người Mỹ chỉ ghi có 2 người bị thương chớ không chết như nhiều người Đà Lạt xưa kể. Mình có kể vụ này rồi và cho đường dẫn cho bài tường trình điều tra của người Mỹ.


Còn vụ trực thăng bị đánh cắp rồi bay đến vùng Việt Cộng đóng thì mình cũng có kể rồi. Theo thiếu tá Lê Xuân Phong kể lại là khi nghe trực thăng bị đánh cắp, anh ta có hỏi các cố vấn mỹ như Al Cornett là tại sao mình không đi trinh sát để tìm cách lấy về hay cho nổ thì mấy ông cố vấn biệt kích mỹ kêu là chiếc máy bay đó đang nằm ở Cam Ranh hay Nha Trang. Người Mỹ thấy mấy ông phi công Việt Nam lái máy bay tốn xăng để đi thăm gái nên lấy trực thăng bay về căn cứ ở Cam Ranh đậu. Hình như thiếu tá Nghĩa bị tù vụ đó. Không biết sau 75 có bị Việt Cộng cho đi tù hay không.


Mình có đọc báo Hà Nội nói về vụ này, nhưng thấy những gì họ kể không có lý lắm. Đó là họ chở chiếc máy bay này ra Bắc qua đường mòn hồ chí minh. Dạo ấy đọc tài liệu của Hà Nội thì họ chở khí tài từ liên sô hay Trung Cộng đến cảng Sihanoukville rồi chở đến biên giới Việt Nam Cộng Hoà. Nên vụ chở máy bay trực thăng về Hà Nội thì hơi lạ vì trực thăng bị bắn rơi rất nhiều tại các vùng bị Việt Cộng chiếm đóng.


Một chiếc trực thăng khác rơi tại hồ ngay trước nhà hàng Thuỷ Tạ, mình có đi coi thấy người Mỹ lặn vớt nhưng cũng không thấy khi họ câu lên được. Chỉ nhớ ban đêm, đèn đuốc của người Mỹ để sáng rực. Họ chỉ cho thiên hạ đứng ngoài đường chỗ bùng binh Thuỷ Tạ. Có người kể với mình là khi chiếc trực thăng bị rơi thì quân trấn đến khách sạn Palace, niêm phong phòng của ai ngụ tại đây và hành khách của chuyến bay đó. Có người nói là hai ông phi công người Việt lái máy bay từ giả người em gái Đà Lạt má hồng rồi trời tối đụng cột thuỷ lôi của Thuỷ Tạ nên đi thăm hà bá. Đó là dân Đà Lạt kể hay bựa thêm. Mình chỉ nhớ có vụ này rồi đi xem đứng ngoài đường nhìn vào.


Ngoài ra có vụ máy bay bà già L-19 rớt trên gần đồi cù nhưng mình nhỏ quá, dạo ấy chưa có xe gắn máy để chạy lên đó. Có mấy vụ máy bay hàng không Việt Nam bị không tặc từ Đà NẴng vào Đà Lạt…. Hôm nào buồn đời sẽ kể lại.


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn