Cà phê Việt Nam phê như Tây

 Cà phê Việt Nam xuất cảng thứ 2 trên thế giới 


Mình có hai cô em có tiệm bán cà phê Chez Nous ở đường Phan Đình Phùng nên tò mò về cà phê Việt Nam. Em mình cho biết cà phê ở tiệm hai em dùng nguyên chất cà phê, không có pha bắp rang này nọ. Đi chơi nên mình tò mò tìm tài liệu đọc về cà phê thì thất kinh khi biết được ngành trồng cà phê ở Việt Nam sau 75 được phát triển nhờ anh em xã hội chủ nghĩa đông đức mới được như hôm nay. Anh em đông đức thì giúp trong khi anh em Trung Cộng thì chỉ muốn em mình chết. 


Ai cũng biết cà phê được người Pháp đem qua trồng tại Việt Nam khi họ chiếm đóng và cai trị nhằm sản xuất cà phê đem về mẫu quốc bán. Cà phê được người Pháp đưa vào Việt Nam khoảng 1857–1888. Ban đầu trồng thử ở các nhà thờ Công giáo (Ninh Bình, Quảng Bình). Sau đó phát triển thành đồn điền lớn ở cao Nguyên (Đắk Lắk, Lâm Đồng)


Khởi đầu người Pháp cho trồng Arabica. Sản xuất phục vụ xuất khẩu về Pháp, người Việt ít dùng. Hình thành tầng lớp đồn điền và lao động cưỡng bức như các vườn cao su. Đây là giai đoạn đặt nền móng cho ngành cà phê tại Việt Nam, nhưng chưa phải “cà phê Việt” như ngày nay. 


Sau 1954, đất nước chia đôi: Miền Bắc theo kinh tế kế hoạch, cà phê ít phát triển vì gạo còn thiếu ăn thì tiền đâu mà uống cà phê nhất là được xem thức uống thực dân. Miền Nam vẫn duy trì một số đồn điền cà phê nhưng sau này chiến tranh lan tràn nên có nhiều nơi đóng cửa.


Văn hóa cà phê phin bắt đầu phổ biến với người Việt vì uống cà phê được xem là ngang hàng như mấy ông tây bà đầm, như thuộc về tầng lớp trưởng giả, trí thức như Đà Lạt có tiệm cà phê Tùng nổi tiếng nhờ các nghệ sĩ, nhạc sĩ và nhà văn hay ngồi rồi từ từ được bình dân hoá tại miền nam. Cà phê phin đến từ từ pháp ngữ “filtre”, nghĩa là lọc, trở thành thức uống đô thị (Sài Gòn). Mình nhớ ở chợ Đà Lạt có hàng chú Lìn bán cà phê buổi sáng với dầu cha quẩy. Chú bỏ cà phê trong cái vợt rồi bỏ trong cái ấm nước sôi. Ai kêu cà phê là chú đỗ vào ly thêm sữa đặc ông địa. Người mua lấy cái muỗng khuấy uống lấy dầu chả quẩy chấm vô ly cà phê ăn nhai như Tây. Tuy nhiên, sản lượng vẫn nhỏ, chưa có vai trò kinh tế lớn như ngày nay. Thường nghe cà phê Ba Mê Thuột, hình như dạo đó Đà Lạt ít ai trồng. 


Sau 1975, Việt Nam áp dụng mô hình hợp tác xã với chính sách ngăn sông cấm chợ nên ngành cà phê te tua vì thiếu vốn, thiếu kỹ thuật nên sản lượng thấp. Làm theo năng suất hưởng theo nhu cầu nên thằng nào cũng tà tà nên kinh tế banh ra lông đến nổi ông Phạm Hùng phải cho người sang pháp vấn kế ông Bùi Kiến Thành, con trai bác sĩ Tín, từng làm cố vấn cho ông Ngô Đình Diệm. Ông Thành kêu từ thời ban sơ đến nay chưa có một dân tộc nào có lãnh đạo nghèo trở nên giàu vì họ không biết gì về kinh tế và tài chánh. 


Tại đông Đức vào thời đó họ có vấn đề cà phê cho cả nước dùng cũng như chuối từ Cuba. Thế là họ đột phá tư duy kêu Hà Nội hợp tác trồng cà phê và chia nhau 50/50. Bên có kỹ thuật bên có lao công và đất đai. Đông đức cũng cấp vốn, máy móc, kỹ thuật. 


Mình đoán người Đức rất kỹ lưỡng nên đi đo dạt khắp nơi và quyết định, chọn địa điểm trồng tại Cao Nguyên (Đắk Lắk). Chương trình hợp tác hữu nghị chuyển sang trồng Robusta (phù hợp khí hậu, năng suất cao) và xây dựng các nông trường lớn. Nền tảng để Việt Nam trở thành cường quốc cà phê sau này. Điểm may cho Hà Nội là liên sô sụp đỗ sau khi người đông đức đầu tư chuyễn giao công nghệ cho Việt Nam nên không phải trả nợ cho đông đức theo hợp đồng. Khi không có đàn anh quốc tế đến viện trợ trồng cây cho máy cày máy bơm tưới nước rồi lăn ra chết. Hà Nội hưởng hết nếu không thì có lẽ không trở thành nước thứ hai sản xuất cà phê trên thế giới. 


Chính sách Đổi Mới (1986) chuyển sang kinh tế thị trường. Nông dân được tự trồng và tự bán. Kết quả là diện tích trồng cà phê tăng chóng mặt, gấp 20 lần. Việt Nam trở thành quốc gia xuất cảng cà phê thứ 2 trên thế giới và số 1 về loại cà phê Robusta, cà phê trở thành ngành kinh tế mũi nhọn cho Hà Nội. Mình tìm thấy tài liệu trên mạng về Đông Đức đầu tư như sau:


20 triệu USD xây nhà máy thủy điện Dray Linh. Cung cấp: xe tải, máy móc cơ giới, hệ thống tưới. Đây là cực kỳ quan trọng vì cao nguyên lúc đó gần như chưa có hạ tầng nông nghiệp hiện đại. Xem hình ảnh khi xưa vùng này Chán Mớ Đời 


Kế hoạch sử dụng 70,000 ha cà phê được quy hoạch và trên thực tế nông trường này trở thành đồn điền lớn nhất Việt Nam lúc bấy giờ. Năm 1975: cả Đắk Lắk chỉ có ~3,700 ha. Năm 1990: tăng lên 76,000 ha, gấp 20 lần. 


Khoảng 10,000 người từ miền Bắc được di dời đến vùng này để phục vụ sản xuất. Ngày nay dân tình ở đây đa số nói tiếng Bắc. Đông Đức xây nhà ở và hệ thống cung ứng (trường học, y tế), một dạng “khu kinh tế nông nghiệp kiểu XHCN”. 


Vấn đề ngày nay Việt Nam đứng thứ hai về xuất cảng cà phê nhưng lại bán với giá bèo so với Ba Tây và Columbia. Làm nhiều nhưng ít lời. Đó là nền kinh tế Việt Nam hiện đại tương tự với gạo được xem là nước thứ 2 trên thế giới sản xuất gạo và xuất cảng đến nổi nghe nói đem viện trợ cho Cuba. 


So sánh Việt Nam – Brazil – Colombia không chỉ là chuyện “ai trồng nhiều hơn”, mà là ai bán được nhiều tiền hơn trên mỗi hạt cà phê. Và kết quả khá bất ngờ: Việt Nam xuất khẩu nhiều nhưng giữ giá trị thấp nhất. Vụ này tương tự gạo và nước mắm. Thái Lan và Cao Miên xuất cảng gạo đắt tiền hơn Việt Nam. Mình thường nghe thiên hạ kêu người Việt mình thông minh nên sản xuất nhiều nhưng lại ít lời hơn mấy nước khác. 


Việt Nam chạy theo thành tích vì quen với tư duy của chế độ cộng sản. Nên càng sản xuất nhiều sẽ tuyên dương là anh hùng lao động trong khi các nước kia họ trọng chất lượng ít xịt thuốc sâu nên ngoại quốc thích và đồng ý mua giá đắt hơn vì có chất lượng. Một ông bộ trưởng ấn độ tuyên bố một câu xanh dờn là không cần trồng lúa vì có thể mua của Việt Nam với giá bèo.

🇻🇳 Việt Nam (Robusta)

~2 – 3 USD/kg

🇧🇷 Brazil

~3 – 5 USD/kg

🇨🇴 Colombia

~4 – 7 USD/kg


Việt Nam – “bán nguyên liệu”85–90% xuất khẩu dạng cà phê thô, Ít thương hiệu toàn cầu mạnh. Mình thấy cô nào ở New York tìm cách tạo dựng thương hiệu cà phê việt lấy thương hiệu là Nguyen thì phải. Mình đọc đâu đó lâu rồi. Họ mua hay trồng ở Việt Nam rồi sẽ kể câu chuyện về loại cà phê này. Hy vọng họ sẽ thực hiện được vì sống bên Mỹ nên hiểu người Mỹ hơn. Tương tự cà phê 7 lá do người Việt  ở Mỹ thành lập rất thành công. Nghe nói có đến 2,000 nhân viên khắp nước Mỹ. Mình có gặp mặt ông chủ này rất trẻ có đến vườn bơ mình hái trái một lần. Có lần định hỏi ông ta có nên trồng cà phê để bán tại nước Mỹ nhưng rồi quên mất. 


Brazil – “cân bằng sản lượng & công nghiệp” : Xuất khẩu thô (rất lớn), Ngành rang xay nội địa mạnh với các Doanh nghiệp lớn như: JDE Peet’s và Nestlé (đặt nhà máy lớn)


Trong khi đó thì Colombia – sử dụng “bán câu chuyện + thương hiệu” kiểu Starbucks, Có tổ chức cực mạnh: National Federation of Coffee Growers of Colombia, Thương hiệu quốc gia: Juan Valdez. Bán không chỉ cà phê mà còn tạo dựng “ Single origin”,  “Farmer story, Premium Arabica” và giữ lại: 40–50% giá trị chuỗi

Khâu

Việt Nam

Brazil

Colombia

Nông dân

$0.20

$0.40

$0.60

Xuất khẩu

$0.30

$0.50

$0.60

Rang xay & thương hiệu

$1.00

$1.20

$1.40

Quán

$2.50

$2.00

$1.40


Việt Nam được cái là mạnh về năng suất cao nhất thế giới nhưng lại yếu về branding và chế biến sâu. 


Trong khi đó Ba Tây rất mạnh về tổ chức quy mô và kỹ nghệ hóa, Có cả: Mass market + premium thêm Chiến lược: đa tầng (volume + value)


Còn xứ Colombia thì mạnh về marketing quốc gia và chất lượng đồng nhất. Trong khi chiến lược của họ là tối ưu hóa và kiểm soát chất lượng thương hiệu quốc gia, không bán cà phê vô danh.  Chuẩn hóa chất lượng. Không để hàng kém kéo giá xuốngKể chuyện (storytelling) và nông dân, vùng trồng, độ cao. Hà Nội rất giỏi tuyên truyền nên sử dụng kể chuyện (storytelling) về cà phê Việt Nam. Bớt xịt thuốc trồng hữu cơ nhất là phải trồng theo nhu cầu của thị trường là Arabica vì Robusta chất lượng kém. Chán Mớ Đời 


Mình rất ngạc nhiên khi được biết Việt Nam là cường quốc thứ hai về cà phê nên mừng nhưng khi tìm tài liệu đọc, để xem cán bộ nào có tư duy đột phá ra ý tưởng trồng cà phê thì khám phá Hà Nội may mắn ngư ông đắc lợi vì ông Đức cộng làm hết, bỏ tiền ra xây đập nước để tưới cây cà phê trồng này nọ rồi ông Đức cộng banh ra lông nên Hà Nội thừa hưởng hết những gì Đức cộng đã thực hiện.


 Vấn đề là Hà Nội chỉ tiếp tục tăng gia sản xuất bán thô thay vì tạo dựng thương hiệu để thế giới biết đến để tìm khách hàng lâu dài. Về Việt Nam mình thấy có công ty trồng cocoa và bán không thua gì nhập quốc nhưng chưa tạo được thương hiệu của người Việt. Tương tự như trà Việt Nam mình được thân hữu tặng uống rất ngon nhưng quả đài Loan thấy họ làm có bài bản đi các tiệm bán trà sẽ thấy. Hay thương hiệu mật ong Manuka mà nước Tân Tây lan xây dựng thương hiệu của họ và các chống giả hiệu. Ngày nào Việt Nam thực hiện được thương hiệu được nhập quốc biết và yêu thích thì mới giữa nông dân Việt Nam giàu được. 


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Hải cảng Chanh, Costa Rica

 Hải cảng Chanh, Costa Rica


Hôm nay tầu cập bến hải cảng Chanh (Puerto Límon) của xứ Costa Rica vào lúc 9:00 sáng lúc hai vợ chồng đang ăn sáng. Trời ấm hơn Cozumel (mễ tây cơ) vì phía nam nhưng lại mưa tuy không nhiều. 


Lúc hai vợ chồng xuống tàu thì vắng người. Thường đa số có mua tour đi viếng vùng này thì đã xuống sớm. Bò ra thì gió thổi như điên nên mụ vợ trở lui để lấy áo ấm. Sau đó thì vào cái chợ bán đồ lưu niệm. Muốn ra phố phải bước qua chợ này rồi quan thuế của xứ này. 


Đàn bà hay lạ kỳ, mụ vợ đang than mệt nhưng vào nơi mua sắm là xem như khỏe còn hơn voi. Chạy lung tung làng tang. Mua cái này mua cái kia trong khi mình ngồi đợi như bao đàn ông khác. Xong xuôi mình nói đi ra ngoài xem tình hình dân chúng ra sao nhưng mụ vợ kêu thôi lên tàu lại. Cuối cùng mình cũng kéo được mụ đi ra quan thuế. Bắt đầu thấy thiên hạ rao đồ và taxi bú xua la mua. 


Mình xem có chỗ nào đi viếng nhưng chỉ cái rừng sở thú này nọ. Mình đi mấy vụ này nhiều nơi thấy không có gì đặc sắc bằng ở Hoa Kỳ nên nay chán không muốn khám phá mấy chỗ này thêm muỗi chích đủ trò. Đa số họ làm vơ vẩn kiếm tiền du khách kiểu về Đà Lạt thấy họ làm những địa điểm chém du khách. Ná ná như vậy. 


Hai vợ chồng qua quan thuế thì thấy ông thần bán nước dừa tươi nên ngừng lại mua hai trái dừa uống rồi nhờ đập hai ra có cái thìa múc cơm dừa tươi ăn cho có vẻ người Việt tại costa rica. Sau đó mình kêu đi vào trung tâm thành phố thì mụ vợ kêu sợ lắm. Sao anh gan rứa đi vào chỗ lạ. Mình nói lấy vợ mấy chục năm nay khiến gan mình thành gan cọp rồi. 


Đi vòng vòng thấy các tiệm Samsung bán máy giặt quảng cáo rầm trời mới nhận ra là cái máy giặt đã giúp phụ nữ thoát cảnh giặt quần áo như ngày xưa và có thời gian hơn để lướt mạng xã hội. Dùng ứng dụng tạo dáng đẹp kinh hồn. Nói cho ngay đến xứ nghèo thấy tội và chẳng có gì hấp dẫn ở phố nên hai vợ chồng đi về. Qua quan thuế mới khám phá ra là cần có giấy tờ có hình mình nên đưa bằng lái xe. Tốt nhất là sổ thông hành. Quên là ở Mễ Tây cơ thì chỉ cần cái thẻ của tàu là lên xuống được đây là xứ khác nên cần đem theo giấy tờ tùy thân. 


Về tàu lại đi ăn nữa vì 1 giờ trưa. Nói cho ngay là ăn hoài ớn quá. Đi ra khỏi Cali mới thấy người Mỹ to béo kinh hồn. Cali người Mỹ tương đối còn để ý đến ăn uống vì thời tiết khá tốt để đi ra ngoài còn ở mấy vùng lạnh thì họ nhốt nhau trong nhà và ăn và ăn mấy đồ có chất ngọt. Thấy nhiều cặp vợ chồng to béo đi xe lăn bằng điện tự lái, chạy èo èo ở mấy chỗ ăn thấy khiếp. Mình chịu khó nhịn ăn nhiều mà người Mỹ ăn thả dàn thêm uống rượu bia. Thường họ mua bao luôn chuyến đi $1,150 nên uống thả dàn. Một lon coca giá $8. Kinh. người Mỹ họ ghiền nước coca nên uống như điên. Nhớ năm ngoài đi Alaska hụt, thấy anh bạn từ Austin kéo theo hai thùng coca, anh ta cho biết họ cho phép đem lên tàu. Mình thì không uống coca nên không để ý lắm với không uống rượu nên không lo vụ nước uống.  Thấy có cà phê uống thả dàn nhưng lại thấy nhiều người mua cà phê tại góc cà phê với giá $8. Sáng nay mình lấy nước ấm uống thì có hỏi bà Mỹ cà phê uống thả dàn ngon không.  Bà ta kêu được. Mình đọc tài liệu về cà phê trên tàu là hết dám uống   Kinh


Thấy họ to béo mà còn xâm mình thấy ớn lạnh. Đọc tài liệu thì họ nói xâm mình sau này sẽ bị ung thư nên không hiểu ra sao. Ngày mai là tàu cập bến Colon của xứ Panama sẽ theo tour đi viếng con kênh ra sao. (Còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn

Đức hồng y Nguyễn Văn Thuần

 


Đức hồng y Nguyễn Văn Thuần


Dạo còn sống anh bạn, linh mục Nguyễn Hoài Chương hay nói đến đức cha François-Xavier Nguyễn Văn Thuận. Mình là người ngoại đạo, người lương nên chả để ý, nghe ông ta bị Việt Cộng giam giữ nhiều năm như cả triệu người Việt bên thua cuộc. 


Mình chỉ nhớ câu chuyện kể về một vị giám mục tại Việt Nam sau khi Việt Cộng vào. Họ bắt ông cha này theo họ nhưng ông ta nhất quyết không, chỉ trung thành với Chúa. Một hôm ông linh mục này biết là sắp về thiên quốc nên cho gọi cán bộ Việt Cộng đến. Ông cán bộ lớn này vui mừng vì nghĩ nếu ông cha đồng ý theo nhà nước thì giáo dân sẽ nghe theo bác và đảng vì nhất chúa nhì cha thứ ba Ngô tổng thống. 


Cán bộ hỏi trước khi qua đời, đồng chí có gì để nhắn lại với giáo dân. Ông cha kêu tôi cần hai cán bộ đứng hai bên giường của tôi. Cán bộ nhớn kêu dễ mà, chuyện gì chớ chuyện đó quá dễ vội kêu hai cán bộ mặt trận tổ quốc đứng hai bên giường. Sau đó cán bộ nhớn mới hỏi lý do, từ bao năm nay đồng chí không chịu theo đảng và nhà nước mà sao nay lại giác ngộ cách mạng khi sắp qua đời. Ông linh mục kêu khi xưa chúa Giê Su chết có hai thằng ăn trộm ăn cướp đứng hai bên nên nay tôi cũng muốn về thiên quốc như chúa giê su Chán Mớ Đời 


Ngày 15 tháng 8 năm 1975. Lễ Đức Mẹ Lên Trời, một trong những ngày linh thiêng nhất của lịch Công giáo. Cha Thuần vừa làm Tổng Giám mục Sài Gòn đúng bốn tháng để lãnh đạo giáo phận quan trọng nhất Việt Nam.


Rồi những người công an đến gõ cửa. Ba tháng trước đó, chính quyền cộng sản đã tiếp quản Sài Gòn. Giờ đây họ tiến hành “dọn dẹp”, loại bỏ bất kỳ ai có thể gây rắc rối. Một Tổng Giám mục Công giáo rõ ràng nằm trong danh sách đó. Ông cụ mình bị dính vào cuộc lùng quét của Việt Cộng. Họ phao tin ông Nguyễn Cao Kỳ và các tướng miền nam tổ chức kháng chiến ở quân khu IV khiến ông cụ tin sái cổ và tham gia thế là một ngày đẹp trời, công an bao vây nhà mình, có ba tên công an đứng gác cổng ngoại bất nhập nội bất xuất. Nghe kể lại sách vở của mình bằng tiếng Tây tiếng anh đều bị họ lượm đi hết. Ông cụ bị lên án 18 năm cải tạo. Chán Mớ Đời 


“Ông là gián điệp của Vatican,” viên thẩm vấn nói. “Hãy thú nhận.” Cha Thuận nhìn thẳng vào mắt ông ta. “Tôi sẽ không thú nhận điều dối trá.” Họ đưa cha đi hơn 400 km về phía Bắc. Rời xa nhà thờ chính tòa. Rời xa giáo dân. Rời xa tất cả những gì cha đã dành cả đời để phục vụ. Cha không bao giờ được nhìn thấy lại nữa.


Phòng giam rộng khoảng 2,5 x 3 mét. Tường bê tông. Một ô cửa sổ nhỏ gần trần. Ẩm ướt đến mức nấm trắng mọc lên trên chiếu ngủ của cha như một khu vườn méo mó. Hầu hết tù nhân đều được thăm nuôi. Có thư từ. Có chút liên lạc với thế giới bên ngoài. Còn cha Thuận có chín năm hoàn toàn im lặng.


Chín năm. Hãy thử nghĩ xem. Chín năm một mình, chỉ có suy nghĩ của bản thân và tiếng bước chân ngoài hành lang. Đa số người khác đã phát điên. Đa số đã buông xuôi. Cha Thuận bắt đầu xây dựng một “giáo hội”. Cha nhớ lại Thánh Phaolô đã viết thư từ ngục tù La Mã khi bị bắt những lá thư làm thay đổi thế giới. Nếu Phaolô có thể viết trong tù, cha cũng có thể làm tương tự theo gương của ngài. 


Cha xé lịch thành những mảnh nhỏ. Viết thông điệp bằng tiếng Ý ở mặt sau. Cai ngục không đọc được tiếng Ý. Mỗi ngày, ông ném những mảnh giấy qua tường cho những đứa trẻ đang chơi bên ngoài. Bọn trẻ nhặt lên. Mang đến cho các tín hữu Công giáo địa phương. Họ chép lại từng chữ bằng tay rồi chuyền đi. Những người lính canh không hề biết họ đang chứng kiến lịch sử được viết nên với niềm tin. 


Những mảnh giấy ấy sau này trở thành cuốn sách “Đường Hy Vọng”. Trong khi cha Thuận ngồi một mình trong phòng giam, hàng triệu người trên thế giới đọc lời ông, học về đức tin từ một người bị giam trong bóng tối. Nhưng cha vẫn là một linh mục và linh mục thì cử hành Thánh lễ.


Cha viết thư cho chị mình xin rượu. “Thuốc chữa đau dạ dày,” cha gọi vậy. Bà hiểu ngay. Một chai nhỏ được gửi đến, dán nhãn “thuốc dạ dày”. Bánh lễ được giấu trong vỏ đèn pin. Lính canh kiểm tra mọi thứ và họ hỏi “Ông thật sự đau dạ dày à?” “Vâng,” cha đáp khẽ. Họ trao lại “thuốc” cho cha.


Vụ viết một đàng có ý nghĩa khiến mình ngu lại ngu dốt bền. Có lần nhà gửi thư cho mình kêu cậu em kế mình đã đi lấy vợ khiến mình chới với. Mới 18, 19 tuổi đầu mà đã lấy vợ khiến mình thất kinh. Sau này mới hiểu ý nhà kêu người em kế mình đã đi vượt biên khi nhận tin tức người em từ Galang. Chán Mớ Đời 


Từ đó, mỗi sáng, cha cử hành Thánh lễ một mình trong phòng giam. Ba giọt rượu. Một giọt nước. Đổ vào lòng bàn tay trần. Bàn tay cha trở thành chén thánh. Giấy gói thuốc lá giữ Mình Thánh. Nghi thức linh thiêng nhất của Kitô giáo, được thực hiện trong bóng tối hoàn toàn, giữa lúc nấm mọc quanh giường cha. Rồi điều phi thường bắt đầu xảy ra.


Cha học tên các quản giáo cai ngục. Hỏi thăm gia đình họ. Kể cho họ nghe những câu chuyện về thế giới bên ngoài. Đối xử với họ như con người, không phải kẻ thù. Họ bắt đầu lắng nghe. Từng người một, các cai ngục dần cải đạo sang chính đức tin vì đó mà ông bị giam giữ. Việc mấy quản giáo trở về đạo này xảy ra thường xuyên đến mức chính quyền hoảng sợ. Họ liên tục thay đổi lính canh, đưa họ đi trước khi người tù có thể “làm ảnh hưởng” quá sâu. Hãy nghĩ về điều này: Một người bị biệt giam lại liên tục biến cai ngục của mình thành tín hữu. Đồng chí gái biến mình thành ô sin cả đời trong ngục tù của tình yêu. Kinh 


Cách đây 4 năm mình có gặp một linh mục rao giảng lời chúa ở Trung Cộng (chui) nên không dám nêu tên. 


Năm 1985, họ gọi cha lên làm việc. “Ông sẽ không bao giờ rời khỏi nhà tù này,” họ nói. “Tình hình chính trị khiến việc thả ông là không thể. Ông sẽ chết ở đây.” Cha trở về phòng giam. Ngồi trên tấm chiếu đầy nấm. Và cầu nguyện. “Nếu con còn hữu ích ở đây, xin cho con ơn được chết trong phòng giam này. Nhưng nếu Chúa muốn con phục vụ nơi khác, xin hãy giải thoát con.”


Ba năm sau, Ngày 21 tháng 11 năm 1988. Sau 13 năm tù trong đó có 9 năm biệt giam hoàn toàn, cánh cửa phòng giam mở ra, và họ nói cha được tự do. Tự do… phần nào thôi. Quản thúc tại gia ở Hà Nội. Vẫn bị cấm trở về giáo phận. Vẫn xa cách giáo dân. Vẫn bị ngăn cản công việc mà cha đã dành cả đời theo đuổi.


Năm 1991, họ đưa ra một thỏa thuận: cha có thể rời Việt Nam sang Roma. Nhưng không bao giờ được quay lại. Họ trục xuất cha khỏi chính quê hương mình. Cha chấp nhận.


Tại Roma, cha âm thầm làm việc ở Vatican. Nói về nhân quyền. Chia sẻ với bất kỳ ai muốn nghe về hy vọng về việc giữ vững đức tin khi mọi thứ dường như không thể. Năm 2001, Đức Giáo hoàng Gioan Phaolô II phong ông làm Hồng y. Trong buổi lễ, cha Thuận nói một câu khiến cả căn phòng lặng đi: “Hai mươi bốn năm trước, tôi dâng lễ với ba giọt rượu trong tay. Tôi chưa từng nghĩ Đức Thánh Cha sẽ đón nhận tôi như thế này.”


Lúc đó, ung thư đã âm thầm cướp đi sự sống của cha. Cha thực hiện chuyến đi cuối cùng sang Úc để mừng mẹ tròn 100 tuổi. Sau đó trở về Roma và qua đời ngày 16 tháng 9 năm 2002. Cha hưởng thọ 74 tuổi.


Mười bốn thế hệ đức tin Công giáo trong gia đình. Mười ba năm tù. Chín năm trong bóng tối hoàn toàn. Ba giọt rượu trong lòng bàn tay mỗi sáng. Cha không bao giờ được nhìn thấy Việt Nam lần nữa.


Đức Giáo hoàng Biển Đức XVI đã viết về cha cho toàn thể Giáo hội, nói rằng trong tuyệt vọng hoàn toàn, sự gắn kết của cha Thuận với Thiên Chúa đã trở thành “một sức mạnh hy vọng không thể ngăn cản.”


Đức Giáo hoàng Phanxicô tuyên phong ông là Đấng Đáng Kính năm 2017. Hành trình nên thánh của cha vẫn tiếp tục. Nhưng có một điều chúng ta đã biết chắc. Họ nhốt cha trong bóng tối và bảo ông biến mất. Cha lặng lẽ đưa ra ngoài một cuốn sách chạm đến hàng triệu người. Cha dạy các cai ngục cầu nguyện. Cha nâng Thiên Chúa trong lòng bàn tay mỗi sáng, giữa nơi nấm mọc quanh mình. Họ cố xóa cha khỏi lịch sử. Nhưng chính cha khiến cả thế giới phải lắng nghe. 


Viết đến đây khiến mình nhớ ông cụ ở trại cải tạo 15 năm, lâu lâu có bị biệt giam vì trốn tù rồi đói quá nên Việt Cộng bò lại cùm lại. Tương tự thiêu tá Phong của tiểu đoàn 204, Đại đội 302 xưa kể vượt ngục nhưng rồi mệt quá nên bộ đội hay dân quân kéo lại khệnh cho một trận đem về bỏ cachot. 


Lua Viet Organization vẫn cho học bổng cha Nguyễn Văn Thuận hàng năm cho sinh viên nghèo tại Việt Nam. Hàng năm LVO tổ chức gây quỹ để tài trợ các chương trình từ thiện tại Việt Nam. Tháng này mới được thực hiện tại Nam Cali và tháng 5 tới sẽ tổ chức tại Florida. Ai muốn biết thêm tin tức xin vào trang nhà của Lua Viet Organization.

 www.luaviet.org


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn 

Hải cảng Maya của Cozumel

 Hải cảng Maya của Cozumel 


Hôm nay tàu ghé bến Puerta Maya thuộc đảo Cozumel của xứ Mễ Tây Cơ. Hòn đảo này gần Cancun nên thường du khách viếng Cancun hay đi tàu lại đây chơi. 


Đảo này có 3 hải cảng; Puerto Maya, International Pier và Punto Langosta. Hải cảng dành cho các tàu của hàng Carnival và những tàu liên hệ. Còn International Pier thì các hãng như Xcelebrity, Royal. Lần trước mình đến đây thì đi theo tàu xelebrity đậu ở đây. 


Mình hủy cuộc đi lặn vì thấy thời tieet thông báo có mưa và trời không nóng lắm với dạo này đồng chí gái không khỏe lắm. Bận tập đàn nên không đi bộ với mình mỗi ngày lại thích shopping. Mình mua gói này qua ứng dựng Viator nên có thể hủy trước 24 tiếng đồng hồ. 


Ăn sáng xong thì xuống tàu đi bộ ra khu vực do mấy công ty Carnival thành lập như khu mua sắm, ăn uống nhất là các bãi biển cho du khách. Đa số du khách Mỹ  già đi đứng khó khăn thêm nếu họ ở những nơi không có biển thì đến đây mướn cái ghế và dù rồi ngồi phơi nắng cả ngày đến khi lên tàu, gọi thức ăn và uống rượu bia là đời lên hương. Chả cần đi đâu cả. Công ty hàng hải tìm đủ cách để vớt hết tiền của nhân dân. Lần trước thì mình và đồng chí gái ở đây chụp hình cho mụ vợ mua sắm. Kỳ này mình kêu đi vào trung tâm thành phố khiến cô nàng vùng vằng nhưng rồi cũng lên taxi chạy vào thành phố mất 10 Đô.


Trung tâm gọi là San Miguel thì cũng khu mua sắm vắt lông du khách Mỹ. Cho thấy không có du khách Mỹ thì mấy chỗ này xem như chết. Đi vòng vòng cho mụ vợ mua áo quần với mũ rồi ngồi ăn. Mụ vợ đòi ăn tôm hùm họ đem ra cho xem con tôm hùm nhỏ xíu kêu $120 khiến hai vợ chồng cứng họng hết dám ăn, đợi về nhà ra tiệm tàu ăn một con 2 kí lô giá phân nữa. Mình thấy hamburger tôm nên gọi thử thịt tôm tươi và phô mát ngon. Đồng chí gái kêu con cá hồng ăn cũng được. Sau đó hai vợ chồng đi bộ về tàu mất một tiếng độ 3 dặm hay một vòng hồ Xuân Hương, đỡ tốn $10. Lên tàu nằm ngủ một giấc cho đời thêm Vui. 


Thức dậy đi ăn rồi xem chương trình Deal or No Deal rồi lên phòng tập Trạm Trang Công một tí rồi ngủ. 


Mỗi lần cập bến thì có nhiều chuyện để làm như nhồi bãi biển uống rượu bia hay đi viếng vùng này hay chơ thể thao. Họ chế đủ trò như chạy xe ATV lòng vòng. Xe này mình có trong vườn nên khi vào vườn sử dụng chạy chở đồ làm việc. Thường thì các gia đình đi với con cháu thì họ ghi danh đi chơi cho vui đời lãng mạn. Ghi danh qua tàu thì chắc ăn hơn vì nếu về trễ thì họ sẽ đợi còn đi theo tư nhân thì về trễ thì mua vé máy bay bay đrén địa điểm tới của tàu nên chịu khó đi chơi độ 4 tiếng là xong về trước độ 2-3 tiếng đồng hồ vì có thể gặp xe hư hay kẹt xe đủ trò. ( còn tiếp)


Sơn đen nhưng tâm hồn Sơn trong trắng, nhà Sơn nghèo dang nắng Sơn đen 

Nguyễn Hoàng Sơn